Khương Tri Tri bất giác trở nên căng thẳng, âm thầm chút mong chờ chiếc xe ngày càng đến gần. Đến mặt, rõ quả nhiên là Chu Tây Dã lái xe, nhưng ghế phụ một phụ nữ .
Là đại mỹ nhân mà cô gặp ở bệnh viện hôm nọ.
Đầu tim Khương Tri Tri chua xót. Khi ô tô lướt qua xe lừa, cô còn thấy cổ đại mỹ nhân quàng chiếc khăn voan màu đỏ, sắc đỏ rực rỡ ch.ói mắt.
Cho nên, chiếc khăn voan đỏ trong túi Chu Tây Dã là để tặng cho đại mỹ nhân ?
Bọn họ lành ?
Ngón tay Khương Tri Tri vô thức cấu quần, mắt cũng nên , lòng rối bời, chua xót khó chịu.
Dương Phượng Mai còn vẫy tay với chiếc xe, cũng Chu Tây Dã thấy . Nhìn chiếc xe vượt qua bọn họ chạy xa dần, bà còn vui vẻ bàn tán: “ là Chu đội trưởng thật, chắc là thấy chúng nhỉ? Người cạnh là vợ ? Nhìn cũng xinh đấy chứ, xứng đôi với Chu đội trưởng thật.”
Khương Tri Tri đầu nhe răng với Dương Phượng Mai, thầm nghĩ: Thím ơi, lúc thím còn bảo con với Chu Tây Dã xứng đôi mà.
Mã quả phụ rõ, còn tiếc nuối: “ đang xem vợ Chu đội trưởng trông thế nào đây. Bà bảo đàn ông như Chu đội trưởng, phụ nữ nào mà thích? Mỗi đó, liền cảm giác hạc trong bầy gà, cái khí thế thường bắt chước .”
Dương Phượng Mai : “Cái đó thì chắc, kỹ thuật viên Khương thích kiểu như Chu đội trưởng. , Tiểu Khương, cháu thích kiểu thế nào?”
Khương Tri Tri lòng còn đang rối bời, Dương Phượng Mai hỏi, chỉ thể đáp: “Không ạ, hiện tại con còn kết hôn.”
Mã quả phụ tán đồng: “Thời buổi , phụ nữ sống một khó khăn lắm, trong nhà vẫn đàn ông. Nếu thì giống như thím đây , dữ như bà chằn lửa, ai dám chọc!”
“Mấy năm , mấy cái thằng cha hổ, nửa đêm còn trèo tường nhà thím, gõ cửa sổ, thím xách d.a.o phay đuổi chạy té khói.”
Dương Phượng Mai chuyện : “Chẳng thế , đó bà suýt nữa c.h.é.m c.h.ế.t Lương mặt rỗ, từ đó về chẳng ai dám trêu chọc bà nữa.”
Khương Tri Tri "oa" một tiếng: “Thím ơi, thím lợi hại thế cơ ạ?”
Mã quả phụ ha hả: “Không lợi hại thì sống thế nào ? Cháu xem, dòng đời xô đẩy ép thím từ một phụ nữ chân yếu tay mềm sống như đàn ông .”
Sau đó bà thấm thía khuyên nhủ Khương Tri Tri: “Cho nên vẫn tìm một đàn ông lợi hại chỗ dựa. Thím thấy đại đội trưởng Trương cũng đấy, Tiểu Khương, cháu nên suy xét kỹ xem.”
Khương Tri Tri dở dở : “Thím ơi, giờ cháu nghĩ đến chuyện đó, để hai năm nữa . Hiện tại cháu chỉ giúp thôn giải quyết thêm chút khó khăn thôi.”
Mã quả phụ cũng tiện nhiều nữa, bắt đầu chuyển sang tám chuyện thị phi của những khác trong thôn.
Khương Tri Tri , đầu óc chịu khống chế mà nghĩ đến Chu Tây Dã và đại mỹ nhân ... Bọn họ quả thực xứng đôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-92.html.]
Chu Tây Dã khi thấy Khương Tri Tri thì chút phân tâm. Nhìn cô gái mặc chiếc áo khoác màu nâu nhạt, mặt mày tinh xảo mang theo nét hiên ngang, tâm trạng vốn đang khó chịu của bỗng xoa dịu.
Vì đang vội nên dừng xe chào hỏi Khương Tri Tri.
Dọc đường cũng chẳng buồn phản ứng với Biên Tiêu Tiêu.
Biên Tiêu Tiêu tự nhiên cũng thấy Khương Tri Tri, thấy cô gái tò mò chằm chằm bọn họ, cũng cảm nhận Chu Tây Dã đột nhiên giảm tốc độ xe, còn cả ánh mắt qua đó, cô bắt đầu hoảng hốt.
Thấy Chu Tây Dã mím môi, mặt mày lạnh nhạt, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, đầu : “Tây Dã, em và Trần Sinh ly hôn , em...”
Chu Tây Dã nhíu mày cắt ngang lời cô : “Biên Tiêu Tiêu, chuyện cô và Trần Sinh kết hôn ly hôn đều liên quan đến . Hôm nay là ngày giỗ của trai cô, những lời đừng nên nữa.”
Biên Tiêu Tiêu đỏ hoe đôi mắt: “Tây Dã, còn oán trách em ? Lúc khi ở đáy vực sâu nhất, em lựa chọn gả cho Trần Sinh?”
Chu Tây Dã bất đắc dĩ, chuyện với cô mà mệt mỏi thế ?
“ và cô cũng chẳng gì, chẳng qua cô là em gái của Biên Chiến. cũng cảm thấy gì khiến cô hiểu lầm, còn về những lời đồn đại bên ngoài, ít khi để ý tới cũng là vì nể mặt Biên Chiến.”
Biên Tiêu Tiêu bấm móng tay lòng bàn tay, nỗ lực để nước mắt rơi xuống: “ chúng lớn lên cùng từ nhỏ, hồi bé em cứ lẽo đẽo theo và trai em, đối xử với em như , chẳng lẽ là thích ?”
Chu Tây Dã trong lòng bực bội: “Biên Tiêu Tiêu, cô là trưởng thành , lời cô hẳn là thể hiểu. Cô chỉ là em gái của bạn thôi.”
Nước mắt vương hàng mi Biên Tiêu Tiêu, cô Chu Tây Dã với vẻ nhu nhược đáng thương: “ mà, lúc học, mùa đông sẽ đưa cơm cho em. Còn hồi cấp hai, và trai em đưa em trượt băng, em rơi xuống hố băng, là cứu em lên, cõng em về nhà.”
“Những chuyện đó chẳng lẽ là thích ?”
Chu Tây Dã cảm thấy chuyện với Biên Tiêu Tiêu đúng là lãng phí thời gian!
Anh giữ vẻ mặt lạnh nhạt chuyên tâm lái xe. Hôm nay là ngày giỗ ba năm của Biên Chiến. Ba năm vẫn tìm thi cốt của , cho nên chọn ngày hôm nay để lập mộ chôn di vật.
Biên Tiêu Tiêu vẫn tin, Chu Tây Dã từng thích cô .
Vậy lúc , lá thư tình cô cho Chu Tây Dã, tại chỉ nhận lấy mà còn hồi âm cho cô ?
Bảo cô đợi ngày kiến công lập nghiệp sẽ cưới cô !
Nga