Thẩm Lạc Già Khương Tri Tri chằm chằm thì chút tự nhiên, cô khẽ sờ mũi, nhỏ giọng hỏi: “Chị dâu, chị thật sự là thần y ? Bệnh gì cũng chữa ?”
Câu Thẩm Lạc Già hỏi với ngữ khí bình thường, hề vẻ ngây ngô như lúc nãy.
Khương Tri Tri nảy sinh nghi hoặc, nhưng vẫn khẽ mỉm đáp: “Thần y thì dám nhận, chỉ là chút y thuật thôi. Cô thấy trong khỏe ở ?”
Thẩm Lạc Già vội xua tay: “Không , là bà nội …”
Vừa dứt lời, Lưu Lị từ tới, đưa tay véo mạnh tai Thẩm Lạc Già: “Mày lên cơn điên cái gì đấy? Bà nội mày c.h.ế.t lâu , mày lấy bà nội nữa? Mau theo tao, đừng ở đây mất mặt hổ.”
Thẩm Lạc Già lập tức thu , cúi đầu rụt vai, dáng vẻ vô cùng sợ hãi và nhút nhát.
Lưu Lị tức giận buông tay, sang xin Phương Hoa và Thương Thời Anh với vẻ mặt gượng gạo: “Thật ngại quá, để các chị chê . Đứa nhỏ đầu óc bình thường lắm, nó lớn lên ở nông thôn với bà nội nên tình cảm sâu đậm, đến tận bây giờ vẫn cứ ngỡ bà nó còn sống.”
Phương Hoa nhíu mày, bà vốn đồng tình với hành động thô lỗ của Lưu Lị đối với con gái, nhưng dù cũng là chuyện nhà nên bà tiện can thiệp sâu: “Không , gì chị cứ từ từ bảo cháu, đừng con bé sợ.”
Lưu Lị ngượng ngùng đáp: “ cũng là vì sốt ruột quá, sợ nó mạo phạm đến các chị.”
Nói xong, bà sang Thẩm Lạc Già bằng giọng điệu giả vờ ôn hòa: “Lạc Già, đừng trách nhé, chỉ là lo cho con thôi. Tai đau con?”
Thẩm Lạc Già đưa tay xoa xoa tai, khẽ lắc đầu.
Lưu Lị kéo cổ tay cô: “Được , đừng phiền các bác nữa, đưa con chào hỏi mấy thím khác.” Vừa , bà lôi tuột Thẩm Lạc Già .
Phương Hoa theo, đầy vẻ khó hiểu: “Đây thật là con gái ruột ? Mới nhận về mà đối xử hung dữ như thế?”
Thương Thời Anh vốn con gái nên càng chịu nổi cảnh : “Chắc là con gái nhiều quá nên xót. Nhìn thái độ của họ, thấy cái lễ nhận gì đó . Đâu giống như đón con về yêu thương, cứ như là đang thông báo cho thiên hạ nhà còn một đứa con gái để đem trao đổi .”
“Suốt cả buổi chẳng thấy họ quan tâm gì đến con bé. Có khi lời đồn là thật đấy, họ đưa nó về chỉ để gả cho nhà họ Sở thôi.”
Phương Hoa tò mò: “Nhà họ Sở nào mà quyền thế ? Sao từng danh?”
Thương Thời Anh xua tay: “Chúng cũng là thường thôi, dù cũng cùng hệ thống công tác. Những vị trí cao ở nhiều lắm, chúng tường tận hết . Ngay cả trong khu tập thể còn chẳng nhận mặt hết nữa là.”
Phương Hoa ngẫm thấy cũng đúng: “Chắc là đ.á.n.h tiếng , đó gả con bé . Nếu thật sự như thì vợ chồng nhà họ Thẩm đúng là thất đức quá.”
Khương Tri Tri lắng hai nhỏ giọng bàn tán, ân cần lau miệng cho hai đứa nhỏ. Sau khi dọn dẹp xong, cô cùng Phương Hoa mỗi dắt một đứa trẻ ngoài.
Vừa một đoạn xa, Thẩm Lạc Già vội vã đuổi theo: “Chị dâu, các chị về ạ? Em thể chuyện với chị vài câu ?”
Do chạy vội, phần tóc mái dày cộm của cô gió thổi ngược lên, để lộ gương mặt xinh đang ửng hồng. Ánh mắt cô Khương Tri Tri đầy vẻ nghiêm túc và khẩn thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-577-loi-thinh-cau-cua-co-ngoc.html.]
Phương Hoa và Thương Thời Anh lúc mới rõ dung nhan của Thẩm Lạc Già, cả hai đều kinh ngạc. Đây rõ ràng là một cô gái xinh , để kiểu tóc che khuất hết cả khuôn mặt như thế?
Khương Tri Tri gật đầu: “Được chứ, em gì?”
Thẩm Lạc Già thẳng thắn, thẳng vấn đề: “Chị thể cứu bà nội em ?”
Khương Tri Tri sững sờ. Lúc nãy Lưu Lị khẳng định bà nội cô qua đời, tại Thẩm Lạc Già khăng khăng cầu cứu? Cô nghĩ Lưu Lị dối về chuyện sinh t.ử của chồng , điều đó quá vô lý.
Thẩm Lạc Già lo lắng ngoái về phía : “Chị dâu, bây giờ em thời gian kỹ. Lát nữa em sẽ tìm cách đến gặp chị .”
Nói xong, cô vội vàng vuốt tóc mái, chạy biến đám đông.
Khương Tri Tri ngẩn ngơ, hiểu chuyện gì đang xảy . Phương Hoa và Thương Thời Anh cũng lắc đầu: “Đứa nhỏ cứ thần thần bí bí, thật chẳng đường nào mà .”
Khương Tri Tri cũng thể phân biệt mới là tính cách thật của Thẩm Lạc Già.
*
Tại nhà họ Thẩm, Thẩm Lạc Già về đến nơi thấy Thẩm Thanh Bình và Lưu Lị nghiêm nghị ghế sofa. Cô khép nép tới, níu lấy góc áo, lí nhí gọi một tiếng: “Ba, .”
Lưu Lị vẫn nguôi giận: “Lúc nãy dặn mày thế nào? Bảo mày luôn theo sát tao và ba mày, chạy lung tung mất mặt. Mày thấy chị họ mày và nhà họ Lý cư xử thế nào ?”
“Ai cho phép mày tự tiện múc một bát thịt mang cho ? Có là mất thể diện ?”
Thẩm Lạc Già cúi đầu im lặng, đôi bàn tay bất an vò nát góc áo sơ mi.
Lưu Lị dáng vẻ nhút nhát đó càng thêm chướng mắt: “Nhìn cái bộ dạng hồn của nó kìa, nhà họ Sở mà ưng cho nổi? Thật là, ông rốt cuộc nuôi dạy nó kiểu gì .”
Thẩm Thanh Bình thở dài, lên tiếng can ngăn: “Thôi, nó mới từ quê lên, thấy sự đời, cứ từ từ mà dạy. Ít nhất Lạc Già cũng là đứa lời.”
Nói , ông Thẩm Lạc Già bằng ánh mắt thâm trầm: “Lạc Già, ba cũng là vì cho con thôi. Con chẳng bà nội khỏe ? Hôm nay ba đặc biệt mời tiểu thần y Khương Tri Tri đến đấy.”
“Đừng thấy cô trẻ mà khinh thường, cô tiếng trong quân khu, sức khỏe của nhiều vị lãnh đạo đều do một tay cô điều trị đấy.”
“Chỉ cần con ngoan ngoãn lời, ba sẽ mời cô đến khám bệnh cho bà nội con.”
Thẩm Lạc Già c.ắ.n môi, rụt rè hỏi : “ ... bà nội c.h.ế.t , cho con bậy mặt ngoài.”
Nga