Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 505: Cô Bé Gan Dạ

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:14:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thừa Chí đặc biệt hài lòng, cả ngày ha hả, bảo rằng Tiểu Chu Kỉ nhất định là một hạt giống để nối nghiệp binh đao.

Câu thốt , Phương Hoa liền vui: “Tiểu Chu Kỉ gì cũng , chỉ là lính.”

Chu Thừa Chí nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đi lính thì ? Hổ phụ sinh hổ t.ử, Tiểu Chu Kỉ nhất định là một lính đặc chủng ưu tú hơn cả bố nó. Bà xem cái bộ dạng nhanh nhẹn của nó kìa.”

Nói ông buông Tiểu Chu Kỉ xuống. Chỉ thấy nhóc như lên dây cót, “vèo” một cái bò nhanh về phía mục tiêu của .

Chu Thừa Chí khoái chí: “Bà cái thủ xem, đặc chủng thì thật đáng tiếc.”

Phương Hoa trừng mắt ông: “Ông đừng mơ, lời ông tuyệt đối với Tri Tri. Sau càng nhắc mặt Tiểu Chu Kỉ, đừng mà nhồi nhét cái tư tưởng đầu trẻ con. Bây giờ ông xót cháu, nỡ để nó chịu khổ, thế lúc tại cứ khăng khăng bắt Tây Dã ?”

Chu Thừa Chí chằm chằm Tiểu Chu Kỉ đang vui vẻ bò lết: “Cái đó giống . Tây Dã nhập ngũ khi đó thời thế còn loạn lạc, chờ đến lúc Tiểu Chu Kỉ trưởng thành, thời đại khác , lúc đó quân đội càng cần những học thức.”

Phương Hoa mặc kệ ông, vội vàng chạy bắt Tiểu Chu Kỉ khi nhóc sắp bò bồn hoa.

lúc đó, từ trong phòng bỗng vang lên tiếng kinh hô của Chu Thừa Ngọc và chị Trần, như thể cái gì đó cho hoảng sợ tột độ.

Phương Hoa vội vàng bế thốc Tiểu Chu Kỉ lên, cùng Chu Thừa Chí xông nhà. Trong phòng, Chu Thừa Ngọc và chị Trần đang trông Thương Thương. Bà cứ ngỡ Thương Thương , tiếng hét thất thanh của hai mà tim b.ắ.n khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, chân tay bủn rủn.

Vào đến phòng khách, chị Trần và Chu Thừa Ngọc đang vây quanh ở góc tường nhưng dám gần, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ hãi hùng.

Mà ở góc tường đó, Thương Thương đang bệt đất, trong tay nắm c.h.ặ.t một con cóc ghẻ cực lớn. Bàn tay nhỏ xíu siết c.h.ặ.t lấy lưng con cóc khiến nó đau đớn, tứ chi duỗi , trông càng thêm to lớn và xù xì đáng sợ.

Thế mà cô bé hề sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tràn đầy ý , đôi mắt cong cong như vầng trăng non. Cái miệng nhỏ còn hớn hở bắt chước tiếng kêu: “Ọp ọp, ọp ọp...”

Thương Thương là một đứa trẻ khả năng ngôn ngữ phát triển khá sớm, bé thể phát nhiều âm tiết, cũng gọi , bà nội, dù phát âm thật rõ ràng.

Phương Hoa thấy cháu gái nắm con cóc ghẻ vui vẻ như cũng giật kinh hãi: “Thương Thương, mau ném con!”

Thương Thương ngẩng đầu nhỏ lên, ông nội bà nội, dùng sức lắc đầu, còn cầm con cóc vỗ vỗ xuống đất, miệng khanh khách.

Chu Thừa Ngọc sợ đến mức mắt tối sầm , giọng run rẩy: “Anh cả, mau, mau bế Thương Thương lên ! Cái thứ độc đấy, dính da trẻ con thì nguy hiểm lắm.”

Chu Thừa Chí vội tiến tới bế Thương Thương lên, dỗ dành cô bé ném con cóc , lập tức bế bé hồ nước trong sân để rửa tay thật kỹ.

Chu Thừa Ngọc một bên vỗ n.g.ự.c trấn tĩnh, con cóc ghẻ nhảy phóc vườn rau biến mất mà vẫn còn thấy rùng : “Con bé , mà gan to tày trời thế ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-505-co-be-gan-da.html.]

Phương Hoa cũng cảm thấy Thương Thương quá bạo dạn, nhưng nghĩ nghĩ thì chắc là vì bé còn quá nhỏ: “Chúng nó còn bé tí, cái gì là nguy hiểm , bắt nhét miệng là may lắm .”

Chu Thừa Ngọc nghĩ đến cảnh đó mà da đầu tê dại: “Năm nay thời tiết thế nào, là do mùa xuân mưa nhiều quá? Cảm giác sâu bọ, cóc nhái trong sân con nào con nấy đều to khác thường.”

Nghe , Phương Hoa nhớ tới mấy ngày , Thương Thương còn bắt một con rắn trong sân, lúc đó cả nhà sợ đến hồn bay phách lạc.

Hôm đó Chu Thừa Chí nhà, cuối cùng vẫn là Phương Hoa lấy hết can đảm, dùng cây gậy trúc đẩy con rắn xa. Con rắn đó cũng to và dài hơn hẳn những loại thường thấy, đen nhánh.

Hiện tại xem , so với con rắn đó, con cóc ghẻ vẫn còn là chuyện nhỏ!

Phương Hoa Chu Thừa Chí đang rửa tay cho Thương Thương, ôm cô bé đang hớn hở gần, bà thắc mắc: “Trước trong sân rắn, chỉ mấy căn nhà dựa lưng sườn núi mới gặp thôi. Cả con cóc lớn như nữa, đây là đầu thấy, rốt cuộc là nhỉ?”

Chu Thừa Chí cũng rõ lắm: “Có lẽ đúng như Thừa Ngọc , năm nay mưa thuận gió hòa, cây cối núi tươi nên lũ rắn rết, chuột bọ cũng sinh trưởng mạnh hơn.”

Phương Hoa lo lắng: “Lần báo với bên hậu cần, xem cách nào xử lý triệt để , chứ để rắn độc bò nhà thế thì nguy hiểm quá.”

Chu Thừa Ngọc đồng tình: “ đấy, nhanh lên, lỡ c.ắ.n bọn trẻ thì hối kịp.”

Chu Thừa Chí gật đầu: “Được, lát nữa sẽ gọi điện cho bên hậu cần, bảo họ qua rắc t.h.u.ố.c bột quanh nhà.”

Buổi tối, Khương Tri Tri tan về, Phương Hoa đem chuyện của Thương Thương kể cho cô .

Khương Tri Tri cũng kinh ngạc: “Cóc ghẻ tận trong nhà ạ?”

Nga

Phương Hoa cũng thấy kỳ lạ: “Cửa lưới, cửa sổ lúc nào cũng đóng kín mà, rõ nó lẻn lúc nào, chắc là lúc chú ý nên nó nhảy .”

Khương Tri Tri xoa đầu nhỏ của Thương Thương: “Con bé , gan cũng lớn thật đấy.”

Hai xảy chuyện cô đều nhà, chỉ kể . Lần đầu chuyện bắt rắn cô giật , nên chuyện bắt cóc ghẻ cũng thấy đỡ sợ hơn phần nào.

Chỉ là cô thấy lạ, Thương Thương bắt , mà Tiểu Chu Kỉ vốn nhanh nhẹn hơn bắt?

Thương Thương thấy xoa đầu liền ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt cong tít, miệng toe toét gọi: “Mẹ... Mẹ... Ọp ọp...”

Khương Tri Tri , hôn lên trán bé: “Thương Thương của chúng dũng cảm quá, mà giỏi thế ?”

 

 

Loading...