Mấy ngày nay, Khương Chấn Hoa và Tống Vãn Anh cũng tất bật chuẩn của hồi môn cho con gái. Họ còn ngầm thông báo cho rằng Thẩm Lạc Già chính là con gái ruột thất lạc bấy lâu của .
Trong khi đó, nhân vật chính của hôn lễ là Thẩm Lạc Già rảnh rỗi việc gì . Nghe Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc định đưa Thương Thương và Tiểu Chu Kỷ leo núi, chuyện vui như thể thiếu cô ? Cô lập tức xung phong theo.
Thương Thời Anh yên tâm khi để Thẩm Lạc Già cùng Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc. Bà còn chu đáo chuẩn thêm ít đồ ăn thức uống để cô mang theo dọc đường.
Chu Thừa Ngọc cũng chuẩn một giỏ bánh quy nhỏ và bánh ngô đậu phộng, kèm theo một tấm đệm mỏng để bọn trẻ chỗ chơi khi mỏi chân.
Từ cửa của đại viện , đến Hương Sơn gần, chỉ mất mười phút bộ. Vậy mà đoạn đường ngắn ngủi , mấy bà cháu mất tận nửa giờ đồng hồ.
Thương Thương và Tiểu Chu Kỷ hễ ngoài là cái gì cũng thấy tò mò, chỗ nào cũng chạy đến xem. Chúng , Thẩm Lạc Già liền theo sát đến đó. Cô còn nghiêm túc nhắc nhở hai đứa nhỏ cẩn thận con mương nhỏ bên đường, kẻo rơi xuống là nước cuốn mất.
Phương Hoa nhịn : “Phải là Lạc Già nhà chúng cẩn thận, còn dặn dò các em tránh con mương nữa.”
Thẩm Lạc Già liền đầu , giải thích với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Ngày xưa con từng ngã ạ, nếu bà nội vớt lên thì con cuốn mất .”
Phương Hoa kinh ngạc: “Còn chuyện như ? Thế thì con cũng cẩn thận đấy, đừng để ngã.”
Thẩm Lạc Già xua tay, kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c: “Không ạ, bây giờ con chẳng sợ chút nào. Con bơi, mà còn bơi giỏi lắm nhé! Con còn nín thở lâu nữa, bọn họ nín con !”
Nhìn dáng vẻ tự hào của Thẩm Lạc Già, Phương Hoa khen ngợi: “Lạc Già nhà chúng giỏi thật đấy. Ở đây khối bơi, là ‘vịt cạn’ cả, ngay cả Thương Thương và Tiểu Chu Kỷ cũng gì .”
Thẩm Lạc Già bất ngờ, suy nghĩ một lát vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Đợi khi nào trời ấm, con sẽ dạy chúng nó. Con dạy giỏi lắm đấy!”
Nga
Phương Hoa vui vẻ gật đầu: “Được, đến lúc đó đưa các con đến bể bơi, con cô giáo dạy chúng học bơi nhé.”
Thẩm Lạc Già phấn khởi hẳn lên, cô đuổi theo Tiểu Chu Kỷ và Thương Thương, mỗi tay dắt một đứa tung tăng lên núi.
Chu Thừa Ngọc và Phương Hoa phía , thỉnh thoảng gọi với theo: “Các con chậm thôi, đợi bà với! Chạy chậm thôi kẻo ngã!”
Thẩm Lạc Già gọi liền dừng đợi, đó dắt hai đứa trẻ chạy lên phía một đoạn. Tiếng vui vẻ vang vọng suốt dọc đường cho đến tận gần hồ Kính Nhãn.
Thời tiết lúc đủ lạnh nên lá phong chuyển đỏ nhiều, du khách cũng thưa thớt, chủ yếu là dân quanh vùng dạo.
Phương Hoa tìm một chỗ bằng phẳng, cùng Chu Thừa Ngọc trải tấm đệm nhỏ, bày biện đồ ăn vặt cùng táo và lê . Họ xuống nghỉ ngơi, Thẩm Lạc Già dắt hai đứa trẻ chạy tới chạy lui nhặt những chiếc lá phong đủ hình dạng ở gần đó.
Phương Hoa dặn dò thêm: “Lạc Già ơi, chỉ chơi quanh đây thôi nhé, tuyệt đối chạy xa đấy.”
Thẩm Lạc Già lời đáp . Cô thì ngoan, nhưng Tiểu Chu Kỷ hiếu động, cứ sơ hở là chạy xa. Mỗi như , Thẩm Lạc Già lạch bạch đuổi theo xách nhóc về, giúp Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc đỡ tốn bao nhiêu sức lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-649-chuyen-di-choi-day-bat-ngo.html.]
Thế nhưng, họ ngờ rằng bộ cảnh tượng lọt tầm mắt của một kẻ nấp gần đó. Đôi mắt kẻ lóe lên tia hiểm độc, âm thầm chằm chằm Thương Thương và Tiểu Chu Kỷ.
Sau một hồi chạy nhảy điên cuồng, Thẩm Lạc Già dắt hai đứa nhỏ để lau mồ hôi và ăn nhẹ. Cô bệt xuống tảng đá lớn bên cạnh, lấy tay áo quệt mồ hôi trán.
Phương Hoa bảo: “Lại đây, dùng khăn tay mà lau, dùng tay áo bẩn hết quần áo con ạ.”
Bà lau mồ hôi cho Thẩm Lạc Già, bảo cô rửa tay mới ăn. Nhìn hai đứa nhỏ đang mải mê gặm bánh quy, Phương Hoa ướm lời: “Lát nữa ăn xong chúng về nhà nhé, ?”
Tiểu Chu Kỷ chịu, lắc đầu nguầy nguậy: “Không , , con về .”
Thương Thương cũng chơi tiếp: “Bà nội ơi, lên núi , chúng lên tận đỉnh núi bà.”
Phương Hoa con đường núi quanh co, dở dở : “Đường dốc lắm, bà già leo nổi . Đợi khi nào bố các con nghỉ phép cả nhà cùng , nhé?”
Cô bé chịu, vẫn lắc đầu: “Đi bây giờ cơ, con tự mà.”
Phương Hoa bất đắc dĩ : “Bảo bối của bà tự nhưng bà thì chịu thôi, chân bà mỏi lắm .”
Thẩm Lạc Già cũng lên đỉnh núi xem thử, cô vốn thích leo núi và chạy nhanh. Đang mải suy nghĩ thì đột nhiên một cơn đau bụng ập đến, cô ôm bụng tới lui, thật thà hỏi Phương Hoa: “Bác gái ơi, con vệ sinh, ở đây chỗ nào ạ?”
Phương Hoa vội vàng đưa cho cô ít giấy: “Đi lên phía một đoạn là nhà vệ sinh đấy, để bác cùng con nhé.”
Thẩm Lạc Già từ chối: “Bác cứ trông Tiểu Chu Kỷ ạ, con tự mà.”
Cô Phương Hoa chậm chạp, nếu Tiểu Chu Kỷ mà chạy mất thì chỉ Chu Thừa Ngọc mới đuổi kịp. Phương Hoa nghĩ cũng đúng, liền dặn dò cô cẩn thận, nếu gặp chuyện gì kêu cứu thật to: “Đi nhanh về nhé, đừng ham chơi, bác đợi ở đây.”
Thẩm Lạc Già gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, con loáng cái là về ngay.”
Nhìn bóng dáng Thẩm Lạc Già chạy về hướng nhà vệ sinh, Phương Hoa mới yên tâm: “Con bé tuy thế mà vẫn lời lắm.”
Chu Thừa Ngọc gật đầu tán thành: “ , thấy Lạc Già lúc cần thiết thì thông minh, chẳng mơ hồ chút nào.”
Hai trông chừng bọn trẻ đợi Thẩm Lạc Già. Thế nhưng, mười phút, mười lăm phút trôi qua vẫn thấy bóng dáng cô .
Phương Hoa bắt đầu nhíu mày lo lắng: “Sao lâu thế nhỉ? Dù đau bụng ngoài thì cũng xong chứ?”