Khương Tri Tri bộ dạng " quá" của Chu Thừa Chí mà chỉ đỡ trán. Khi cô chuẩn đuổi theo , chợt thấy Tôn Hiểu Nguyệt từ phòng cấp cứu ...
Khương Tri Tri nén sự kinh ngạc. Đã lâu gặp, mới nhắc tới hôm nay mà giờ chạm mặt, đúng là oan gia ngõ hẹp. Cô liếc Tôn Hiểu Nguyệt một cái vội vàng theo lên lầu. Trong lòng cô thầm nghĩ, hơn một năm gặp, Tôn Hiểu Nguyệt dường như trông xinh , mặn mà hơn .
Tôn Hiểu Nguyệt đương nhiên cũng thấy nhóm của Khương Tri Tri, đặc biệt là dáng vẻ Chu Tây Dã đang bế con vội vã chạy , khiến cô khỏi ngỡ ngàng.
Tưởng Đông Hoa khi nghiệp phân về Bệnh viện 3, một nơi tầm thường gì nổi bật. Công việc của tiến triển, còn đồng nghiệp cô lập, chèn ép. Trớ trêu , Tưởng Đông Hoa là kẻ cực kỳ tự phụ, luôn tin rằng tương lai nhất định sẽ nên đại sự, sẽ khiến những kẻ coi thường quỳ chân.
Sau khi gặp vấn đề về "khả năng đàn ông", tính cách Tưởng Đông Hoa càng trở nên âm trầm, đối xử với Tôn Hiểu Nguyệt cũng vô cùng lạnh nhạt. Bệnh viện cấp cho họ hai gian phòng nhỏ, cũng đón cô về ở cùng, nhưng giữa hai gần như sự giao tiếp. Bệnh viện giải quyết việc cho nhà bằng cách xếp Tôn Hiểu Nguyệt bộ phận hậu cần, quản lý kho chăn đệm, một công việc nhàn hạ nhưng tẻ nhạt.
Tôn Hiểu Nguyệt tuyệt vọng với Tưởng Đông Hoa, cô chẳng thấy tương lai gì ở đàn ông . Hắn hề hiển hách như ở kiếp . Cô nhớ rõ kiếp , thời điểm Tưởng Đông Hoa điều lên Thành ủy công tác . Còn Tưởng Đông Hoa hiện tại chỉ là một bác sĩ quèn, năng lực kém nhưng tính khí thanh cao, tự phụ.
Tôn Hiểu Nguyệt mãi vẫn hiểu kiếp sai ở mắt xích nào? Hay là vì Khương Tri Tri mệnh quá , chỉ cần đàn ông nào ở bên cạnh cô thì mới vận may? rõ ràng kiếp Khương Tri Tri và Tưởng Đông Hoa hề con, mà kiếp cô sinh cho Chu Tây Dã một cặp long phụng.
Tôn Hiểu Nguyệt chôn chân tại chỗ, bóng lưng gia đình Khương Tri Tri biến mất ở cuối hành lang, lòng đầy rẫy những thắc mắc lời giải. khi nghĩ đến việc chỉ nửa năm nữa thôi, Chu Tây Dã sẽ hy sinh ở biên giới, tâm trạng cô trở nên nhẹ nhõm lạ kỳ. Cô tin rằng trọng sinh một đời, ngay cả chuyện sinh t.ử cũng thể đổi !
Nga
Không kìm tò mò, cô bước tòa nhà phòng khám, lên tầng hai và thấy ít đang vây quanh cửa phòng khoa nhi. Tôn Hiểu Nguyệt dám tiến gần, chỉ nép bức tường ở lối cầu thang để ngóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-497-cuoc-gap-go-bat-ngo.html.]
Bên trong, các chuyên gia khoa nhi kiểm tra xong cho Tiểu Chu Kỉ. Cậu nhóc lúc tỉnh táo, dường như còn khó chịu nữa. Tay nhỏ của bé nắm c.h.ặ.t lấy ống của bác sĩ buông, miệng "ê ê a a" như điều gì đó.
Một vị chuyên gia già đẩy gọng kính, với Chu Thừa Chí: “Các vị , lo lắng quá thôi. Cháu bé chỉ là ăn nhiều nhiễm lạnh, dẫn đến tích thực phát sốt. Về nhà pha chút kê nội kim cho cháu uống là ngay.”
Những bác sĩ khác cũng đồng tình: “Bệnh vặt thôi mà, trẻ con tinh thần thế thì hồi phục nhanh lắm.”
Chu Thừa Chí vẫn cho rằng quá: “Bệnh vặt là . Vừa nãy ở nhà thằng bé nôn trông đáng sợ lắm. đây chinh chiến bao năm, sóng to gió lớn gì mà thấy? Vậy mà cũng dọa cho hú vía.”
Mọi xung quanh bồi thêm vài câu nịnh nọt khiến ông hài lòng: “ , trẻ con ốm đau thất thường lắm, lớn lo lắng là chuyện đương nhiên, huống hồ ông là ông nội, xót cháu là .”
Khương Tri Tri bước tới bế lấy Tiểu Chu Kỉ. Cậu nhóc lúc hoạt bát hẳn lên, miệng kêu "ê a" liên tục, tay còn chỉ phía cửa tỏ ý chơi. Vị chuyên gia già bật : “Xem kìa, cả , còn đòi chơi nữa đấy.”
Tôn Hiểu Nguyệt ở hành lang sót một chữ. Cô ngờ chỉ vì đứa con trai nôn một chút mà nhà họ Chu rùm beng lên như , thậm chí còn kinh động đến cả dàn chuyên gia. Điều khiến cô nhớ sự bảo bọc mà Khương Tri Tri nhận khi sinh con, cảm giác đố kỵ trào dâng mãnh liệt! Dựa cái gì mà Khương Tri Tri hưởng thụ cuộc sống như bà hoàng thế ?
Nghe thấy Chu Thừa Chí chào tạm biệt các bác sĩ, Tôn Hiểu Nguyệt vội vàng chạy xuống lầu, nấp một góc tối trong sân bệnh viện. Nhìn gia đình họ lượt lên hai chiếc xe sang trọng để về, sự bất mãn trong lòng cô lên đến đỉnh điểm. Cô vẫn thể hiểu nổi, dựa cái gì mà chuyện đời đều rơi hết tay Khương Tri Tri như ?!