Tiếng đ.ấ.m đá huỳnh huỵch vang lên trong văn phòng, Khương Tri Tri đ.á.n.h cho Liêu Quốc Khánh mặt mũi bầm dập, ông chỉ còn ôm đầu kêu gào xin cô nương tay...
...
Chu Tây Dã nhận điện thoại từ đồn công an thì chút ngỡ ngàng. Khương Tri Tri bắt vì đ.á.n.h ? Anh vội hỏi xem cô thương , khi nhận câu trả lời là cô bình an, mới thở phào cúp máy.
Phương Hoa đang bế Thương Thương bên cạnh thấy, vội vàng hỏi dồn: “Tri Tri đ.á.n.h với ? Con bé thương con?”
Chu Tây Dã lắc đầu: “Dạ , để con qua đó xem tình hình thế nào đón cô về.”
Phương Hoa liên tục gật đầu: “ đúng, con mau . Tri Tri vốn hiền lành, nếu con bé mà tay thì chắc chắn đứa đó chẳng gì . Con xem thế nào, nếu cần thì dạy cho nó thêm một trận nữa, dám trêu Tri Tri nhà .”
Chu Tây Dã im lặng. Dù thế nào nữa, cũng thể đ.á.n.h thêm một trận ngay tại đồn công an , dù trong lòng cũng đang giận.
Phương Hoa Chu Tây Dã cửa, còn dặn với theo: “Không , nếu cần thì nhờ giúp, nhà thiếu gì quan hệ, cứ tìm đại cữu của con !”
...
Chu Tây Dã đến đồn công an thì thấy Khương Tri Tri và Liêu Quốc Khánh đang ở đó, cùng với lãnh đạo đơn vị của Liêu Quốc Khánh. Khương Tri Tri vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hề hấn gì, nhưng Liêu Quốc Khánh thì t.h.ả.m hại vô cùng: mặt mũi sưng vù như cái đầu heo, quần áo rách rưới, trông vô cùng chật vật.
Lãnh đạo của Liêu Quốc Khánh tức giận, thấy Chu Tây Dã đến, ông nén giận : “Vợ của nóng tính quá đấy, xem cô đ.á.n.h chủ nhiệm Liêu của chúng nông nỗi đây.”
Chu Tây Dã nhíu mày, giọng lạnh lùng: “Vợ bao giờ vô duyên vô cớ động thủ với ai, chắc chắn là chủ nhiệm Liêu khiêu khích cô .”
Liêu Quốc Khánh ngờ Chu Tây Dã hỏi han gì khẳng định Khương Tri Tri sai. Ông ôm lấy khuôn mặt sưng húp, hậm hực : “Không , chỉ yêu cầu thêm tên một nghiên cứu viên danh sách, vợ và thầy Kim đồng ý, còn dùng lời lẽ x.úc p.hạ.m . chỉ phản bác hai câu là vợ xông đ.á.n.h .”
Khương Tri Tri chẳng buồn tranh cãi thêm, vì mặt công an, Liêu Quốc Khánh đổi trắng đen, chối phắt những lời nh.ụ.c m.ạ Kim Hoài Anh. Ông hề gì cả, tất cả là do cô bịa đặt vì hài lòng với đề nghị của ông nên mới tay đ.á.n.h .
Nga
Lúc đó trong văn phòng chỉ ba , cô và Kim Hoài Anh thể chứng cho , giờ đúng là "c.h.ế.t đối chứng".
Liêu Quốc Khánh trừng mắt Chu Tây Dã: “Các đừng cậy quyền cậy thế mà ức h.i.ế.p khác! nhà họ Chu các thế lực lớn, là hùng chiến đấu, càng dám đắc tội, nhưng đó là cái cớ để các hành hung khác.”
“Nếu các cứ thế , sẽ lên báo tố cáo các .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-561-chong-chong-lung-cho-vo.html.]
Khương Tri Tri tức đến bật : “Ông chọc tức thầy Kim đến mức hộc m.á.u nhập viện mà còn mặt mũi kêu oan ?”
Liêu Quốc Khánh cứng họng một giây, nhưng vẫn ngoan cố: “Cô vu khống! chẳng gì cả. Cô đ.á.n.h xong sợ thoát tội nên mới bảo Kim Hoài Anh giả bệnh chứ gì, các thật là đê tiện!”
Nói ông sang lóc với công an: “Ở đơn vị năm nào cũng là chiến sĩ thi đua, bằng khen treo đầy tường. Nhân phẩm của thế nào đều , thèm mấy lời khó đó ?”
“Hơn nữa, Kim Hoài Anh là thầy của , luôn kính trọng ông . Những năm ông hạ phóng, bao giờ bỏ đá xuống giếng, thậm chí còn lén lút thăm ông nữa.”
“ kính trọng thầy như , thể những lời nh.ụ.c m.ạ ?”
“Chỉ là ngờ, thầy hằng kính trọng cấu kết với học sinh nữ để cô lập, nhắm . Lần chỉ yêu cầu thêm tên một nghiên cứu viên, đồng ý thì thôi, đằng còn đ.á.n.h một trận.”
Khương Tri Tri kinh ngạc kẻ đổi trắng đen như Liêu Quốc Khánh. Sớm thế , cô thật sự nên đ.á.n.h gãy răng ông để xem ông còn ăn bừa bãi nữa .
Các chiến sĩ công an thụ lý vụ án cũng thấy khó xử. Liêu Quốc Khánh quả thực chút danh tiếng trong ngành y, hơn nữa hình tượng của ông luôn , đối xử với bệnh nhân tận tâm.
Chu Tây Dã và Khương Tri Tri cũng hạng họ thể đắc tội. Một chiến sĩ công an đau đầu Liêu Quốc Khánh: “Chủ nhiệm Liêu, là thế , để bác sĩ Khương xin ông một câu chuyện bỏ qua nhé?”
Liêu Quốc Khánh cậy đang ở thế thượng phong, nghếch cổ chịu: “Thế ! Nếu cứ thế mà bỏ qua thì họ sẽ càng hống hách hơn. Bác sĩ Khương, vốn nghĩ cô là một bác sĩ tiền đồ, ngờ cô bạo lực như .”
“Làm bác sĩ mà như cô, nhỡ xung đột với bệnh nhân thì cô cũng đ.á.n.h luôn ?”
Khương Tri Tri định lên tiếng thì Chu Tây Dã ngăn . Anh thẳng Liêu Quốc Khánh, ánh mắt sắc lẹm: “Nguyên nhân sự việc thể điều tra rõ ràng. Bây giờ đưa vợ về. Nếu ông còn dây dưa, sẽ nghi ngờ ông cố tình khiêu khích vợ để cô tay .”
“ cũng sẽ kiện ông tội vu khống gia đình quân nhân, gây chia rẽ tình đoàn kết quân dân.”
“Bởi vì vợ bao giờ vô cớ đ.á.n.h , chuyện cả đại viện chúng đều thể chứng.”
Nghe Chu Tây Dã lôi cả đại viện , các chiến sĩ công an càng thêm nhức đầu. Chỉ riêng nhà họ Chu thôi họ gánh nổi, huống chi là những nhân vật tầm cỡ ở cái đại viện quân khu đó.
Liêu Quốc Khánh cũng ngờ Chu Tây Dã trực tiếp dùng quyền thế ép ! So với một kẻ xuất từ nông thôn như ông , nếu thật sự đối đầu với của đại viện thì đúng là trứng chọi đá. Đừng là ông lý, mà dù lý thì ? Lãnh đạo chắc chắn sẽ đắc tội với của đại viện. Còn ông , chỉ cần tùy tiện gán cho một cái tội danh là đủ để cả đời ngóc đầu lên nổi.