Khương Tri Tri xem xong vẻ mặt ghê tởm, ném tờ giấy thư cho Chu Tây Dã: “ là đồ thần kinh.”
Chu Tây Dã cũng thoáng thấy mấy dòng chữ đó, nhận lấy tờ giấy thư về phía lớp trưởng lính gác còn rời : “Là ai đưa cho lá thư ?”
Lớp trưởng lính gác lắc đầu: “Là một học sinh, từng thấy, con em trong đại viện chúng , ném thư xuống là cho chị dâu xong chạy mất.”
Chu Tây Dã nhíu mày: “Được , về .”
Lớp trưởng lính gác chào xoay rời .
Phương Hoa lúc mới tò mò ghé qua: “Sao ? Ai gửi thư cho Tri Tri?”
Khương Tri Tri đưa thư cho Phương Hoa: “Không , một kẻ thần kinh, cũng ký tên.”
Phương Hoa nhận lấy xem vài , cũng là vẻ mặt chán ghét: “Sao hổ như ? Thật là quá hổ!”
Khương Tri Tri bằng trực giác cảm thấy đây là một trò đùa dai, cũng thật sự thích cô, mà giống như gây chuyện, để Chu Tây Dã ngày mai lo lắng, cô : “Mẹ, cần để ý, loại thư tình , lúc con học cũng nhận , con đều vứt .”
Phương Hoa : “Cũng , điều chứng tỏ Tri Tri của chúng ưu tú, thu hút ít ánh mắt.”
Sắc mặt Chu Tây Dã đổi mấy , nén vị chua hỏi Khương Tri Tri: “Lúc học cũng thư tình cho em? Sao ?”
Phương Hoa trừng một cái: “Tri Tri ưu tú như , nhận thư tình là chuyện bình thường, cũng cần thiết hết cho con. Hơn nữa hai năm nay con cũng ở nhà, với con, con sốt ruột ?”
Con trai một bụng giấm chua, bà đều đoán .
Chu Tây Dã trả lời , chỉ thể bất đắc dĩ Khương Tri Tri.
Khương Tri Tri : “Anh yên tâm , em đối với những thứ đều là vứt , quan tâm. Sau họ em kết hôn con thì ai gửi nữa.”
Trong lòng Chu Tây Dã vẫn chút chua xót thoải mái, chỉ thể dặn dò Khương Tri Tri: “Phải chú ý an .”
Khương Tri Tri bảo Phương Hoa vứt thư , Chu Tây Dã: “Yên tâm , em chắc chắn sẽ cẩn thận, loại thư cần để ý là , nếu bản lĩnh, thì đến tìm em trực tiếp, em nhất định sẽ cho tay.”
“Hắn nếu em ở trong đại viện, chắc chắn cũng em kết hôn, mà còn gửi thư tình, đó chính là tìm c.h.ế.t. Yên tâm yên tâm, em thể xử lý .”
Lần nữa đảm bảo, Chu Tây Dã yên tâm một chút.
Ôm con gái dạo một vòng trong sân trở về, Khương Tri Tri ôm Tiểu Chu Kỉ, để bé đưa tay bắt những đóa hoa cây.
Ánh nắng tươi sáng, hoa đào kiều diễm, nhưng xa bằng khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ động lòng của Khương Tri Tri.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-501-hoc-khong-co-diem-dung.html.]
Đặc biệt là khi cô chơi đùa với con, trong mắt mang theo ý , con trai tràn đầy tình thương của và sự dịu dàng, càng nỡ rời mắt.
Chu Tây Dã yên lặng một lúc, mới ôm Thương Thương qua…
……
Buổi sáng, Khương Tri Tri và Chu Tây Dã mang theo hai đứa nhỏ thăm Kim Hoài Anh.
Kim Hoài Anh hiện tại ở ký túc xá của trường, một căn phòng sạch sẽ gọn gàng, trong phòng dọn dẹp ngăn nắp. Kim Hoài Anh mặc áo sơ mi trắng quần đen, dáng vẻ một ông giáo già văn nhã nho nhã.
Thấy hai đứa nhỏ, Kim Hoài Anh thích đến , ôm đứa bế đứa , bảo Chu Tây Dã và Khương Tri Tri tự tìm chỗ : “Cũng đều ngoài, các con tự tìm chỗ , uống nước thì tự rót.”
Nói xong, bế Tiểu Chu Kỉ lên cao, chọc cho thằng bé khanh khách dứt.
Khương Tri Tri bảo Chu Tây Dã bế Thương Thương, còn cô tìm lá pha , với Kim Hoài Anh: “Chu Tây Dã về mấy ngày nay cứ đòi đến thăm thầy suốt mà thời gian, hôm nay mới tranh thủ một chút, nhưng ngày mai .”
Kim Hoài Anh cũng ngạc nhiên: “Đi nhanh ? cũng thể hiểu , hiện tại bên tình hình đang căng thẳng, nhớ chú ý an nhé.”
Ông với Chu Tây Dã: “Cậu cứ việc yên tâm, và Tri Tri chăm sóc hai đứa nhỏ . Hơn nữa Tri Tri bây giờ giỏi lắm, ở bệnh viện là một bác sĩ trẻ săn đón đấy. thấy ở trường cũng lấy Tri Tri tấm gương để giáo d.ụ.c sinh viên mới.”
Khương Tri Tri chút ngượng ngùng: “Thầy ơi, thầy đừng gặp em nào là khen đó thế chứ. Tuy trong lòng em sướng nhưng ngoài mặt vẫn thấy ngại ạ.”
Kim Hoài Anh : “ thật lòng mà, hiện tại nhiều sinh viên lấy em mục tiêu phấn đấu, thế hệ sinh viên các em quả thực ưu tú.”
Trò chuyện vài câu xong, Khương Tri Tri trình bày ý tưởng của .
Kim Hoài Anh liên tục gật đầu: “Đề nghị chúng khi họp cũng thảo luận qua, tương lai chỉ cần nâng cao trình độ bác sĩ mà còn cả chất lượng d.ư.ợ.c phẩm nữa.”
“Lát nữa em một bản định hướng nghiên cứu , sẽ đề xuất một đề tài thực nghiệm gọi em cùng tham gia.”
Mắt Khương Tri Tri sáng rực lên: “Vâng ạ, ạ, em sẵn lòng! Em vẫn cảm thấy những gì học còn xa mới đủ, nếu thể, em tiếp tục học tập chuyên sâu hơn.”
Kim Hoài Anh thấy bất ngờ: “Rất nhiều đạt thành tích như em hiện tại là giỏi , lăn lộn ở bệnh viện vài năm là thể trở thành bác sĩ hàng đầu. Thế mà em vẫn còn học tiếp ?”
Nga
Khương Tri Tri thẹn thùng: “So với nhiều tiền bối, em vẫn còn cách lớn lắm. Em nghĩ nếu thì nỗ lực đến mức nhất.”
Kim Hoài Anh tán đồng quan điểm của cô: “Có tinh thần ham học hỏi và chịu thương chịu khó như em thì việc gì mà chẳng thành công.”
Sau đó ông Chu Tây Dã: “Cô vợ của chắc chắn sẽ tiến xa lắm, nhớ ủng hộ công việc của cô đấy nhé.”