Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 549: Trông Con Là Việc Khó

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:15:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thừa Chí thể tin tai , đầu Phương Hoa, sợ sai lời Phương Hoa đổi ý, lập tức : “Tìm thời gian gì nữa, bây giờ luôn, !” Nói đưa tay kéo cánh tay Phương Hoa ngoài.

Phương Hoa chút ngượng ngùng, giằng : “Ai da, ông , bọn nhỏ đều ở đây, mau buông tay.”

Chu Thừa Chí nắm càng c.h.ặ.t: “Không buông, mau .” Vừa kéo Phương Hoa ngoài, với Khương Tri Tri: “Tri Tri, trưa nay về ăn cơm, chúng cũng chúc mừng một chút nhé.”

Khương Tri Tri đáp lời: “Được ạ, lát nữa con bệnh viện xin nghỉ.” Cười Chu Thừa Chí kéo Phương Hoa đang lẩm bẩm cửa, về phía Chu Tây Dã, nhịn thành tiếng.

Nga

Chu Thừa Ngọc cũng ở một bên : “Tốt, đây đều là tin , thảo nào gần đây trong nhà luôn chim khách đến, đây thật sự là tin nối tiếp tin .” Lại gọi chị Trần: “Chị Trần, trưa nay chuẩn một bàn cơm thật ngon, lát nữa em gọi Thời Anh bọn họ qua.”

Khương Tri Tri cảm giác một năm nay cũng nhiều như hôm nay, ánh mắt rạng rỡ Chu Tây Dã: “Anh ở nhà trông con, em đến đơn vị xin nghỉ, đó đến phòng thí nghiệm báo một tiếng, hôm nay sẽ qua đó.” Một năm nay từng nghỉ ngơi, hôm nay xin nghỉ một ngày, chắc là cũng .

Chu Tây Dã gật đầu, tự giác thành vấn đề khi trông hai đứa nhỏ: “Em đường chậm một chút, chúng ở nhà chờ em.”

Khương Tri Tri sâu mắt Chu Tây Dã một cái, cảm giác câu “ở nhà chờ em” ấm áp, trong lòng ấm. Đến bệnh viện xin nghỉ, lãnh đạo hiển nhiên cũng Chu Tây Dã trở về, sảng khoái phê duyệt, còn hỏi Khương Tri Tri nghỉ thêm mấy ngày .

Đến chào hỏi Kim Hoài Anh, Kim Hoài Anh Chu Tây Dã trở về, cũng kích động thôi: “Tốt, , trở về là , con cứ về nghỉ ngơi , hai ngày giúp con trông chừng.”

Khương Tri Tri : “Không cần ạ, ngày mai con thể qua.”

Kim Hoài Anh chằm chằm Khương Tri Tri một lúc, cảm thán: “Tây Dã trở về, trạng thái của con đều khác hẳn, cả lập tức tinh thần, đáy mắt đều ánh sáng.”

Khương Tri Tri sờ sờ mặt, cong cong đôi mắt: “Rõ ràng ạ?”

Kim Hoài Anh gật gật đầu: “Như , Tây Dã trở , ngày tháng sẽ càng ngày càng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-549-trong-con-la-viec-kho.html.]

Chu Tây Dã ở nhà trông hai đứa nhỏ, Chu Thừa Ngọc và chị Trần ngoài mua ít đồ ăn tươi, tiện thể mua một con cá, bàn tiệc vui thể cá chứ? Người trong đại viện cũng đều Chu Tây Dã trở về, nên qua tìm Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương, nghĩ để Chu Tây Dã và hai đứa nhỏ thời gian ở bên .

Chu Tây Dã ngờ, hai đứa nhỏ khó trông đến . Tiểu Chu Kỉ yên tĩnh hai phút liền bắt đầu chạy loạn khắp sân, lơ là một cái là sẽ chui trong phòng, bếp thì là phòng vệ sinh. Chu Tây Dã cũng hiểu, sợ Tiểu Chu Kỉ sẽ ngã, hoặc là đụng thứ gì nguy hiểm. Anh chỉ thể luôn theo Tiểu Chu Kỉ.

Còn Thương Thương thì ngoan, sẽ sô pha lật xem truyện tranh, nhưng yêu cầu của cô bé cũng nhiều, một lát gọi ba ba uống nước, một lát gọi ba ba tè, một lát gọi ba ba ăn táo.

Chu Tây Dã bếp gọt một quả táo , Tiểu Chu Kỉ nhảy khỏi cốc đ.á.n.h răng của , múc nước từ bồn cầu, tự dội cho một trận lạnh thấu tim, tóc và mặt đều là nước, còn ướt sũng chảy xuống. Thấy Chu Tây Dã, nhóc còn vỗ vỗ cái bụng nhỏ ướt sũng: “Ba ba, tắm, tắm.” Vừa , nhanh ch.óng múc một cốc nước nữa dội từ đỉnh đầu xuống.

Chu Tây Dã vội vàng đặt đĩa hoa quả xuống, ôm Tiểu Chu Kỉ , Thương Thương đang gọi: “Ba ba, ba ba, ăn táo, ba ba…” Anh chỉ thể cởi quần áo của Tiểu Chu Kỉ, dỗ Thương Thương: “Chờ một chút, quần áo cho em trai xong, sẽ cho con táo nhé.”

Kẹp Tiểu Chu Kỉ cởi truồng phòng vệ sinh tìm khăn lông lau cho , ôm ngoài, liền thấy Thương Thương đang nhoài bên bàn ăn, nhón chân duỗi tay cố gắng với tới đĩa hoa quả đặt ở mép bàn, tay nhỏ nắm đĩa, cố gắng kéo ngoài. Mắt thấy đĩa sắp lật xuống đập đầu cô bé.

Đầu óc Chu Tây Dã trống rỗng, kẹp Tiểu Chu Kỉ bước nhanh qua, bắt lấy cái đĩa sắp rơi xuống, cảm giác trong khoảnh khắc đó tim như nhảy ngoài. Còn mạo hiểm hơn bất kỳ nhiệm vụ nào từng thực hiện. Sau một phen mạo hiểm kích thích, cuối cùng cũng xong quần áo sạch sẽ cho Tiểu Chu Kỉ, ấn xuống cùng Thương Thương ăn táo.

Hai đứa nhỏ lúc mới yên tĩnh , ăn táo khanh khách. Cũng chúng nó đang vui cái gì, chỉ cần một cái là thể ngặt nghẽo. Chu Tây Dã một bên , thỉnh thoảng lau miệng cho hai đứa, trong lòng cảm thán, Khương Tri Tri và ngày thường trông hai đứa nhỏ chắc tốn bao nhiêu công sức.

Khương Tri Tri trở về liền thấy Chu Tây Dã bên bàn , hai đứa nhỏ ghế đẩu nhỏ của chúng, mỗi đứa cầm một miếng táo đang ăn, ăn khanh khách. Một khung cảnh năm tháng tĩnh lặng, ấm áp hài hòa. Hai đứa nhỏ thấy động tĩnh đầu , thấy là , lập tức vui vẻ chạy về phía Khương Tri Tri: “Là nha, là .”

Khương Tri Tri bế cả hai đứa nhỏ lên: “Thương Thương và Tiểu Chu Kỉ của chúng hôm nay ngoan ?”

Thương Thương gật đầu lia lịa: “Ngoan, Thương Thương ngoan, em trai ngoan, chúng con đều ngoan ạ.”

Khương Tri Tri hôn hai đứa nhỏ, Chu Tây Dã: “Tiểu Chu Kỉ nghịch ngợm hơn nhiều ?”

Chu Tây Dã nghĩ cảnh tượng hỗn loạn , giọng điệu bình tĩnh: “Cũng , con trai nghịch ngợm một chút là nên.”

 

 

Loading...