Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 356: Bữa Cơm Sum Họp

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:05:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vừa cổng thấy tiếng ồn ào , chị dâu cả ơi, đang món gì mà thơm thế?”

Tùng Mỹ Lan đáp: “Đang hầm thịt khô, lát nữa mợ định gói thêm ít sủi cảo. Tây Dã với Tri Tri sang chơi, tối nay cô với chú Quốc Chính cũng ở đây ăn cơm luôn nhé.”

Liêu Quyên xắn tay áo lên: “Tây Dã với Tri Tri cũng sang ạ? Em vốn định bàn với nhà em là tối nay chị về thì mua hai cân thịt ba chỉ về cả nhà cùng sủi cảo cho vui.”

Tùng Mỹ Lan cũng chẳng khách sáo: “Thế thì quá, hôm nay chị kịp mua thịt tươi, định gói sủi cảo chay thôi, giờ thịt ba chỉ của cô thì tuyệt .”

Khương Tri Tri và Chu Tây Dã thấy tiếng động cũng chào hỏi. Phương Quốc Chính vội vàng giục hai đứa nhà cho ấm, ngoài trời đang lạnh căm căm.

Đợi ba đàn ông phòng khách, Liêu Quyên mới nhỏ giọng với Phương Hoa: “Chị ơi, con dâu của Tây Dã càng càng thấy mắt, hai đứa đúng là một cặp trời sinh.”

sang hỏi Tùng Mỹ Lan: “Chị dâu cả thấy em đúng ? Trước tính tình Tây Dã hiền hòa như bây giờ, em thấy từ khi lấy vợ, nó đổi nhiều lắm.”

Tùng Mỹ Lan gật đầu tán đồng: “Chị cũng thấy . Thú thật hồi đầu chị cũng mấy tin tưởng cuộc hôn nhân , dù thì danh tiếng của con bé Tri Tri lúc giờ thấy hai đứa hạnh phúc thế nhất .”

Phương Hoa lập tức lên tiếng bênh vực con dâu: “Toàn là lời đồn thổi nhảm nhí thôi, Tri Tri hạng đó . Con bé càng ở chung càng thấy đáng yêu, còn siêng năng, ham học hỏi, lúc nào cũng nhanh tay nhanh chân. ở nhà nấu cơm, nó cứ tranh phần rửa bát suốt.”

“Đã thế còn chăm chỉ, hiện giờ đang theo học lớp bồi dưỡng của bệnh viện, thi còn thứ hai cả lớp đấy.”

Tùng Mỹ Lan và Liêu Quyên đều ngạc nhiên: “Tri Tri giỏi giang ?”

Phương Hoa đầy vẻ tự hào: “Chứ còn gì nữa, con bé thật sự nỗ lực. Đêm khuya vẫn còn thức sách, trời sáng thấy bên cửa sổ học bài , nó gầy cũng xót.”

Nói đoạn, Phương Hoa kìm nụ hạnh phúc: “Thật , điều khiến cảm động nhất là mỗi về, con bé mua cho củ khoai nướng thì cũng là ít bánh điểm tâm. chẳng thiếu thốn gì miếng ăn đó, nhưng cái chính là trong lòng nó luôn .”

“Bao nhiêu năm qua, Chu Thừa Chí bao giờ mang về cho cái gì ? Mỗi về chỉ thấy mang theo một túi quần áo bẩn thôi.”

Nhắc đến Chu Thừa Chí, Tùng Mỹ Lan bắt đầu bài ca mắng mỏ, còn Liêu Quyên chỉ bên cạnh trừ gì.

Bữa tối hôm đó, khi cả Phương Quốc Dân về, cả gia đình một bữa cơm vô cùng náo nhiệt và ấm cúng. Khương Tri Tri thích khí ở đây, đối xử với thoải mái, chân thành. Suốt cả bữa ăn, tuyệt nhiên ai hỏi những câu gây áp lực như khi nào hai đứa định sinh con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-356-bua-com-sum-hop.html.]

Trái ngược với sự náo nhiệt ở nhà họ Phương, nhà họ Chu lúc là một đống hỗn độn. Cơm trưa ăn muộn nên cơm tối cũng đẩy lùi, ba đứa cháu của Lý Hoa Lâm bắt đầu gào kêu đói.

Chu Thừa Chí tiếng ồn cho đau đầu nhức óc, định lên lầu gọi Phương Hoa xuống nấu cơm thì mới sực nhớ bỏ về nhà ngoại. Ông đành gọi Chu Tiểu Xuyên dậy phụ giúp. Chu Tiểu Xuyên thì gì về bếp núc , loay hoay mãi trong bếp mà chẳng món nào hồn.

Bọn trẻ vẫn ngừng lóc, sắc mặt Lý Hoa Lâm trở nên khó coi: “Anh Chu, ghét chúng ăn bám ở đây ? Nếu thì sáng mai chúng ngay là chứ gì.”

Chu Thừa Chí vội vàng ngăn : “Không , chuyện đó . Chẳng qua là chị dâu về nhà ngoại đột xuất quá, với thằng Tiểu Xuyên đều nấu nướng.”

Lưu Ngọc Nga liền xắn tay áo lên: “Anh Chu ơi, tưởng chuyện gì chứ nấu cơm thì để với con Phượng Hỉ lo cho.” Nói nháy mắt hiệu cho con dâu mau ch.óng bếp.

Chu Thừa Chí thấy cũng thở phào nhẹ nhõm, ông bếp gọi Chu Tiểu Xuyên , vẻ mặt áy náy với Lưu Ngọc Nga: “Thật ngại quá, đến chơi mà còn tự xuống bếp, lát nữa sẽ đón chị dâu về ngay.”

Lưu Ngọc Nga vội xua tay: “Anh Chu khách sáo quá, chị dâu bận thì cứ để chị bận, chúng tự lo mà, còn thể tiện thể chăm sóc cho và Tiểu Xuyên luôn.”

Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, Lưu Ngọc Nga và con dâu cũng dọn một mâm cơm. Chu Thừa Chí còn hào hứng lấy một bình rượu ngon đãi khách. Nhìn bàn hai đĩa trứng xào lớn, thịt muối xào bí đao và canh củ cải hầm sườn khô, ông bỗng khựng , trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Phương Hoa vốn là quản gia cần kiệm, mỗi bữa cơm bà đều cân đối mặn chay kỹ, ngay cả ngày Tết cũng chỉ hai món mặn hai món chay, bao giờ xa xỉ như thế . Chỉ riêng hai đĩa trứng xào thôi chắc cũng tốn đến hơn chục quả trứng. Ông trứng đó là Phương Hoa để dành bồi bổ cho Khương Tri Tri mỗi ngày.

Lưu Ngọc Nga dáng chủ nhà, đon đả mời mọc: “Anh Chu, Tiểu Xuyên, hai mau ăn . Chúng nhà quê vụng về, cứ bừa thôi, hợp khẩu vị .”

Chu Thừa Chí gượng : “Ngon lắm, cũng ăn nhiều .”

Cha con Lý Hoa Lâm chẳng thèm khách sáo, rót rượu bắt đầu đ.á.n.h chén tì tì. Chu Phượng Hỉ cũng vội vàng gắp thịt đút cho ba đứa nhỏ, bát canh thịt bóng loáng mỡ màng.

Nga

Chu Thừa Chí chợt nhớ họ đến, thịt Phương Hoa chuẩn đều là thịt nạc, món ăn cũng thanh đạm, ít dầu mỡ. Ông cảm thấy khó xử, tối hôm đó còn cằn nhằn Phương Hoa, kết quả bà mắng cho một trận: “Ông thì cái gì! Họ quanh năm suốt tháng ăn uống kham khổ, nếu đột ngột ăn quá nhiều dầu mỡ thì dày chịu nổi, đến lúc đó tào tháo đuổi cho mà xem.”

Nhìn ba đứa trẻ miệng mồm đầy dầu mỡ, Chu Thừa Chí ngập ngừng nhắc nhở: “Trẻ con ăn nhiều đồ dầu mỡ thế liệu dày ?”

Lý Hoa Lâm xua tay gạt : “Không Chu, mấy đứa nhỏ nhà nuôi kiểu thả rông nên rắn rỏi lắm, cái dày của chúng nó đến thép cũng tiêu hóa chứ.”

 

 

Loading...