Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 372: Sự Ích Kỷ Của Chu Tiểu Xuyên

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:06:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Hoa lắc đầu: "Ông thì càng chịu ly hôn, lấy cớ chăm sóc . Để ông chăm sóc thì chỉ nước sớm hơn thôi."

Khương Tri Tri c.ắ.n môi, do dự một lát: "Mẹ, nghĩ xem... nếu ba bệnh, liệu ông đổi ?"

Phương Hoa chẳng mảy may tin tưởng: "Con tin chuyện ch.ó bỏ ăn phân ? Ông thể lúc đầu sẽ quan tâm, chăm sóc vài ngày, nhưng về lâu dài thì chắc chắn là . Tính cách ông ... hiểu rõ nhất."

Khương Tri Tri thêm gì nữa, dù đó cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng họ, Phương Hoa là trong cuộc nên hiểu rõ hơn ai hết.

Cuộn len xong, Khương Tri Tri bếp món mì xào hành đơn giản. Hành lá phi thơm phức, thêm chút nước tương đổ nước đun sôi, đó thả mì và vài lá cải trắng , cuối cùng múc bát và rưới thêm chút dầu mè. Đây là món cô học từ Phương Hoa, tuy đơn giản nhưng hương vị đậm đà, nhanh gọn.

Cơm nước xong xuôi, Phương Hoa cũng chẳng buồn gọi Chu Tiểu Xuyên, nhưng tự ngửi thấy mùi thơm mà mò xuống. Không cắt tóc từ lúc nào, lúc xuống lầu còn rửa mặt sạch sẽ, trông khá sáng sủa. Cậu tự giác, tự lấy bát múc mì cho .

Ngồi xuống bàn ăn, Chu Tiểu Xuyên lén sắc mặt Phương Hoa rụt rè : "Mẹ, con Tân Cương Tết."

Phương Hoa buông đũa, nhíu mày : "Còn đầy mười ngày nữa là đến Tết , con lúc gì? Tàu xe ngày Tết chậm trễ, khéo con đón giao thừa tàu đấy."

Ánh mắt Chu Tiểu Xuyên tỏ kiên định: "Con nghĩ kỹ , con ở nhà cũng chẳng giúp gì. Con gọi điện cho ba, ông cũng đồng ý cho con ."

Phương Hoa chằm chằm Chu Tiểu Xuyên suốt một phút, mới chậm rãi thốt hai chữ: "Tùy con."

Bà cứ ngỡ mấy ngày qua Chu Tiểu Xuyên suy nghĩ hơn, hóa vẫn ích kỷ như . Biết rõ bà sẽ lo lắng, cố tình chọn lúc sắp Tết để rời , rõ ràng là bà ăn Tết ngon.

Khương Tri Tri cũng cảm thấy Chu Tiểu Xuyên quá thiếu hiểu chuyện. Dù thì cũng nên đợi qua Tết hãy tính. Nếu thật lòng hối cải thì dạo nên ở nhà giúp Phương Hoa việc nhà, chuẩn đón Tết mới . Cậu chẳng khác nào cho thấy Phương Hoa dung chứa , sắp Tết còn đuổi con khỏi nhà.

Chu Tiểu Xuyên thấy Phương Hoa lạnh mặt, giọng điệu càng thêm vẻ đáng thương: "Mẹ, con con sẽ giận..."

Khương Tri Tri thật sự nhịn nổi nữa, cô đặt mạnh bát xuống bàn, trừng mắt : "Chu Tiểu Xuyên, thật sự hiểu đang giả vờ thế? Tết là dịp gia đình đoàn viên, cứ nhất quyết đòi , cố tình khó chịu đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-372-su-ich-ky-cua-chu-tieu-xuyen.html.]

Nga

Chu Tiểu Xuyên trừng mắt : "Cô đừng bậy! Hơn nữa , chẳng cô sẽ càng vui vẻ hơn ?"

Khương Tri Tri lúc thể khẳng định, tên ngốc chẳng chút lòng hối cải nào cả. Chẳng qua vì ngoài chỗ nên mấy ngày nay mới giả vờ ngoan ngoãn. Bây giờ đòi Tân Cương chính là để Phương Hoa mủi lòng. Cậu đang đ.á.n.h cược sự mềm lòng của ! Cậu cược rằng Phương Hoa sẽ dịu giọng dỗ dành , đối xử ân cần như đây.

Khương Tri Tri càng nghĩ càng giận, cô giật phắt bát mì mặt Chu Tiểu Xuyên: "Cơm nấu cũng đừng ăn!" Cô vốn định mắng thêm vài câu, nhưng sợ Phương Hoa thấy đau lòng nên đành nhịn.

Chu Tiểu Xuyên định nổi khùng, nhưng khi chạm ánh mắt lạnh lẽo của Phương Hoa, lập tức im bặt, cúi đầu vẻ mặt như oan ức lắm.

Khương Tri Tri mà phát ngán, cô đột nhiên hiểu tại Chu Tiểu Xuyên thể thiết với Tôn Hiểu Nguyệt đến thế. Bởi vì họ cùng một loại , hễ chuyện là tỏ vẻ cả thế giới nợ , chẳng bao giờ chịu nhận lầm của bản , lúc nào cũng đóng vai kẻ yếu để tranh thủ sự đồng cảm.

Phương Hoa nén cơn giận, bà lạnh lùng Chu Tiểu Xuyên: "Mấy ngày nay luôn ở nhà, mà con hề bàn bạc với , trực tiếp gọi điện cho ba con. Điều đó chứng tỏ ý kiến và cảm nhận của đối với con chẳng chút trọng lượng nào."

Chu Tiểu Xuyên vội vàng lắc đầu: "Không , thế ... Con chỉ ba cấp thư giới thiệu cho con thôi..."

Phương Hoa xua tay: "Con cần giải thích. Mẹ , tùy con. Thời gian gấp gáp, cũng chẳng chuẩn gì cho con, con tự sang đó mà chăm sóc bản . Mẹ chỉ dặn con một câu cuối: Đường là do con tự chọn, nếu chịu nổi thì đừng oán trách ai."

Chu Tiểu Xuyên sững sờ: "Mẹ... là ba bảo con Tân Cương mà, con nghĩ sớm muộn gì cũng nên sớm một chút thôi."

Phương Hoa lạnh: "Con xem, còn lo đổ trách nhiệm lên đầu khác . Thôi, con nghĩ thì tùy." Suốt thời gian qua, những trò quậy phá của Chu Tiểu Xuyên khiến bà quá đỗi thất vọng, bà thật sự thấy thêm một phút nào nữa.

lúc đó, Chu Thừa Chí xách túi vội vã bước nhà. Thấy Phương Hoa vẫn ở đó, ông dường như thở phào nhẹ nhõm. Như thể từng chuyện gì xảy , ông đặt túi xuống, cởi áo khoác tới hỏi: "Còn cơm ? Trên đường về gặp tuyết lở, suýt nữa thì kịp về."

Phương Hoa liếc ông một cái: "Không còn, ăn thì tự bếp mà . Ăn xong thì chúng chuyện ly hôn."

Chu Thừa Chí sững , nhíu mày lộ vẻ vui: "Bà xem bà kìa, già đầu còn cứ gây sự mãi thế? Chuyện qua bao nhiêu ngày mà vẫn còn ghi hận ? Sao lòng bà hẹp hòi thế nhỉ?"

 

 

Loading...