Khương Tri Tri liếc Chu Tây Dã một cái đầy ẩn ý, tóm tắt sự việc về Biên Chiến. Cô khéo léo lược bớt những chi tiết hiểm nguy khi trực tiếp giao đấu, chỉ rằng Tống Đông thương và Biên Chiến khống chế thành công.
Phương Hoa xong mà mắt tròn mắt dẹt: “Biên Chiến ư? Hắn điên ? Nhà họ Biên sụp đổ đến mức đó , mà còn nuôi mộng báo thù.”
Chu Thừa Ngọc cũng thở dài đầy tiếc nuối: “Thằng bé Biên Chiến đó đây vốn ưu tú, nhớ lúc dạy dỗ con cái nhà , ông vẫn thường lấy nó gương. Thật ngờ nó lầm đường lạc lối đến mức .”
Khương Tri Tri nhớ những lời cuối cùng đầy oán hận của : “Hắn tất cả là vì Biên Tiêu Tiêu. Hắn thầm yêu cô , nhưng cô chỉ hướng về Chu Tây Dã. Hắn chứng tỏ bản , tiền bạc để thu hút sự chú ý của cô nên mới chọn con đường tội .”
Nói đoạn, cô liếc xéo Chu Tây Dã một cái. Anh lập tức thanh minh: “Anh và Biên Tiêu Tiêu chẳng quan hệ gì cả, chỉ là giúp Biên Chiến đưa cơm cho cô thôi.”
Phương Hoa dường như quên bẵng việc đây chính bà cũng từng vun vén cho hai , liền lườm con trai một cái: “Thân thiết gớm nhỉ? Còn đưa cơm cho nữa cơ đấy. Con thế sẽ khiến khác hiểu lầm ?”
Chu Tây Dã cạn lời, chỉ thở dài: “Mẹ, bớt lời cho con nhờ.”
Khương Tri Tri mím môi thầm vẻ mặt khổ sở của chồng.
Tối hôm đó, Chu Thừa Chí trở về mang theo một tin tức chấn động: Biên Chiến tự sát trong phòng giam!
Chu Tây Dã mấy ngạc nhiên. Với những tội danh mà Biên Chiến phạm , dù tự sát thì cuối cùng cũng khó thoát khỏi án t.ử hình bí mật. Chu Thừa Chí ôm Tiểu Chu Kỉ, hừ lạnh một tiếng: “Ta cứ ngỡ khí tiết lắm, hóa cũng chỉ đến thế. Suy cho cùng cũng chỉ vì một phụ nữ mà đ.á.n.h mất bản .”
Phương Hoa vẫn thấy điều gì đó : “Biên Tiêu Tiêu dù cũng là con nuôi nhà họ Biên, nếu thật sự ở bên cô thì cũng đến mức thể. Những chuyện như hiếm.”
Chu Thừa Chí châm chọc: “Bà nghĩ Uông Thanh Lan sẽ đồng ý ? Biên Tố Khê chỉ là một đứa con nuôi mà suýt trở thành cơn ác mộng của nhà họ Biên . Hơn nữa, Biên Tiêu Tiêu thì giúp gì cho tiền đồ của ? Uông Thanh Lan là hạng cực kỳ thực dụng, lúc bà cứ khăng khăng gả Biên Tiêu Tiêu cho Tây Dã chẳng qua là để củng cố địa vị cho nhà họ Biên thôi.”
“Đó cũng là lý do tại lúc kiên quyết phản đối chuyện của Tây Dã và Biên Tiêu Tiêu! Lúc đó bà cứ một mực khen cô . Nếu kiên trì, liệu giờ bà hai đứa cháu ngoan thế để ôm ?”
Phương Hoa thẹn quá hóa giận, véo mạnh tay chồng một cái: “Chỉ giỏi cái mồm leo!”
Chu Thừa Chí ôm Tiểu Chu Kỉ né tránh, dám trêu chọc vợ thêm nữa. Đang định bế cháu ngoài chơi thì viên cảnh vệ của Hà Gia Niên gõ cửa bước : “Phó sư trưởng Chu, phiền cùng một chuyến để phối hợp điều tra...”
Chu Tây Dã hỏi gì thêm, lẳng lặng theo viên cảnh vệ rời khỏi nhà. Phương Hoa lo lắng theo, lay lay cánh tay Chu Thừa Chí: “Sao thế ? Sao họ đưa Tây Dã ? Ông hỏi xem chuyện gì ? Cứ thế để họ mang ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-494-song-gio-tam-qua.html.]
Chu Thừa Chí trấn an vợ: “Chắc chắn là liên quan đến chuyện của Biên Chiến thôi. Mấy năm quan hệ giữa Tây Dã và Biên Chiến thiết, nhất là việc Tây Dã từng giúp trong các nhiệm vụ ẩn nấp. Những chuyện cần điều tra rõ theo đúng quy trình.”
Khương Tri Tri cũng thấy gì đáng ngại: “Mẹ đừng lo, nếu thật sự vấn đề nghiêm trọng thì đến đây là tổ giám sát trực tiếp chứ thư ký của bác Hà ạ.”
Chu Thừa Chí con dâu đầy tán thưởng: “ là như . Bà xem, bà ở đại viện bao nhiêu năm mà chẳng nhạy bén bằng con dâu.”
Phương Hoa lườm ông một cái sắc lẹm, ôm Tiểu Chu Kỉ thẳng: “Tiểu Chu Kỉ ngoan, ăn cơm với bà nội nào.”
Nga
Tiểu Chu Kỉ thấy từ "ăn cơm" là hớn hở ngay, ngoan ngoãn để bà bế, miệng ê a vui vẻ. Chu Thừa Chí hì hì mặt quỷ với cháu nội, đợi Phương Hoa khuất mới sang Khương Tri Tri. Vẻ mặt ông trở nên nghiêm nghị: “Tri Tri, ba hôm nay chính con là khống chế Biên Chiến?”
Khương Tri Tri thành thật đáp: “Cũng là do trùng hợp thôi ạ, lúc đó chút nôn nóng nên lộ sơ hở.”
Chu Thừa Chí gật đầu liên tục: “Không thương là . Sau con nên luyện thêm chút quyền cước, lúc rảnh rỗi thì rèn luyện thể, khi cần thể phòng , .”
Khương Tri Tri ngạc nhiên vì ba chồng ủng hộ như : “Vâng ạ, con sẽ chăm chỉ rèn luyện hơn.”
Chu Thừa Chí trầm ngâm một lát tiếp: “Qua chuyện , ba thấy cũng nên để Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương học võ từ sớm. Để ba xem trong đại viện ai giỏi, sẽ mời họ về dạy cho hai đứa.”
Khương Tri Tri dở dở : “Ba ơi, giờ tính chuyện đó chẳng quá sớm ? Hai đứa nhỏ còn vững, mà luyện võ ạ?”
Chu Thừa Chí xua tay: “Không sớm . Giờ ba bắt đầu tìm là , đợi chúng là bắt đầu luyện luôn. Ba đang nhắm mấy cảnh vệ xuất ngũ, mời họ về dạy tấn cho Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương là nhất.”
Khương Tri Tri chỉ khổ. Hai đứa nhỏ đường còn vững mà bắt học tấn, nếu Phương Hoa chuyện , chắc chắn Chu Thừa Chí một trận mắng lôi đình cho xem.
...
Chu Tây Dã trở về khi trời khuya, chỉ còn Khương Tri Tri vẫn đợi ở phòng khách. Thấy chồng về, cô dậy hâm nóng thức ăn đối diện : “Mọi chuyện chứ ? Họ khó ?”
Chu Tây Dã lắc đầu: “Không gì, họ chỉ hỏi về những việc liên quan đến Biên Chiến năm xưa thôi. Dù sai phạm của cũng quá nghiêm trọng, ảnh hưởng lớn đến quân, nên những từng thiết với đều thẩm tra kỹ lưỡng.”