Nghe thấy cái , Tưởng Đông Hoa càng bực bội: “Cô tưởng ở bệnh viện ? Hiện tại là dựa thành tích để chuyện, còn ý kiến của bác sĩ hướng dẫn thực tập quan trọng.”
“Khương Tri Tri cũng điền nguyện vọng thực tập ở bệnh viện , cô cảm thấy cô tới , hy vọng giữ còn lớn ?”
“Hơn nữa, lúc tới trường học , địa phương cũng chính sách yêu cầu, chính là hy vọng học thành tài về thể trở về giúp đỡ đổi nền y tế địa phương.”
Tôn Hiểu Nguyệt hiểu lắm: “Vậy... ý là thể ở Kinh Thị?”
Tưởng Đông Hoa vẻ mặt ngưng trọng gật gật đầu: “ nếu ở , trừ phi quan hệ. Ba cô bên thể giúp một tiếng ? nhất định cứ ở bệnh viện , các bệnh viện khác ở Kinh Thị cũng .”
Tôn Hiểu Nguyệt chần chờ nửa ngày, dám nhận lời ngay.
Hai năm nay, cô gặp Khương Chấn Hoa và Tống Vãn Anh ít. Có đôi khi cô trở về thì Khương Chấn Hoa đưa Tống Vãn Anh phương Nam an dưỡng.
Cho dù gặp mặt một , Khương Chấn Hoa cũng chẳng mấy khi chuyện với cô , ngoài tìm bạn bè đ.á.n.h cờ. Ngay cả thái độ của Tống Vãn Anh đối với cô cũng vô cùng lệ.
Trong tình huống như , nếu cô tìm Khương Chấn Hoa, liệu ông chịu giúp cô ?
Lại , với bộ dạng hiện tại của Tưởng Đông Hoa, tương lai liệu tiền đồ gì ? Còn đáng giá để cô lãng phí thời gian nữa ?
Tôn Hiểu Nguyệt hiện tại từ tận đáy lòng cũng cảm thấy ghét bỏ Tưởng Đông Hoa, tính là đàn ông, còn chẳng chút chủ kiến nào.
Tưởng Đông Hoa thấy Tôn Hiểu Nguyệt nhíu mày lời nào, trong lòng cũng hiểu rõ, bên phía Khương Chấn Hoa trông cậy gì.
Hai mỗi theo đuổi một ý nghĩ riêng khỏi bệnh viện, cùng bắt xe về trường học.
...
Khương Tri Tri nền tảng sức khỏe , sinh xong con liền ở bệnh viện một ngày, đến chiều ngày hôm mang theo con về nhà bắt đầu ở cữ.
Phương Hoa suy nghĩ chu đáo, sợ Khương Tri Tri nghỉ ngơi nên khi ở cữ bảo cô dọn lên lầu, ở phòng cũ của Chu Tây Dã. Phòng của Chu Tiểu Xuyên dọn dẹp phòng trẻ em. Buổi tối bà sẽ ngủ cùng hai đứa nhỏ, như sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Khương Tri Tri.
Trong thời gian ngắn cũng tìm bảo mẫu nào đáng tin cậy thạo việc, Thương Thời Anh liền bảo bảo mẫu nhà qua chăm sóc Khương Tri Tri và hai đứa nhỏ. Bà rảnh rỗi nửa ngày cũng chạy qua hỗ trợ.
Chu Thừa Ngọc càng là rảnh rỗi, trực tiếp xách túi qua ở hẳn. Bà bảo Phương Hoa nghỉ ngơi, còn thì buổi tối chăm sóc bọn trẻ.
Cho nên trong suốt thời gian ở cữ, Khương Tri Tri ngoại trừ lúc cho con b.ú thì căn bản chẳng thấy hai đứa nhỏ . Bọn họ tranh bế sang phòng bên cạnh trông nom.
Phương Hoa cùng Thương Thời Anh quản cô cũng nghiêm: xuống đất lung tung, sách quá lâu, việc gì thì cứ nghỉ, tất chân cũng mang đầy đủ.
Khương Tri Tri dở dở , mỗi ngày phần lớn thời gian đều ngẩn , đó suy nghĩ tên cho hai đứa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-463.html.]
Tên khai sinh (đại danh), Chu Thừa Chí nghĩ vài cái, chỉ là lặp lặp vẫn chốt , cảm giác cái nào cũng .
Tên ở nhà (nhũ danh), Khương Tri Tri con trai gọi là Tiểu Chu Kỉ, cũng ý kiến gì. đến tên con gái thì mồm năm miệng mười, ý kiến nhiều.
Thương Thời Anh bé gái xinh , tên ở nhà cứ gọi là Tịnh Tịnh.
Phương Hoa vui: “Tịnh Tịnh, giống tên con trai quá, gọi Tịnh Tịnh thà gọi là Kiều Kiều còn hơn.”
Chu Thừa Ngọc cũng ý tưởng: “Mùng một tháng chín sinh , đây là mùa thu, mùa thu chẳng câu 'thu quế phiêu hương' , cứ gọi là Quế Quế .”
Nga
Khương Tri Tri dựa mép giường tủm tỉm , còn tưởng rằng sẽ gọi là Phiêu Phiêu hoặc là Hương Hương, nghĩ tới là Quế Quế, nhịn bật thành tiếng.
Phương Hoa vẫn đồng ý: “Quế Quế , thấy Kiều Kiều vẫn khá mà, Kiều Kiều...”
Thương Thời Anh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Kiều Kiều, Kiều Kiều, bà đại viện hô một tiếng, khi chạy đến năm sáu đứa tên Kiều Kiều chứ.”
Khương Tri Tri , đột nhiên mở miệng: “Gọi là Thương Thương thế nào ạ? Thương Thương trong 'Thương thương chăng như lưu thủy' (Xanh xanh hề như dòng nước chảy)?”
Phương Hoa sửng sốt: “Chữ Thương nào?”
Khương Tri Tri thoáng qua Thương Thời Anh: “Là chữ Thương trong họ của thím ạ...”
Cô xong, Thương Thời Anh cùng Phương Hoa đều hiểu ý tứ là gì, đây là cũng biểu thị đứa nhỏ cũng là nhà họ Thương.
Phương Hoa nháy mắt trầm mặc, bà cũng ý kiến.
Thương Thời Anh kích động đỏ hoe mắt, liên tục gật đầu: “Được, , Thương Thương , là một cô bé xinh thông tuệ.”
Chu Thừa Ngọc ở bên cạnh nửa ngày cũng hiểu: “Thương Thương? Còn bằng Quế Quế.”
Phương Hoa lườm bà một cái: “Bà là văn hóa , nãy Tri Tri chẳng giải thích hàm nghĩa của từ Thương Thương ? cũng thấy gọi là Thương Thương .”
Chu Thừa Ngọc liền đơn thuần cho rằng chị dâu là vì chiều theo ý Khương Tri Tri, cũng phụ họa: “Bất quá, Thương Thương cũng khá , gọi thuận miệng, cũng êm tai.”
Tên ở nhà định xong, bắt đầu thương lượng tên khai sinh.
Khương Tri Tri cũng chủ ý của riêng : “Mẹ, sang năm mùa hè chúng thể tìm Chu Tây Dã, đến lúc đó để Chu Tây Dã đặt tên cho con, ạ?”