Khương Tri Tri liếc Chu Tiểu Xuyên, ngờ phản ứng cuối cùng của là thế . Cô cứ tưởng sẽ đùng đùng nổi giận bỏ nhà chứ.
nghĩ cũng đúng, thời buổi mà bỏ nhà , cẩn thận bắt thì cái giá trả còn đắt hơn nhiều.
...
Mấy ngày tiếp theo, Khương Tri Tri bận đến tối tăm mặt mũi. Mỗi ngày giữa trưa cô đều tranh thủ tìm Kim Hoài Anh để học, sáng sớm thức khuya để học thuộc lòng mớ kiến thức khổng lồ đó.
Lúc rảnh rỗi, trong đầu cô lúc nào cũng lẩn quẩn những khẩu quyết mà Kim Hoài Anh truyền dạy. Nào là cách tướng mạo để đoán bệnh, xem rêu lưỡi, quan sát tròng mắt, xem tai...
Từ những chứng bệnh vặt vãnh đến những căn bệnh nan y, Kim Hoài Anh cứ như "nhồi vịt", đem tất cả sở học truyền thụ cho Khương Tri Tri. Thấy cô thiên phú , ông còn cố tình đưa nhiều ca bệnh khó để cô tự tiêu hóa, phân tích, đó báo cáo cho ông xem.
Mỗi ngày, ông đều quên dặn dò cô một câu: "Bất kể lúc nào, con cũng đừng quên mục đích ban đầu khi học y của ."
Ngày tháng bận rộn trôi qua, Khương Tri Tri thậm chí chẳng còn thời gian để nhớ nhung Chu Tây Dã.
Chu Tiểu Xuyên dạo gần đây dường như chút đổi, nhưng chỉ nhắm mỗi Phương Hoa. Mỗi ngày đều giúp bà rửa rau, thu quần áo, rửa bát, thậm chí còn pha cho bà. Khương Tri Tri cũng dám chắc thật lòng nhận lầm chỉ vì sợ lưu lạc đầu đường xó chợ. Dù cô vẫn giữ thái độ im lặng với , mà Chu Tiểu Xuyên cũng chẳng buồn chủ động tìm cô.
Ở trường, Tôn Hiểu Nguyệt cũng im lặng tiếng hơn hẳn. Có vẻ cô đang nỗ lực học tập, ngày nào cũng bám lấy Trình Phong để hỏi bài, hai trông vẻ tâm đầu ý hợp. Trong trường bắt đầu râm ran tin đồn hai đang hẹn hò, chỉ là cả hai đều ai thừa nhận.
Thoáng cái sắp đến cuối năm, chương trình học ở trường còn căng thẳng như , bắt đầu chuẩn cho kỳ thi và kỳ nghỉ đông. Giai đoạn chủ yếu là ôn tập. Khương Tri Tri cảm thấy đầu óc như sắp nổ tung vì chứa quá nhiều kiến thức.
Buổi tối ăn cơm, Phương Hoa tờ lịch lẩm bẩm: "Còn ba ngày nữa là đến giao thừa , Tây Dã khi nào mới nghỉ?"
Nga
Lúc Khương Tri Tri mới sực nhớ , cô từng hứa khi nào rảnh sẽ thăm Chu Tây Dã, kết quả là cô chẳng lúc nào rảnh thật sự. Khó khăn lắm mới nghỉ một ngày thì chạy đến chỗ Kim Hoài Anh.
Phương Hoa xong nhíu mày: "Ba con chắc Tết cũng chẳng về . Sắp Tết , ông càng cớ để bám trụ ở cơ sở." Ý định ly hôn, bà từng từ bỏ dù chỉ một phút.
Khương Tri Tri ngước mắt Phương Hoa, đột nhiên cô sững : "Mẹ, gần đây thấy trong chỗ nào khỏe ?"
Phương Hoa lắc đầu: "Không, thấy vẫn mà."
Khương Tri Tri mới học thuật sắc mặt từ Kim Hoài Anh, cô liền ghé sát kỹ hơn: "Mẹ, sáng mai con đưa đến bệnh viện kiểm tra một chút nhé. Con thì vẻ lắm, gần đây tim thỉnh thoảng thấy khó chịu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-370-khuong-tri-tri-phat-hien-benh-tinh-cua-me-chong.html.]
Phương Hoa kinh ngạc cô: "Con thật sự ?"
Khương Tri Tri gật đầu: "Con cũng dám chắc chắn, nhưng vệt đỏ ửng má trông bình thường, môi cũng thâm. Mẹ cứ đến bệnh viện kiểm tra một chuyến , cũng là để kiểm chứng xem con học hành ngô khoai gì ."
Phương Hoa mỉm : "Có lẽ con đúng đấy. Gần đây quả thật thấy tim khó chịu, thỉnh thoảng thấy hụt . Người già , mấy bệnh vặt khó tránh khỏi."
Khương Tri Tri lo lắng: "Vậy thì càng sớm. Bệnh tim thể chủ quan , sáng mai chúng luôn."
Nói cô xuống cạnh Phương Hoa, giúp bà bắt mạch: "Hình như mạch đập cũng ." Cô dám suy nghĩ thật của vì sợ bà hoảng sợ. Cô cảm nhận mạch của Phương Hoa tuy đều nhưng yếu, chứng tỏ vấn đề về tim âm ỉ từ lâu.
Trong lòng cô dâng lên nỗi áy náy, chú ý sớm hơn chứ? Cô cứ thấy sắc mặt bà là tưởng do bà vẫn còn giận chuyện của Chu Thừa Chí nên ngủ ngon giấc.
Sáng sớm hôm , Khương Tri Tri đưa Phương Hoa đến bệnh viện quân y trong đại viện. Tuy ở đây ít hạng mục kiểm tra nhưng thiết vẫn đáng tin cậy. Kết quả cho thấy tim của Phương Hoa quả thật vấn đề, nhưng với trình độ y tế hiện tại, bệnh viện thể thực hiện phẫu thuật.
Khương Tri Tri bệnh án: Bệnh tim do thấp khớp, van tim dấu hiệu tổn thương, nhưng kỹ thuật mổ l.ồ.ng n.g.ự.c trong nước vẫn đủ trình độ để xử lý triệt để. Nếu điều trị kịp thời, bệnh sẽ tiến triển thành suy tim, cuối cùng là nguy hiểm đến tính mạng.
Phương Hoa tỏ khá bình thản: "Người già ai chẳng lúc lúc , sống ngày nào ngày đó. Mẹ sống đến chừng tuổi cũng mãn nguyện ."
Khương Tri Tri kiên quyết: "Lát nữa chúng sang bệnh viện đa khoa xem , thiết bên đó hiện đại hơn." Trong lòng cô thắt , cô dám tưởng tượng nếu Phương Hoa mệnh hệ gì, cô sẽ đau đớn đến nhường nào.
"Mẹ, bệnh án cứ để con giữ. Con đưa về nhà nghỉ ngơi , đó con hỏi thầy xem cách nào chữa trị ."
Phương Hoa ngược còn an ủi cô: "Con đừng lo lắng quá. Chữa thì , thì về nhà tĩnh dưỡng." Nói bà đột nhiên mỉm : "Nếu bảo còn điều gì luyến tiếc, thì đó là bế cháu nội. Chỉ vì điều thôi, cũng cố mà sống thêm vài năm nữa."
Khóe mắt Khương Tri Tri cay cay, cô ôm chầm lấy Phương Hoa: "Mẹ, đừng gở như . Bệnh chắc chắn chữa , nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."
Cô vốn định đưa Phương Hoa gặp Kim Hoài Anh ngay, nhưng e ngại tính tình cổ quái của ông, sợ ông chịu khám cho lạ. Sau khi đưa Phương Hoa về nhà, cô vội vàng đạp xe tìm thầy.
Sắp đến giao thừa, khí Tết tràn ngập khắp các nẻo đường, phố xá cũng trở nên náo nhiệt hơn hẳn.