Mánh khóe của đám cáo già , Chu Thừa Chí vốn chẳng lạ gì. Thế nên khi tìm đến họ, ông thẳng thắn dứt khoát: Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương đang gặp nguy hiểm. Nghe , những liền sảng khoái đồng ý tay, nhưng kèm theo một điều kiện: hễ khi nào họ nghỉ ngơi, hai đứa trẻ đưa đến nhà họ chơi cả ngày.
Chu Thừa Chí đương nhiên gật đầu đồng ý. Đến lúc đó, nếu Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương ở thì cũng chẳng thể trách ông thất hứa .
Đến nơi, Chu Thừa Chí dẫn Chu Tây Dã nhà. Trong phòng hai đàn ông trạc tuổi Chu Thừa Chí, toát vẻ đoan chính và uy nghiêm của những nắm giữ vị trí cao.
Chu Tây Dã nhận hai họ: một là Hà Gia Niên thuộc Ban Mặt trận Thống nhất, là Lương Xuân Sinh của Tổng cục Hậu cần. Anh tiến lên chào hỏi lễ phép.
Hà Gia Niên mỉm gật đầu với Chu Tây Dã: “Gần đây ở Tây Bắc biểu hiện tồi, mất mặt ba .”
Chu Thừa Chí chút kiêu ngạo, hất hàm: “Đó là điều đương nhiên, hổ phụ sinh hổ t.ử, câu chơi?”
Lương Xuân Sinh ở bên cạnh châm chọc: “Cũng năm đó là ai lo sốt vó mà gọi điện thoại khắp nơi, nếu thì bây giờ Tây Dã khi còn tiến xa hơn nữa .”
Gương mặt già nua của Chu Thừa Chí thoáng chút hổ: “Các ông xem các ông kìa... Nếu các ông chỉ một đứa con trai, các ông nỡ ? Được , mau bàn chuyện chính , Biên Hải Bình đến ?”
Hà Gia Niên lắc đầu: “Còn đợi một lát. Đi, chúng xuống uống , lát nữa họ sẽ giải đến.”
Sau khi xuống, ông gọi thư ký đến pha mới. Hà Gia Niên sang khen ngợi Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương với Chu Tây Dã: “Hai đứa trẻ chắc chắn tầm thường. Cứ Tiểu Chu Kỉ mà xem, thằng bé thông minh bao, nhỏ như mà sắc mặt lớn .”
Hàng loạt lời khen ngợi tuôn , họ tán dương một đứa trẻ mới bảy tháng tuổi cứ như thần đồng giáng thế. Chu Tây Dã mà thấy chút "lùng bùng" lỗ tai. Anh chẳng thấy hai đứa nhỏ nhà thông minh xuất chúng đến thế, chỉ thấy chúng hoạt bát hơn bạn lứa một chút mà thôi.
Lương Xuân Sinh cũng phụ họa theo, tỏ vẻ tán đồng với Hà Gia Niên. Tuy cả hai đều cháu nội cháu ngoại, nhưng họ đặc biệt yêu quý Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương hơn hẳn. Một phần là vì nể mặt Khương Tri Tri, phần nữa là vì họ chứng kiến hai đứa trẻ từ lúc chào đời, tình cảm vun đắp ngay từ đầu vốn khác biệt.
Sau khi chuyện trò về con trẻ, Hà Gia Niên chuyển sang hỏi han công việc của Chu Tây Dã ở biên giới. Nghe xong những câu trả lời của , ông liên tục gật đầu hài lòng, quên dặn dò: “Cứ cho , cố gắng sớm ngày điều về Kinh Thị.”
Lương Xuân Sinh cũng gật đầu: “ , sớm về Kinh Thị để cả nhà đoàn tụ, thế mới .”
Chu Tây Dã giữ im lặng. Bất kể về Kinh Thị , cũng thể biểu lộ thái độ rõ ràng mặt hai vị đại lão , bởi bất kỳ lựa chọn nào cũng sẽ khiến họ suy nghĩ sâu xa. Dù cũng Tiểu Chu Kỉ Thương Thương, thể hành xử quá tùy tiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-487-nhung-con-cao-gia-so-chieu.html.]
Đang trò chuyện thì thư ký bước báo cáo Biên Hải Bình đưa tới. Hà Gia Niên dậy, Chu Thừa Chí: “Đi thôi, qua xem thử. Biên Hải Bình , đến đây thì đừng hòng mà về nữa.”
Nói đoạn, ông dẫn đầu sang phòng bên cạnh. Chu Tây Dã im lặng theo ba như một tùy tùng.
Biên Hải Bình đột ngột áp giải về Kinh Thị, dọc đường trong lòng lờ mờ đoán sự việc nên vô cùng thấp thỏm. Đến khi rõ nơi đưa tới, mặt lão xám ngoét như tro tàn. Ở Kinh Thị bao nhiêu năm, lão thừa hiểu nơi là chỗ nào – về cơ bản là kẻ , khiêng . Lão dọa cho hồn xiêu phách lạc!
Nhìn thấy nhóm Chu Thừa Chí bước , sắc mặt Biên Hải Bình càng thêm trắng bệch, môi run rẩy, đôi chân nhũn vững nổi: “... phạm tội, tại đưa đến đây... Các định gì...”
Nga
Lão định các lạm dụng chức quyền, nhưng lời đến cửa miệng nuốt ngược trong. Đối mặt với những nhân vật , lão căn bản dám lớn tiếng. Bọn họ chỉ cần một tùy tiện tay, chẳng cần lý do gì cũng đủ bóp c.h.ế.t lão.
Hà Gia Niên mang vẻ mặt nghiêm nghị uy quyền, đôi mắt hổ trừng trừng Biên Hải Bình: “Biên Hải Bình, ông tại đưa đến đây ?”
Biên Hải Bình lắc đầu quầy quậy: “ rõ, mấy năm nay ở Kinh Thị, công tác luôn thanh liêm chính trực, sai điều gì.”
Lương Xuân Sinh lạnh: “Thanh liêm chính trực cơ đấy! Biên Hải Bình, đến nước mà ông còn cứng đầu thì chẳng chút lợi lộc nào . Mỗi một câu , ông nên cân nhắc cho kỹ.”
Biên Hải Bình im lặng, trong lòng lão vẫn đang đấu tranh xem những rốt cuộc nắm bao nhiêu bằng chứng, cái gì nên khai, cái gì nên giấu để tranh thủ một con đường sống.
Hà Gia Niên chằm chằm lão, ánh mắt sắc lẹm như xuyên thấu tâm can. Khi chân Biên Hải Bình mềm nhũn sắp ngã quỵ, Hà Gia Niên mới lạnh lùng mở miệng: “Trước tiên, hãy khai báo về những việc của Biên Chiến ...”
Nhắc tới Biên Chiến, mắt Biên Hải Bình trợn ngược, phủ nhận cũng dám. Bởi giọng điệu của Hà Gia Niên tuy bình tĩnh nhưng đầy khẳng định, chắc chắn họ nắm thóp bộ sự thật.
Đầu óc Biên Hải Bình vận hành hết công suất, mồ hôi hột túa như tắm. Cuối cùng, phòng tuyến tâm lý sụp đổ, lão ngã xuống ghế: “ ... sẽ hết, các cứ hỏi .”
Chu Tây Dã hề ngạc nhiên khi thấy Biên Hải Bình khai báo nhanh như . Những kẻ đến nơi , chẳng cần dùng đến cực hình, chỉ riêng áp lực tâm lý cũng đủ khiến chúng tự tan rã.
điều khiến tất cả bất ngờ là, theo lời Biên Hải Bình, Biên Chiến từ lâu nảy sinh dị tâm, và cuối cùng trở thành một gián điệp hai mang.