Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 441: Lạc Đường Trong Rừng

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:07:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tri Tri và Cát Thanh Hoa ở một góc phía , gió thổi qua mang theo ấm, vài phần thoải mái và dễ chịu. Các bạn học xung quanh càng thêm phấn khích, còn bắt nhịp hát vang những bài ca cách mạng, khí thế hừng hực.

Cát Thanh Hoa cũng lây lan cảm xúc, kéo tay Khương Tri Tri cùng hát đến quên trời đất, mãi cho đến khi xuống xe, khuôn mặt đỏ bừng, giọng đầy kích động: “Mẹ ơi, lâu lắm vui như thế , ở cùng đám trẻ tuổi cảm giác chị cũng trẻ bao nhiêu.”

Khương Tri Tri phì : “Chị Thanh Hoa, chị cũng còn trẻ mà.”

Cát Thanh Hoa phất tay: “ thế, chị vẫn còn trẻ lắm, chị còn thể cống hiến thêm 50 năm nữa! Chị đem thanh xuân và nhiệt huyết hiến dâng cho sự nghiệp mà chị yêu tha thiết.”

Khương Tri Tri Cát Thanh Hoa gào thét như phát điên, xung quanh còn các bạn học hùa theo hưởng ứng. Khiến cô mà cũng kìm xúc động, phần lớn bọn họ trong lòng thực sự mang một trái tim nhiệt thành đỏ rực.

Đến trong núi, bắt đầu xếp hàng leo núi. Leo đến lưng chừng núi, tìm một bãi đất trống thích hợp để chụp ảnh tập thể, chụp riêng cho những bạn nhu cầu kỷ niệm. Sau khi chụp ảnh xong là đến phần hoạt động tự do.

Cát Thanh Hoa kéo tay Khương Tri Tri lên phía núi, tràn đầy mong đợi : “Cũng ảnh chị chụp nữa? Chị cứ hễ chụp ảnh là thế nào.”

Khương Tri Tri vui vẻ an ủi: “Chắc chắn là , chúng đều mà.”

Cát Thanh Hoa ha ha: “Em thì thật, còn chị á, bây giờ cái mặt chẳng dám . Chị cho em nhé, sinh con nhất định ở cữ cho . Chị sinh ba đứa con, điều kiện kiêng cữ đàng hoàng, đang ở cữ giặt tã lót, giờ cái tay cứ hễ trời trở gió là đau nhức.”

Nói cô cong cong ngón tay: “Em xem, khớp ngón tay chị đều to cả , là bệnh hậu sản đấy.”

Lại nắm lấy tay Khương Tri Tri: “Em xem tay em , tay từng chịu khổ cũng từng việc nặng, mềm như bông, sờ sướng thật. Nhìn tay chị xem, cứ như cành cây khô mùa đông , cứng ngắc.”

Khương Tri Tri cũng nhân cơ hội quan sát ngón tay Cát Thanh Hoa một chút: “Chị Thanh Hoa, cái châm cứu đỡ ?”

Cát Thanh Hoa gật đầu: “Châm cứu thì thể giảm bớt, nhưng cũng chỉ là giảm bớt thôi, tiệt nọc , trừ khi sinh thêm đứa nữa kiêng cữ cho .”

Khương Tri Tri âm thầm ghi nhớ trong lòng, định bụng về sẽ tìm Kim Hoài Anh nghiên cứu xem , cái bệnh hậu sản quả thực bất công với phụ nữ, xem cách nào trị tận gốc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-441-lac-duong-trong-rung.html.]

Hai chuyện leo núi, tốc độ hề thua kém những khác chút nào. Thậm chí còn nhanh hơn một chút, Cát Thanh Hoa ngày thường cũng việc nhà nông, khi thầy lang chân đất càng là trèo đèo lội suối, thể lực vẫn luôn . Khương Tri Tri thể lực càng hơn, dinh dưỡng đầy đủ, còn trẻ.

Khi hai lên đến đỉnh núi, vẫn còn nhiều bạn học lên tới nơi. Họ chọn một tảng đá lớn xuống nghỉ ngơi ăn chút gì đó. Khương Tri Tri uống một ngụm nước, mới phát hiện Phương Hoa bỏ đường kính trắng bình tông quân dụng của cô, lúc nước uống ngọt lịm.

Cát Thanh Hoa nghỉ ngơi một lát : “Chị tìm chỗ vệ sinh, từ hồi sinh con xong chị nhịn tiểu lâu, nhanh thôi. Em ở đây đợi chị một lát nhé.”

Nga

Khương Tri Tri gật đầu: “Được, chị để đồ ở đây, em trông cho, chị .”

Không nhà vệ sinh công cộng, nơi nơi đều là , Cát Thanh Hoa liền cố sức sâu trong rừng cây.

Các bạn học chân núi đều lên tới nơi mà Cát Thanh Hoa vẫn . Trương Minh Lễ với tư cách là tổ trưởng, kiểm kê quân hỏi Khương Tri Tri: “Bạn Cát Thanh Hoa ?”

Khương Tri Tri đồng hồ, Cát Thanh Hoa gần hai mươi phút: “Chị vệ sinh, để qua đó tìm xem .”

Trương Minh Lễ nhíu mày: “ cùng bạn, rừng núi phức tạp, kẻo lạc đường.” Vừa chạy nhanh về phía .

Khương Tri Tri chằm chằm bóng lưng Trương Minh Lễ vài giây, đó mới cất bước đuổi theo. Bị Trương Minh Lễ dẫn một vòng, bọn họ lạc đường, xung quanh yên tĩnh đến mức một chút âm thanh bên ngoài cũng thấy.

Trương Minh Lễ tỏ vẻ ảo não Khương Tri Tri: “Bạn học Tiểu Khương, chúng khả năng lạc , nhưng bạn đừng sợ, chắc chắn sẽ nghĩ cách.”

Khương Tri Tri như Trương Minh Lễ, chậm rãi gật đầu: “Ừ, cứ từ từ mà nghĩ cách.”

Khương Tri Tri nhanh chậm theo Trương Minh Lễ lượn thêm một vòng nữa trong núi. Trương Minh Lễ bắt đầu sốt ruột: “... chúng hình như càng càng xa , xin nhé, khả năng tìm đường ...”

Nói xong gã cẩn thận quan sát sắc mặt Khương Tri Tri, thật bất ngờ, thế mà hề thấy cô kinh hoảng thất thố, cũng thấy sợ hãi lo lắng. Gã thậm chí còn thấy sự nghiền ngẫm trong mắt Khương Tri Tri!

 

 

Loading...