Tôn Hiểu Nguyệt xong tức đến hộc m.á.u, nhưng dám phát hỏa với Dương Phượng Mai, chỉ thể c.ắ.n răng nhịn nhục cùng Tưởng Đông Hoa khỏi sân.
Vừa khỏi thôn, nước mắt cô kìm mà rơi xuống: “Thái độ của bí thư chi bộ như chứ? Xin , Đông Hoa, chịu sự khinh bỉ cùng em.”
Tưởng Đông Hoa lúc cũng chẳng còn tâm trạng an ủi Tôn Hiểu Nguyệt, ngữ khí chút cứng nhắc: “Không , bánh đậu xanh mang về chia cho ăn . Sau nữa là . Không thể buôn bán thì lo sách cho , chúng cùng thi đại học.”
Tôn Hiểu Nguyệt nhận sự an ủi của Tưởng Đông Hoa, chớp mắt : “Em thấy Khương Tri Tri ở đó, xem cô gì với bí thư chi bộ ? Khiến bí thư ý kiến với em? Em cô thể cố ý, chỉ là em ở đây, cô liền so bì cao thấp với em, sợ em vượt qua cô .”
Nói xong cô thở dài: “Thôi bỏ , cô gì cũng chẳng . Dù gì ba em cũng thương cô , nếu cô ở đây sống sẽ đau lòng sinh bệnh mất.”
Tưởng Đông Hoa nhíu mày. Cái cô Khương Tri Tri đó trông thì xinh , tâm địa xa như ?
Lúc chỉ là chán ghét, mà còn một loại hận ý khó hiểu, sợ Khương Tri Tri cứ quấy rối như sẽ phá hỏng tiền đồ của : “Em cứ dung túng cô mãi như thế ? Nên thư cho ba em sự thật, họ lừa gạt mới là điều đau khổ nhất.”
Tôn Hiểu Nguyệt lặng lẽ rơi lệ, trong lòng càng đau xót cho phiếu gạo của . Tống Vãn Anh trong nhà tiền, đúng là đồ ngu xuẩn! Có chút tiền cỏn con mà cũng .
*
Dương Phượng Mai Tôn Hiểu Nguyệt và Tưởng Đông Hoa khỏi sân, lầm bầm c.h.ử.i mắng một hồi, đó với Khương Tri Tri: “Mấy đầu óc bệnh, còn điểm tâm cho chúng ăn, ai bỏ t.h.u.ố.c độc .”
Lại nghĩ đến mái tóc của Khương Tri Tri: “Vừa cháu nên đè nó , cắt trụi tóc nó .”
Khương Tri Tri khanh khách: “Thím ơi, thế chúng đuối lý đấy, đang ở nhà thím, cô thím là đồng lõa thì ảnh hưởng đến chú . Yên tâm , tóc cô dài qua nổi mùa đông .”
Dương Phượng Mai yên tâm: “Cháu ở nhà cứ từ từ ăn, thím chăn trâu đây, xem nhặt ít quả dại nào về .”
Nói xong bà thu dọn đơn giản, vớ lấy cái khăn trùm đầu màu xanh biển đội lên, hấp tấp cửa.
Khương Tri Tri ăn sáng xong, thu dọn rửa bát đũa, quét tước sân vườn sơ qua, xếp củi ở góc tường ngay ngắn. Áng chừng thời gian còn sớm, cô mới bờ sông. Kết quả Đổng Tân Quốc vẫn tới, bờ sông chỉ một thanh niên trẻ đang trông coi đống ống thép.
Cậu thanh niên tên là Lương Tiểu Ngũ, trong nhà thứ năm, năm nay 18 tuổi. Thấy Khương Tri Tri tới, thẹn thùng gọi một tiếng "Chị".
Khương Tri Tri quanh một vòng: “Chỉ một ở đây ? Thư ký Đổng tới ?”
Lương Tiểu Ngũ lắc đầu: “Không , giờ , chắc là sẽ tới nữa.”
Khương Tri Tri cũng chắc chắn lắm, cô đến bên cạnh Lương Tiểu Ngũ, xuống tảng đá: “Tối hôm qua cũng là trông coi ở đây ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-85-y-tuong-huan-luyen-va-vet-thuong-cua-anh.html.]
Lương Tiểu Ngũ lắc đầu: “Tối qua , là ba trông. Chị ơi, hôm nay bộ đội núi huấn luyện, lát nữa sẽ xuống khúc sông bên đấy.”
Khương Tri Tri vươn cổ quanh: “Ở cơ? Sao thấy gì cả?”
Lương Tiểu Ngũ chỉ tay về phía bờ sông bên : “Đối diện kìa, nãy thấy lãnh đạo ở bên đó, chắc là sắp huấn luyện . Trước đây bọn họ cũng thường xuyên xuống sông tập luyện.”
Khương Tri Tri chút hứng thú: “Vậy lát nữa xem thử xem .”
Nga
Đợi một lúc, bờ sông bên vẫn thấy động tĩnh gì, ngược ở khúc cua hạ lưu mà bọn họ thấy truyền đến tiếng rơi xuống nước ầm ầm chấn động.
Lương Tiểu Ngũ thấy động tĩnh, vèo một cái liền chạy xem.
Khương Tri Tri cũng tò mò, theo nhóc, một gò đất cao về phía bãi tập cách đó xa.
Một đám đàn ông chỉ mặc quần quân đội, ở trần, dáng kiện thạc, cơ bắp cánh tay rắn chắc, mỗi đều vác một cây gỗ lớn, chạy băng băng trong dòng nước sông sâu ngang eo. Nước b.ắ.n lên những khối cơ bắp màu đồng cổ rắn rỏi của bọn họ, ánh mặt trời chiếu , phảng phất như dát một lớp vàng kim.
Sĩ khí dâng cao, tràn ngập hormone thanh xuân nam tính!
Chu Tây Dã xem đồng hồ, ngẩng đầu lên liền thấy ở bờ sông bên , Khương Tri Tri đang tươi như hoa chằm chằm giữa sông. Anh cũng theo tầm mắt cô sang, đập mắt là một đám đàn ông ở trần...
Khương Tri Tri thưởng thức một lúc, mãi cho đến khi bọn họ huấn luyện kết thúc rời , cô mới cùng Lương Tiểu Ngũ tiếp tục trông coi đống ống thép.
Lương Tiểu Ngũ chút vui vẻ: “ thích xem bọn họ huấn luyện lắm. Năm nay tròn mười bảy , ba bảo mùa đông cũng sẽ đưa nhập ngũ.”
Nói xong, nhóc tràn đầy khao khát: “Ba bảo bộ đội thì thức ăn , chắc chắn ngày nào cũng ăn no, đến mùa đông cũng sẽ đói.”
Khương Tri Tri Lương Tiểu Ngũ lải nhải, suy nghĩ chuyện khác. Vừa Chu Tây Dã và đồng đội huấn luyện, cô nảy một ý tưởng, đó là giúp Chu Tây Dã lập một phương án huấn luyện, áp dụng một phương pháp tiên tiến của tương lai hiện tại.
Như sẽ ít công to, hiệu quả gấp bội.
Khương Tri Tri chống cằm, chằm chằm mặt nước phía đến ngẩn .
Trong đầu đột nhiên nghĩ đến vết thương eo Chu Tây Dã, vết thương của đỡ chút nào ? Trong lòng cô chút hối hận, lúc khi huấn luyện, những khác đều học xử lý ngoại khoa, còn cô thì lười biếng học tinh, nếu bây giờ cũng thể giúp Chu Tây Dã xử lý vết thương.