Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 642: Thương Thương Ủ Rũ

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:19:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Năm đó bà chướng mắt tớ, mơ tưởng Tống Mạn gả cho nhà quyền quý nào đó, kết quả thì ? Nếu tớ kiên quyết, chỉ nhận định mỗi Tống Đông thì hai đứa tớ ly hôn từ tám đời .”

Suốt bữa ăn, Khương Tri Tri chỉ Hứa Minh Nguyệt than vãn về chồng. Rời khỏi nhà hàng Tây, Hứa Minh Nguyệt còn bồi thêm: “Dù tớ cũng chẳng thèm quản Trần Lệ Mẫn. Tớ sinh hai đứa nhỏ bà còn chẳng thèm lấy một cái, tớ cũng chẳng nghĩa vụ chăm sóc bà . Tống Đông cũng chẳng tớ .”

“À đúng , Tống Mạn dọn về đấy. Chẳng dây thần kinh nào chập mạch mà dắt theo con gái dọn về, bảo là để chăm sóc Trần Lệ Mẫn. Thuê bảo mẫu ? Cô còn nữa mà.”

Khương Tri Tri trong lòng giật , thầm nghĩ theo hướng : Tống Mạn dọn về, chẳng lẽ là mỗi ngày thấy Lý Tư Mân?

Hứa Minh Nguyệt đồng hồ: “Thời gian trôi nhanh thật, vẫn hết chuyện nhưng ba tiếng , mau bắt xe kẻo chuyến cuối nghỉ mất.”

Hai vội vàng chào tạm biệt mỗi một ngả. Trên đường về, Khương Tri Tri vẫn suy nghĩ mãi về lý do Tống Mạn dọn về nhà. Đến cổng đại viện, cô thấy Chu Tây Dã đang bế hai đứa nhỏ đợi . Thương Thương ôm cổ ba, cái đầu nhỏ gục xuống vai , dáng vẻ uể oải, ỉu xìu. Tiểu Chu Kỉ thì vẫn hiếu động như thường, chạy tới chạy lui ném quả bóng cao su.

Khương Tri Tri lo lắng hỏi: “Thương Thương thế ?”

Chu Tây Dã lắc đầu: “Anh cũng rõ. Mẹ bảo trưa nay ngủ dậy con bé thấy tinh thần , cứ tưởng là tiêu hóa kém nên cho ăn sơn tra nhưng cũng đỡ. Hỏi đau ở thì con bé bảo đau.”

Khương Tri Tri sờ trán Thương Thương, vươn tay đón lấy bé: “Thương Thương ngoan, bụng đau con?”

Thương Thương lắc lắc cái đầu nhỏ, giọng lí nhí: “Không đau ạ.”

Hoàn giống ngày thường, hễ thấy là bé vui vẻ như hoa, cái miệng nhỏ liến thoắng gọi ngừng. Giống như một chú vẹt nhỏ, chẳng lúc nào yên tĩnh. Chưa bao giờ bé ủ rũ như thế . Trẻ con thường chỉ khi khỏe mới như , chứ bình thường lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.

Khương Tri Tri một tay ôm con, một tay sờ bàn tay nhỏ của bé, bảo bé thè lưỡi xem, thấy thứ đều bình thường. Cô bắt mạch cho bé, mạch tượng cũng định, ngay cả một chút bệnh vặt cũng . Cô thấy kỳ lạ: “Thương Thương, với , chỗ nào thấy khó chịu ?”

Thương Thương lắc đầu: “Không ạ, chỉ là con thấy sức thôi.” Nói cái đầu nhỏ nghiêng sang gối lên vai , chuyện nữa.

Chu Tây Dã dắt Tiểu Chu Kỉ gần: “Lúc đầu cũng nghi là do tối qua ăn nhiều thịt rắn quá, nhưng Lạc Già thì chẳng cả. Anh cũng đưa Thương Thương bệnh viện , bác sĩ cũng bảo vấn đề gì.”

Khương Tri Tri trầm tư: “Thôi cứ bế con nhà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-642-thuong-thuong-u-ru.html.]

Về đến nhà, cô thấy Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc đang đốt ngải cứu trong sân, còn thắp ít hương khói. Khương Tri Tri sững sờ: “Mọi ạ?”

Phương Hoa cổng, bảo Chu Tây Dã mau đóng cổng , đó nhỏ giọng : “Mẹ nghi là Thương Thương nhà va thứ gì đó sạch sẽ .”

Khương Tri Tri dở dở : “Không đến mức đó . Để con đưa bé phòng xem .”

Nga

Chu Thừa Ngọc cũng tin chuyện tâm linh: “ đấy, mấy chuyện tin . Thương Thương buổi sáng vẫn còn khỏe mạnh, trưa còn ăn hết một bát sủi cảo, thế mà ngủ dậy một cái là tinh thần sa sút hẳn.”

khám bác sĩ mà bệnh nên các bà đều cho rằng đứa trẻ "quở" hoặc va chạm điều gì đó . Khương Tri Tri bế Thương Thương phòng ngủ, bé ôm c.h.ặ.t cổ cô, mơ màng một câu: “Mẹ ơi, con buồn ngủ quá, con ngủ…”

Khương Tri Tri vội vàng đặt con xuống giường, bên cạnh vỗ về. Cô kiểm tra mạch đập của bé, vẫn bình thường. Cô bé gần như chìm giấc ngủ ngay lập tức, lăn lộn một lát rúc lòng , bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo cô, cẳng chân gác lên , ngủ say sưa, nhịp thở đều đặn. Nhìn bé ngủ ngon, biểu hiện gì bất thường.

Chu Tây Dã bế Tiểu Chu Kỉ ở mép giường, khuôn mặt nhỏ hồng hào của con gái, lòng đầy lo lắng: “Có em? Hay là đưa bệnh viện khác?”

Khương Tri Tri lắc đầu: “Đi bệnh viện cũng chẳng kiểm tra , cứ theo dõi thêm . Thương Thương hiện tại vấn đề gì lớn, chỉ là đang ngủ say thôi.”

Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc xông khói ngải xong cũng , đầy mùi ngải cứu, bên giường lo âu: “Hay là chúng lén tìm thầy xem ?”

Chu Thừa Ngọc tán thành: “ một xem bói giỏi lắm.”

Khương Tri Tri gạt : “Cứ từ từ , xem Thương Thương ngủ dậy tình hình thế nào.”

Cô cũng tin những chuyện huyền bí, dù linh hồn cô cũng là xuyên mà đến, nhưng trực giác mách bảo cô rằng tình trạng của Thương Thương do "va chạm", mà liên quan đến việc ăn thịt rắn.

Vì lo cho Thương Thương, cả nhà chẳng ai còn tâm trạng ăn uống, đều vây quanh phòng ngủ bé ngủ. Tiểu Chu Kỉ thấy chị ngủ ăn cơm cũng chịu ăn, cứ bò bên cạnh chị, một lát cũng ngủ . Thương Thời Anh cả buổi trưa thấy hai đứa nhỏ, khi ăn tối xong liền dẫn Thẩm Lạc Già sang chơi, tin Thương Thương ốm cũng giật thon thót.

 

 

Loading...