Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-04-19 09:54:07
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Tuyết cảm thấy lẽ đến lúc rời khỏi đây về Thủ đô . Dù cũng tiền trảm hậu tấu, đợi lệnh điều động xuống là . Cô chuẩn sẵn tâm lý những gọi là nhà tiếp nhận , sẽ dọn đến ký túc xá của cơ quan ở.
Đội trưởng Từ lẽ, khả năng, cuối cùng cũng chút nhận thức về nghệ thuật chuyện của . Trên đường đưa Tô Tiếu Tiếu về, luôn im lặng dám gì. Thả xuống cổng trường tiểu học, một câu "Trưa mai tan sẽ tiện đường ghé nhà cô lấy phương án", ngay cả tạm biệt cũng , trực tiếp đạp ga chuồn mất.
Tô Tiếu Tiếu quả thực dở dở .
“Đa đa đa đa~~~~” Tô Tiếu Tiếu còn thu hồi ánh mắt, Tiểu Đậu Bao lắc lắc tay cô ngừng gọi .
Tô Tiếu Tiếu thu hồi ánh mắt sang, một đám củ cải nhỏ nối đuôi ùa , tranh khỏi cổng trường. Phạn Đoàn và Trụ T.ử nhà cô cũng ở trong đó. Thời buổi đồng phục học sinh, đều là do lớn trong nhà tự phát huy năng khiếu thợ may của , thể cho con mặc gì thì mặc nấy, dẫn đến trang phục đủ loại màu sắc kiểu dáng. Rất rõ ràng, tay nghề thợ may của Lý Ngọc Phượng giúp hai đứa trẻ nhà cô trở thành những đứa trẻ nổi bật nhất trong đám củ cải nhỏ .
Một bé đầu hổ gấu hỏi Phạn Đoàn: “Phạn Đoàn, thể cho tớ mượn quả cầu lông gà của một lát ? Tớ về nhà bảo ông nội tớ cho một cái, chiều tớ mang đến trả .”
Cậu bé vui mừng rạng rỡ nhận lấy bằng hai tay: “Được , chiều tớ nhất định sẽ trả cho . Phạn Đoàn, Trụ Tử, chiều gặp nhé.”
“Đa đa đa đa!” Tiểu Đậu Bao từ nhỏ đến lớn hình như từng xa các lâu như . Thấy Phạn Đoàn mãi qua, bé sốt ruột, vẫy tay nhảy cẫng lên gọi .
Phạn Đoàn và Trụ T.ử về phía , mắt đồng loạt sáng lên, "bịch bịch" chạy tới.
Phạn Đoàn cũng từng thử xa em trai lâu như , ôm Tiểu Đậu Bao hôn lấy hôn để: “Mẹ, Tiểu Đậu Bao, hai đặc biệt đến đón chúng con ạ?”
Tô Tiếu Tiếu nỡ mất hứng của bọn trẻ, một lời dối thiện ý: “ , các con ơi, chúng về nhà ăn cơm thôi.”
Trụ T.ử cũng vui, xổm xuống mặt Tiểu Đậu Bao: “Lại đây Tiểu Đậu Bao, cõng.” Đi học bao lâu nay, đây là đầu tiên đón bé tan học.
Tô Tiếu Tiếu cầm lấy cặp sách của Trụ Tử, đặt Tiểu Đậu Bao lên lưng bé.
Tiểu Phạn Đoàn nhét cặp sách của tay Tô Tiếu Tiếu, nhảy chân sáo dẫn đường. Chạy đến ngã tư, từ xa thấy một bóng cao lớn vạm vỡ: “Bố!”
Tiểu Phạn Đoàn như một khẩu pháo nhỏ chạy tới ôm lấy đôi chân dài của bố, ngẩng đầu hỏi: “Bố ơi, bố tan sớm thế ạ? Bố cũng đến đón chúng con tan học ?”
Hàn Thành cúi bế nhóc lên xốc xốc, nhóc hình như nặng thêm một chút: “ , ngày đầu tiên học quen ?”
Tiểu Phạn Đoàn hớn hở kể cho bố chuyện xảy ở trường, kể các bạn học thích giảng bài thế nào, và thích quả cầu lông gà bé .
Tô Tiếu Tiếu che chở cho Tiểu Trụ T.ử và Tiểu Đậu Bao dám quá nhanh. Từ xa thấy Hàn Thành cong khóe mắt vẫy tay.
Tiểu Phạn Đoàn vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Tiểu Hầu T.ử mượn quả cầu lông gà của con , bảo ông nội cũng một cái giống hệt. bố ơi, con nghĩ ông nội chắc chắn .”
Hàn Thành xoa xoa đỉnh đầu con trai: “Ở nhà vẫn còn mấy cái, nếu là bạn của con, thực sự thích, con thể cân nhắc tặng một cái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-122.html.]
Tiểu Phạn Đoàn nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ. Cuối cùng lắc đầu: “Không thể tặng . Bạn của con và Trụ T.ử nhiều lắm, Tiểu Hầu Tử, Tiểu Thạch Đầu, Đô Đô, Quang Quang...” Tiểu Phạn Đoàn bẻ ngón tay đếm một loạt tên , cuối cùng : “Con tặng cho Tiểu Hầu T.ử thì cũng tặng cho các bạn đúng . Quả cầu lông ở nhà đủ chia , vẫn là cùng chơi ạ.”
“Con tự quyết định là , bố ý kiến.”
Hàn Thành đặt đứa trẻ xuống, bước lên phía vài bước bế Tiểu Đậu Bao từ lưng Trụ T.ử xuống đặt xuống đất: “Trụ T.ử cần thường xuyên cõng Tiểu Đậu Bao, để em tự .”
Anh nào cũng cõng một lát, sắp biến thành con sâu lười nhỏ .
“Chỉ cõng một lát thôi ạ.” Trụ T.ử .
Hai dắt em trai phía . Hàn Thành thấy xung quanh ai, kéo tay Tô Tiếu Tiếu nắn nắn.
Tô Tiếu Tiếu khoác tay cọ cọ: “Sao hôm nay tan sớm thế?”
Hàn Thành : “Ngày đầu tiên bọn trẻ học, sáng kịp đưa định đón một chuyến, ngờ vẫn kịp.”
Từ xa thấy tới, Tô Tiếu Tiếu buông tay Hàn Thành : “Chẳng đón ? , hôm nay em đến đội tuyên truyền thủ tục nhận việc .”
“Không năm mới ? Sao đột ngột ?” Hàn Thành ngạc nhiên hỏi.
Tô Tiếu Tiếu: “Chuyện là thế ...”
Gia đình năm về đến nhà gần mười hai giờ, Tô Tiếu Tiếu mới bắt đầu chuẩn bữa trưa.
Sáng nay quá vội vàng, Tô Tiếu Tiếu ngang qua chợ tiện thể mua một ít nghêu cần phiếu về ngâm, định món miến nghêu đơn giản.
Miến cũng ngâm từ sáng, mua loại miến khoai lang.
Nghêu chần qua nước sôi một chút, đảm bảo vỏ của từng con đều mở , xếp lên mặt miến. Sau đó rải đều sốt tỏi băm phi qua dầu và nêm nếm gia vị lên từng con nghêu. Giữ đủ nước trong miến, cho nồi hấp mười phút là thể ăn .
Đây thực sự là một món ăn nhanh gọn, thể thức ăn thể món chính vô cùng ngon miệng. Tiếc là giá đỗ xanh vẫn lớn, nếu lót thêm một lớp giá đỗ xanh miến thì ngay cả rau xanh cũng cần xào.
Tô Tiếu Tiếu cũng xào rau xanh. Bên cạnh nồi hấp đặt thêm hai quả cà tím, cũng rưới sốt tỏi băm bách hợp lên. Một bữa trưa lười biếng kết hợp mặn nhạt, cân bằng dinh dưỡng thành.
Đừng là bọn trẻ, ngay cả Hàn Thành ăn xong một bát to đầy ắp vẫn còn thòm thèm.
Hàn Thành bây giờ khi tan đều sẽ vô thức nghĩ xem hôm nay vợ sẽ món gì ngon, điều trở thành việc mong đợi nhất mỗi ngày.