Giọng Thương Thời Anh càng lúc càng gay gắt: “ lo cho , con trai ưu tú thế , thể cưới một đàn bà cũ về vợ!”
Lý Tư Mân nhíu mày, khẽ quát một tiếng đầy mệt mỏi: “Mẹ!”
Thương Thời Anh cũng nhận lời quá đáng, bà im lặng, hậm hực thẳng về nhà.
...
Tại nhà họ Chu, Phương Hoa cũng lo lắng kém: “ là nghiệt duyên mà, khéo thế , thì tới. Mẹ thấy Tư Mân hình như vẫn quên Tống Mạn .”
Khương Tri Tri cũng dám khẳng định chắc chắn. Dù biểu hiện của Lý Tư Mân trông thản nhiên, nhưng ai đó là thật lòng chỉ là lớp mặt nạ che đậy. “Mẹ ơi, chuyện cũng đừng bận tâm quá, mỗi đều nhân duyên riêng, ngăn cũng chẳng , cứ để thuận theo tự nhiên thôi ạ.”
Phương Hoa thở dài: “Cũng chỉ đành thôi, hy vọng chuyện đều .”
...
Sáng sớm hôm , Khương Tri Tri đến trường tìm Kim Hoài Anh để cùng nghiên cứu bệnh tình của Tống Vãn Anh.
Kim Hoài Anh cũng cảm thấy điểm kỳ lạ: “Mạch tượng rõ ràng ? Còn sắc mặt thì thế nào?”
Khương Tri Tri lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: “Sắc mặt qua thì bình thường, mạch tượng giống như khí hư, nhưng những điểm khác biệt nhỏ, nên con mới nghi ngờ là trúng độc.”
Kim Hoài Anh hề nghi ngờ năng lực của Khương Tri Tri. Những năm qua, cô bắt mạch bao giờ sai sót. Vì , nếu Khương Tri Tri nghi ngờ trúng độc thì chắc chắn là vấn đề.
Khương Tri Tri suy nghĩ một chút tiếp tục: “Còn nữa, thần kinh của con tổn thương, thường xuyên quên chuyện chuyện nọ, chứng tỏ độc tính ảnh hưởng đến thần kinh não. Nếu để lâu thể nguy hiểm đến tính mạng nhưng sẽ dẫn đến mất trí nhớ, khờ khạo.”
Kim Hoài Anh chút hứng thú: “Trưa nay thầy sẽ cùng con qua đó xem . Triệu chứng bệnh như thầy cũng từng gặp qua.”
Đang chuyện thì Liêu Quốc Khánh cầm văn kiện . Vừa cửa, ông híp mắt Kim Hoài Anh: “Thầy ơi, tổ thực nghiệm thành xong , giờ cần thầy ký tên xác nhận một chút ạ.”
Kim Hoài Anh cầm lấy văn kiện, lật đến trang cuối cùng. Thấy danh sách nhân viên thực nghiệm, ông khựng , mặt sầm xuống: “Sao trong danh sách tên Trần Mẫn Chi?”
Liêu Quốc Khánh bồi, vẻ mặt nịnh bợ: “Cô là học sinh do em hướng dẫn, giai đoạn cũng tham gia thí nghiệm nên ghi tên cũng là lẽ đương nhiên ạ.”
Kim Hoài Anh ném mạnh tập văn kiện xuống bàn, giọng đanh : “Nó chỉ giúp đưa mấy tờ tài liệu mà cũng gọi là tham gia thực nghiệm ? Nếu thế thì nên ghi tên cả nhân viên hậu cần luôn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-560-doi-dau-voi-ke-tieu-nhan.html.]
Khương Tri Tri ngờ Liêu Quốc Khánh thể trơ trẽn đến mức . Cô học sinh mới đến đầy một tuần mà ghi tên danh sách nghiên cứu viên chính thức để hưởng công lao. Cô khẽ nhíu mày Liêu Quốc Khánh: “Chủ nhiệm Liêu, chuyện e là hợp lý ạ.”
Liêu Quốc Khánh nhạt, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Chẳng gì hợp lý cả, thêm một cái tên cũng chẳng ảnh hưởng gì. Hơn nữa năng lực của Trần Mẫn Chi , tin chắc cô sẽ trở thành nghiên cứu viên nòng cốt.”
Nga
Kim Hoài Anh tức giận quát: “Vậy thì đợi đến lúc đó hãy , tuyệt đối .”
Nụ mặt Liêu Quốc Khánh vụt tắt, ông Kim Hoài Anh, buông lời nhục mạ: “Thầy , về chuyên môn thì thầy giỏi, nhưng về nhân phẩm thì chắc . Không thầy ý đồ gì với mấy cô học sinh trẻ , chứ năm xưa sư mẫu cũng là theo thầy như thế mà.”
Kim Hoài Anh ngờ Liêu Quốc Khánh dám những lời bẩn thỉu như . Ông đập bàn định dậy, nhưng bỗng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, tay ôm n.g.ự.c, trừng mắt Liêu Quốc Khánh: “Anh... cái đồ súc sinh...”
Khương Tri Tri cũng nổi giận lôi đình, cô bước tới đẩy mạnh Liêu Quốc Khánh một cái: “Chủ nhiệm Liêu, ngày thường kính trọng ông là bậc tiền bối, mà ông ăn xằng bậy như thế! Nếu ông còn dám phun những lời bẩn thỉu đó một nữa thì đừng trách khách sáo.”
Liêu Quốc Khánh lùi một bước, mặt nở nụ giả tạo đầy châm chọc. Ông đương nhiên dám đắc tội Khương Tri Tri: “Bác sĩ Khương, cô. còn nhắc nhở cô cẩn thận đấy, cái lão thầy của cô thực chất là hạng mặt thú. Trong nhà rõ ràng vợ mà vẫn còn tơ tưởng đến học sinh nữ.”
“Cô vì bây giờ lão sống cô độc một ? Đó chính là quả báo cho cái thói phẩm hạnh bất chính đấy...”
Kim Hoài Anh tức đến mức hộc m.á.u. Khương Tri Tri rảnh để tính sổ với Liêu Quốc Khánh, cô vội vàng đỡ Kim Hoài Anh: “Thầy ơi, thầy thế ?”
Kim Hoài Anh ôm n.g.ự.c, trừng mắt Liêu Quốc Khánh, giọng thều thào: “Cút...”
Khương Tri Tri để tâm đến Liêu Quốc Khánh nữa, cô vội vàng lấy kim châm từ trong túi , nhanh ch.óng châm mấy mũi huyệt đạo n.g.ự.c thầy để định tâm mạch.
Liêu Quốc Khánh thấy thì kinh ngạc thốt lên: “Cô... cô thế mà học Tuyệt Mệnh Châm của lão ?”
Năm đó, ông thấy chiêu trong y thư nên cầu xin Kim Hoài Anh dạy cho. Kim Hoài Anh với ông rằng chiêu thất truyền, ông cũng . vị trí huyệt đạo và động tác hạ châm của Khương Tri Tri, ông đoán chắc chắn là nó.
Kim Hoài Anh còn sức để ý đến ông , còn Khương Tri Tri thì đang bận rộn bắt mạch cho thầy nên cũng chẳng buồn đáp lời.
Liêu Quốc Khánh vẫn chịu buông tha, tiếp tục mỉa mai: “Hảo cho cái lão già nhà ông, quả nhiên là vẫn bỏ thói trăng hoa. Năm đó chịu dạy cho , giờ đem dạy hết cho cô học sinh nữ , là ý đồ thì là cái gì?”
Khương Tri Tri thể nhịn thêm nữa, cô xoay bước tới, tung một cú đá thẳng n.g.ự.c Liêu Quốc Khánh. Sau đó cô túm lấy cổ áo ông , đ.ấ.m túi bụi: “Ông câm cái miệng bẩn thỉu của ông cho ! ngại dạy cho ông cách !”