Biên Tố Khê cũng hiểu rõ tầm quan trọng: “Chuyện đúng là càng ít càng . Sau trông chừng, đừng để Thương Thương bắt mấy thứ đó nữa.”
Khương Tri Tri im lặng đáp, cô vẫn còn một điều nghi hoặc khác. Đó là những con vật nhỏ khi rơi tay Thương Thương đều lập tức trở nên ngoan ngoãn, hiền lành. Cái cảm giác chúng phục tùng bé khiến cô thấy quỷ dị.
Nga
Tối đến, khi chuẩn ngủ thì Chu Tây Dã mới về. Khương Tri Tri đợi tắm rửa xong, vội vàng kéo kể về những biểu hiện của Thương Thương: “Trước đây em cũng suy đoán nhưng dám nghĩ nhiều. Hôm nay em thể khẳng định, con gái chúng giống những đứa trẻ bình thường. Con bé một năng lực đặc biệt nào đó.”
Chu Tây Dã xong cũng kinh ngạc: “Năng lực đặc biệt ?”
Khương Tri Tri gật đầu: “ , chuyện bình thường. Anh xem, con bé mới hơn hai tuổi, dám bắt mấy thứ đó thì thể giải thích là trẻ con vô tri nên sợ, nhưng những con vật khi ở trong tay nó từng phản kháng. Anh nghĩ xem, ngay cả con cóc tía to tướng , nó bắt lấy là con vật im bất động ngay.”
Chu Tây Dã nhíu mày lo lắng: “Tại như ? Liệu tổn hại gì đến Thương Thương ?”
Khương Tri Tri lắc đầu: “Trước mắt thì thấy gì nguy hiểm, hơn nữa trong đại viện đều Thương Thương thích bắt mấy thứ , chắc hẳn họ cũng bàn tán lưng .”
Chu Tây Dã thì quá lo lắng: “Yên tâm , với mức độ cưng chiều của Thương Thương trong đại viện, ai dám bậy . Chỉ là khỏi đại viện thì chú ý, tránh kẻ theo dõi. Chờ Thương Thương lớn hơn chút nữa, lẽ khả năng sẽ tự biến mất thôi.”
Khương Tri Tri nhớ cảnh Thương Thương gặm thịt rắn, thấy dở dở : “Mấy con vật nhỏ đó tin tưởng con bé như , thế mà nó đòi ăn thịt chúng, bảo liệu chúng chạy trốn mỗi khi thấy Thương Thương ?”
Chu Tây Dã cũng kinh ngạc sự gan của con gái, nhưng dù cũng là con , trong mắt thì con thế nào cũng là tuyệt nhất!
Chuyện của Thương Thương khiến Khương Tri Tri suy nghĩ cả đêm. Ngày hôm , cô chạy đến thư viện tra cứu tài liệu, xem trong các ghi chép lịch sử trường hợp nào tương tự . Lật tìm nửa ngày cũng chẳng thấy gì, cuối cùng cô chuyển sang xem một truyền thuyết về cổ độc. Có một cuốn tiểu thuyết miêu tả chi tiết, Khương Tri Tri cảm thấy tác giả lẽ thực sự hiểu về lĩnh vực nên mới như . Cuối cùng, cô quyết định mượn sách về nhà nghiên cứu dần. Dù thì " bệnh thì vái tứ phương", cứ xem thử tìm manh mối.
Từ thư viện , Khương Tri Tri đến chỗ để xe đạp nhưng tìm mãi thấy xe của . Cô bực bội, nhớ rõ ràng là dựng xe ở gần cửa, mà giờ tìm khắp bãi cũng thấy. Cô hỏi ông cụ trông xe, ông cũng vì giờ tan tầm xe cộ tấp nập, ông thể để mắt hết . Khương Tri Tri bất đắc dĩ đành bộ trạm xe buýt. Chiếc xe đạp như mà mất, cô cũng chẳng buồn báo án vì báo cũng chẳng tìm .
Vì xe buýt đường vòng nên mất nhiều thời gian, giữa chừng cô còn chuyển chuyến. Tại trạm trung chuyển, Khương Tri Tri tình cờ gặp Hứa Minh Nguyệt cũng đang đợi xe. Hứa Minh Nguyệt thấy cô thì mừng rỡ khôn xiết, chẳng thèm đợi xe nữa mà kéo cô quán bên cạnh: “Gặp bây giờ khó thật đấy! Đi, chúng ăn bát mì, ăn chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-641-thuong-thuong-dot-nhien-do-benh.html.]
Khương Tri Tri cũng lâu gặp bạn, cô đề nghị mời Hứa Minh Nguyệt ăn đồ Tây. Hứa Minh Nguyệt phản đối: “Ăn đồ Tây cũng , nhưng để tớ mời nhé, chút tiền tớ vẫn lo .”
Hai khoác tay đến một nhà hàng Tây cách đó xa. Nhà hàng trang trí khá phong cách nhưng khách khứa thưa thớt, một phần vì giá cả đắt đỏ, phần khác vì dân thời đó quen với khẩu vị . Những đến đây thường là địa vị.
Vừa xuống, Hứa Minh Nguyệt bắt đầu "tám chuyện": “Hôm tớ thấy Tư Mân cùng một cô gái, là đối tượng của ?”
“ , họ chuẩn kết hôn .”
Hứa Minh Nguyệt kinh ngạc: “Nhanh ? tớ thấy hai họ xứng đôi.”
Khương Tri Tri gật đầu: “ là xứng, cả hai đều là .”
Hứa Minh Nguyệt thở dài: “Tớ , duyên phận con là do trời định. Lúc Tống Mạn và Tư Mân như thế mà còn thành thì cũng chẳng hy vọng gì. Thế mà chồng tớ còn mấy tìm Tống Đông, bảo tác hợp cho Tư Mân và Tống Mạn.”
“Lúc thì gì? Hơn nữa tớ thấy Tống Mạn bây giờ cũng hối hận, gần đây mấy đến nhà tớ, tâm trạng đều suy sụp.”
“Cái tính của Tống Mạn mà, tớ từng thấy ai ương bướng kiểu đó. Cô nhưng dám, rõ sai nhưng vẫn cứ theo. Muốn phản kháng nhưng quyết liệt đến cùng, rốt cuộc vẫn thao túng. Nhìn thì vẻ hiếu thuận nhưng thực chất là ngu xuẩn.”
“Mẹ cô gần đây sức khỏe , tớ còn chẳng cho Tống Đông về nhà. Trừ khi bà nhập viện bác sĩ bảo qua khỏi thì Tống Đông chăm sóc tớ , chứ bây giờ mà dám , tớ sẽ cho cửa.”
Khương Tri Tri bật : “Tớ thấy bác gái Tống hình như đúng là khỏe thật.”
Hứa Minh Nguyệt hừ lạnh: “Thì cũng là bà tự chuốc lấy thôi, ngày lành sống, cứ thích gây chuyện. Tớ , nếu bà mặc kệ hai đứa nhỏ, cứ sống đời thì thoải mái .”