Lại một nữa lỡ mất giờ cơm trưa, Khương Tri Tri ăn hộp cơm của Sở Phong Hà nên chẳng thèm bước khỏi phòng thí nghiệm. Mãi đến chiều cô mới ngoài, liền Tiểu Trương ríu rít kể: “Hôm nay Sở tổ trưởng mời chúng ăn trưa đấy, bánh bao thịt nhà Mã Lão Tam.”
Khương Tri Tri mỉm gì.
Tiểu Trương chợt nhớ : “ , lát nữa tan để tiễn cô trạm xe buýt nhé? Sau đó mới đạp xe về.”
Khương Tri Tri từ chối: “Không cần , nhà đến đón .”
Tiểu Trương “ồ” lên một tiếng: “Chồng cô đến đón ? Hai tình cảm thật đấy.”
Khương Tri Tri mỉm chào tạm biệt Tiểu Trương thu dọn đồ đạc chuẩn về. Khi đến cổng lớn, cô thấy Chu Tây Dã và Sở Phong Hà đang cùng , đang chuyện gì. Sở Phong Hà khiêm tốn, vẻ như cuộc trò chuyện khá vui vẻ...
Khương Tri Tri bước tới chào hỏi Sở Phong Hà, mỉm Chu Tây Dã: “Chúng về thôi.”
Sở Phong Hà cũng vội vàng : “ đấy, hai mau về , bọn trẻ ở nhà chắc đang mong lắm.”
Khương Tri Tri theo bóng lưng Sở Phong Hà rời , tò mò hỏi: “Anh với Sở Phong Hà chuyện gì thế? Trông vẻ tâm đắc lắm.”
Chu Tây Dã lắc đầu: “Cũng chẳng gì, bảo mới từ Thượng Hải về nên rành rẽ Kinh Thị lắm, còn khen ngợi em vài câu.”
Khương Tri Tri cũng thấy lạ: “Ở văn phòng lòng , đối xử với ai cũng . Mang tiếng là xuống giám sát công việc nhưng giống như đang phục vụ hơn, vì thế ai cũng quý mến .”
Đây quả thực là một dấu hiệu .
Chu Tây Dã tạm thời cũng thấy Sở Phong Hà điểm gì bất thường. Nhìn khiêm tốn lễ độ, tiến thoái chừng mực, nếu theo con đường quan lộ thì tương lai chắc chắn sẽ thăng tiến nhanh ch.óng. Huống hồ còn thế lực của nhà họ Sở chống lưng.
Anh Khương Tri Tri: “Đi thôi, lúc Thương Thương cũng đòi theo, dỗ mãi con bé mới chịu đấy. con bé bắt chúng về nhà ngay, trốn chơi riêng .”
Nhắc đến con gái, Khương Tri Tri nhịn mà bật : “Cái con bé tinh ranh thật đấy. Đi thôi, mau về nhà nào.”
Chu Tây Dã đạp xe đến đón, Khương Tri Tri ở ghế , hai trò chuyện bâng quơ đường về. Trong đầu cô bắt đầu xâu chuỗi chuyện: Dị năng của Thương Thương, chất độc kỳ lạ Thẩm Lạc Già và Tống Vãn Anh, sự biến mất của Trần Lực Khâm, và giờ là sự xuất hiện đột ngột của Sở Phong Hà.
Giữa họ liệu mối liên hệ nào ? Nếu , thì đó là mối liên hệ gì? Đặc biệt là Sở Phong Hà, nếu thật sự là xuyên , liệu nhắm cô ?
...
Tống Đông đích giám sát việc trọng tra vụ án Trần Lực Khâm, nhưng vẫn tìm thấy tung tích của . Tuy nhiên, phát hiện một chi tiết: Trước đây Trần Lực Khâm từng khám bệnh cho đứa con ngốc Sở Gia Hà của nhà họ Sở. Hắn điều trị một thời gian nhưng vì hiệu quả nên mới thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-686.html.]
Tống Đông phát hiện điều liền lập tức báo cho Chu Tây Dã. Sau khi cân nhắc, vẫn quyết định đề cập với Chu Tây Dã về vấn đề của Thương Thương: “ thấy , nhưng trong viện bắt đầu xì xào bàn tán rằng Thương Thương là quái thai. Hai cẩn thận một chút.”
“Hơn nữa, sắp sang xuân , thời tiết ấm lên, đám côn trùng bò sát ngủ đông sắp chui hết đấy. Hai để ý một chút, nếu phát hiện thấy gì lạ thì báo ngay cho .”
Chu Tây Dã nhíu mày: “Nếu kẻ thả những thứ độc hại đó là Trần Lực Khâm, điều đó chứng tỏ thực sự c.h.ế.t.”
Tống Đông nhún vai: “ là , chỉ là hiện tại vẫn đang lẩn trốn ở thôi.”
“Dù thì cũng hết sức cẩn thận.”
Chu Tây Dã im lặng một lát hỏi: “Trần Lực Khâm khám bệnh cho Sở Gia Hà lúc nào?”
Thời gian điều tra kỹ lưỡng: “Tháng Tám năm . Vì chữa mãi khỏi nên họ mới gọi Sở Phong Hà về. Chẳng qua Trần Lan Phượng cam tâm, thừa nhận đứa con riêng .”
“Hai năm nay bà bắt đầu chạy vầy khắp nơi tìm bác sĩ, còn lo liệu cho Sở Gia Hà lấy vợ, mục đích chính là để ngăn cho Sở Phong Hà bước chân nhà. Kết quả thì , cũng chẳng tác dụng gì...”
Chu Tây Dã nghi hoặc: “Sở Gia Hà chẳng ngốc từ nhỏ ? Tại hai năm nay mới bắt đầu rầm rộ chữa trị?”
Tống Đông thở dài: “Trước đây lẽ họ ngờ Sở Thiên Thành còn một đứa con riêng. Thật chuyện nhà của mấy gia đình đó cũng rắc rối lắm.”
Chu Tây Dã đồng hồ: “ đón Tri Tri tan đây. Có phát hiện gì mới thì gọi điện về nhà cho .”
Tống Đông gật đầu, chợt nhớ một việc: “Cậu cũng sắp nhỉ? Chủ nhật , tức là ngày ! Đưa Tri Tri và hai đứa nhỏ qua nhà ăn cơm nhé. bảo chị dâu món bánh đường rán cho cả nhà.”
Chu Tây Dã gật đầu đồng ý: “Được, nếu Tri Tri nghỉ thì chúng sẽ qua.”
Nga
...
Khương Tri Tri đợi ở cổng trường khá lâu. Vì phòng thí nghiệm mượn tòa nhà thực nghiệm và văn phòng của trường học nên cô thường tan ở đây. Cô thắc mắc, Chu Tây Dã quên đón là Thương Thương quấn chân nên khỏi nhà muộn?
Liên lạc tiện, cô cũng dám rời vì sợ lỡ mất Chu Tây Dã. Cô đành nép bên cổng trường, lấy tập liệu thực nghiệm trong túi xem trong lúc chờ đợi.
Sở Phong Hà từ trong trường , thấy Khương Tri Tri vẫn còn đó, liền tươi tiến chào hỏi: “Tiểu Khương lão sư, cô vẫn về?”
Khương Tri Tri khép tập tài liệu , mỉm đáp: “ đang đợi ạ. Sở tổ trưởng cũng tan muộn ?”