Khi châm cứu, Tống Vãn Anh ngay bên cạnh quan sát. Nhìn biểu cảm nghiêm túc của Khương Tri Tri, đôi tay xuống kim định nhanh nhẹn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú toát lên vẻ tự tin mà bà từng thấy đây.
Trong lòng bà ngổn ngang trăm mối, cảm xúc lẫn lộn. Sau bà thể nhẫn tâm đẩy đứa con gái từng ôm ấp, nuôi nấng từ nhỏ ngoài cơ chứ? Cho dù con ruột, nhưng cũng là tự tay bế bồng, từng chút một cưng chiều mà lớn lên.
Khương Tri Tri châm kim lên chân Khương Chấn Hoa, cẩn thận vê kim: “Ba cảm giác gì ạ?”
Khương Chấn Hoa gật gật đầu: “Có chút tê mỏi, căng tức.”
Khương Tri Tri nhẹ nhàng nhấc kim lên: “Châm cứu thể giúp ba giảm bớt đau đớn, nhưng nếu khỏi hẳn, vẫn kết hợp uống t.h.u.ố.c Đông y.”
Khương Chấn Hoa liên tục cảm thán: “Tri Tri, ba ngờ đấy, con thông minh như , chỉ trong thời gian ngắn mà học nhiều thứ thế .”
Khương Tri Tri tuyệt nhiên đề cập tới sự vất vả thức khuya dậy sớm học tập của , chỉ : “Vâng, thầy con cũng bảo con thiên phú, chẳng qua là do con quá ham chơi thôi.”
Khương Chấn Hoa tỏ vẻ thấu hiểu: “Tuổi trẻ ham chơi cũng là chuyện bình thường, hiện tại tiến bộ thế là .”
Tống Vãn Anh vốn định nhờ Khương Tri Tri xem bệnh cho , nhưng mấy định há miệng thôi. Bà chỉ thể hùa theo lời Khương Chấn Hoa mà khen ngợi: “Tri Tri hiện tại thật sự lợi hại, ngờ thời gian ngắn như mà con đạt thành tích thế .”
Khương Tri Tri chỉ nhạt, đáp lời. Cô thấy vẻ ngập ngừng trong mắt Tống Vãn Anh. cô là khá thù dai, cô vẫn nhớ rõ lúc mới xuyên đến, Tống Vãn Anh đối xử với cô như thế nào, mặc kệ cho Tôn Hiểu Nguyệt bắt nạt cô. Cả lúc ở Cam Bắc, bà còn che chở Tôn Hiểu Nguyệt, ghét bỏ cô mặt. Những chuyện đó cô đều ghi nhớ kỹ!
Đang lúc chờ rút kim, Tôn Hiểu Nguyệt mới xách hộp cơm trở về. Thấy Khương Tri Tri đang ở phòng khách, cô chút bất ngờ, trong lòng thầm suy đoán đủ kiểu: Khương Tri Tri ở đây?
Cô bước nhanh đến bên cạnh Tống Vãn Anh, nở nụ ôn nhu: “Mẹ, ba ạ?”
Khương Tri Tri thầm đảo mắt trong lòng, cái cô Tôn Hiểu Nguyệt đúng là vấn đề, thấy chân đang cắm đầy kim ?
Không đợi Tống Vãn Anh mở lời, Khương Chấn Hoa lên tiếng : “Con đưa cơm cho Đông Hoa ? Chuyện nhà cửa của hai đứa tìm đến ? Con thể cứ ở mãi nhà đẻ , .”
Tôn Hiểu Nguyệt ngờ Khương Chấn Hoa đề cập chuyện ngay mặt Khương Tri Tri, sắc mặt cô trở nên khó coi: “Ba... Đông Hoa còn đang học, con cũng công việc, chúng con tìm nhà ở bây giờ? Cục quản lý nhà đất đối với chúng con như , cũng chịu phân nhà cho.”
Khương Chấn Hoa nhíu mày: “Ba cũng là vì danh dự của con mà suy nghĩ thôi. Chuyện của con và Tiểu Tưởng vốn dĩ ầm ĩ , nếu các con cứ ở lỳ nhà đẻ thì càng coi thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-424-ba-muon-duoi-ton-hieu-nguyet-di.html.]
“Ba thấy Tiểu Tưởng là một thanh niên cốt khí, chắc chắn cũng là kẻ ăn bám vợ nhỉ? Các con nếu chỗ , chẳng vẫn còn nhà chồng ?”
Tôn Hiểu Nguyệt giật Khương Chấn Hoa: “Ba, ba ý gì? Ba con về nhà Đông Hoa ở ? Nhà ở tận Tân Thị mà!”
Khương Chấn Hoa gật đầu: “Ba , Tân Thị cũng xa, tàu hỏa mấy tiếng là đến. Con gả chồng thì về nhà chồng ở là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
Nói xong, ông còn nhấn mạnh một câu: “Ba thể chấp nhận chuyện con rể ở rể!”
Khương Tri Tri thực sự bất ngờ, ngờ Khương Chấn Hoa Tôn Hiểu Nguyệt trực tiếp về nhà chồng, Tôn Hiểu Nguyệt mà đồng ý mới là lạ.
Tôn Hiểu Nguyệt rơm rớm nước mắt, Khương Chấn Hoa đầy ủy khuất: “Ba...”
Khương Chấn Hoa xua tay: “Ba cũng là vì cho con thôi. Ba nghĩ Tiểu Tưởng là lòng tự trọng, con cứ bàn bạc với . Hơn nữa hai đứa kết hôn , cũng nên sớm về thăm cha chồng một chuyến. Ba và con chuẩn quà cáp xong xuôi .”
“Con qua đó hiếu kính cha chồng, nhanh nhẹn tháo vát, nếu bảo nhà chúng dạy con.”
Tôn Hiểu Nguyệt mà đầu óc mụ mị. Lời lẽ của Khương Chấn Hoa thì vẻ quan tâm cô , nhưng thực chất là kiên quyết cự tuyệt việc cô ở nhà.
Nga
Không cam lòng, cô : “Ba, điều kiện nhà Đông Hoa kém lắm...”
Khương Chấn Hoa nhíu mày: “Lấy gà theo gà, lấy ch.ó theo ch.ó. Lúc con tìm hiểu , chẳng lẽ tình cảnh nhà ? Nếu con chọn ở bên , thì xác định rõ khi kết hôn sẽ đối mặt với thực tế như thế nào.”
Tôn Hiểu Nguyệt cứng họng. Trong lòng cô cũng hiểu rõ, Khương Chấn Hoa quyết tâm đuổi cô khỏi cửa, lý do ông đưa khiến cách nào phản bác .
Khương Chấn Hoa tiếp tục: “Con về nhà chồng cũng tìm cách mà việc, sắp xếp công việc cho thì con chê bai. Đi Tân Thị , chúng cũng giúp gì nữa. Con tự tính liệu . Những gì chúng thể cho, cũng chỉ là chút tiền và phiếu gạo lúc con thôi.”
“ cũng nhiều ! Bởi vì , bao nhiêu tiền bạc phiếu gạo dành dụm trong nhà, con đều lén lút đưa hết cho con . Hiện tại lương hưu mỗi tháng của ba cũng chỉ đủ chi tiêu. Con xem, mấy ngày nay con đưa cơm cho Tiểu Tưởng, phiếu thịt dùng cho cả năm mà con tiêu vèo cái là hết sạch.”
Khương Chấn Hoa đang than nghèo kể khổ, mà trong nhà quả thực chẳng còn tiền. Có chút tiền nào đều Tôn Hiểu Nguyệt dùng đủ lý do để lấy hết .