Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 423

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:11:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi vợ chồng dạo về, trong nhà cũng tắm rửa gần xong. Trong nhà quá nóng, các con định trải chiếu sân ngủ chung, như còn mát hơn một chút.

“Ngày mai huyện mua hai cái quạt .” Hàn Thành .

Trời thật sự quá nóng, nóng hơn Thủ đô bao nhiêu độ, quan trọng là cái nóng oi bức một chút gió, khiến tâm trạng cũng chút bực bội.

Tô Chấn Hoa lắc đầu : “Từ khi các thôn lân cận điện, quạt điện quanh năm đều cung đủ cầu, phiếu cũng mua . từ đầu năm nhờ mấy tay buôn ở huyện tìm hàng giúp, đến giờ vẫn đến lượt.”

Tô Tiếu Tiếu : “Biết chúng mang hai cái từ Thủ đô về, ở Thủ đô tìm mấy đồ điện gia dụng nhỏ vẫn dễ hơn.”

Tô Vệ Dân phe phẩy chiếc quạt lá cọ lớn : “Bao nhiêu năm nay đều quen , mùa hè năm nào mà qua như ? Chẳng qua là điện, suy nghĩ nhiều hơn, tâm tĩnh tự nhiên mát.”

Lý Ngọc Phượng lau mồ hôi trán, chút lo lắng: “Mẹ thấy trời năm nay nóng sớm hơn năm, sắp đến vụ gặt kép , chỉ sợ bão sẽ đến sớm, đến lúc đó tàn phá mùa màng. Năm nay nấu thêm nhiều canh mận chua và canh đậu xanh cho giải nhiệt mới .”

Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu cũng về chuyện ếch kêu ve kêu bất thường.

Tô Vệ Dân đương nhiên cũng để ý, ông còn để ý ráng chiều hôm nay màu đỏ khác thường. Điều ông lo lắng nhất cũng là bão, gật đầu : “Thời tiết oi bức thế , ráng đỏ cũng treo đầy trời, rắn rết côn trùng đều ở yên , bão chắc sắp đến sớm . Ngày mai đồng xem , nếu lúa chín đủ độ, vụ gặt kép năm nay bắt đầu sớm hơn mấy ngày mới .”

Phạn Đoàn hỏi: “Ông ngoại, vụ gặt kép là gì ạ?”

Tô Vệ Dân : “Vụ gặt kép là gặt gấp, cấy gấp, là những ngày vất vả nhất trong năm của nông dân chúng . Bên gặt xong lúa, bên cày ruộng bắt đầu cấy mạ gieo hạt, thời gian gấp gáp, đều thành trong vòng mười ngày nửa tháng, trắng là chạy đua với thời gian.”

Trụ T.ử hỏi: “Vậy tại gặt lúa sớm hơn ạ?”

Tô Vệ Dân : “Con ngốc , lúa chín mà gặt thì tiếc lắm. Tuy mỗi hạt lúa chỉ mẩy hơn một chút, một mẫu ruộng thể chỉ nhiều hơn vài bát cơm, nhưng các con nghĩ xem, thôn Tô Gia chúng , cả hợp tác xã chúng bao nhiêu mẫu ruộng, mỗi mẫu ruộng nhiều hơn vài bát cơm, thể nhiều hơn bao nhiêu bát cơm, thể nuôi sống bao nhiêu ?”

Tô Vệ Dân thở dài: “Con , gặt, mà là nỡ gặt. Mọi đều đợi lúa chín mẩy hơn một chút mới gặt. trời chiều lòng , so với thiệt hại do bão mưa lớn thổi đổ xuống ruộng, ít vài bát cơm thì cũng đành chịu.”

Mọi xong đều im lặng lạ thường. Bài thơ đầu tiên Tô Tiếu Tiếu dạy các con là “Thương Nông”, chúng đều “Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày, ai ơi bưng bát cơm đầy, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”, nhưng dù cũng từng tận mắt chứng kiến. Bây giờ chỉ những bông lúa trĩu nặng thể bão thổi đổ cảm thấy xót xa.

Tiểu Nhục Bao buồn bã, chạy đến ôm ông ngoại an ủi: “Ông ngoại đừng buồn, mỗi bữa Tiểu Nhục Bao sẽ ăn ít một bát, , nửa bát cơm, nhanh sẽ bù mấy bát cơm thiếu hụt ạ.”

Chủ đề đang chút nặng nề Tiểu Nhục Bao chen ngang đều dở dở .

Tô Vệ Dân ôm đứa cháu ngoan mũm mĩm, ăn cũng để nó ăn no.

“Ông ngoại ý đó, lương thực trong nhà vẫn đủ cho Tiểu Nhục Bao ăn, ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-423.html.]

Tiểu Nhục Bao nghiêng đầu suy nghĩ: “Ông ngoại, con cũng thích ăn khoai lang và khoai môn bà ngoại trồng, con ăn nhiều khoai lang và khoai môn thể tiết kiệm nhiều cơm ạ.”

Chẳng trách đều yêu quý Tiểu Nhục Bao như , một cục thịt hiểu chuyện như thế ai mà thích chứ?

Phạn Đoàn và Trụ T.ử đều : “Ông ngoại, chúng con cũng thích ăn khoai lang và khoai môn, chúng con còn thể giúp xuống đồng gặt lúa gấp.”

Lý Ngọc Phượng : “Tiểu Nhục Bao lúc nhỏ thích ăn khoai lang nhất, ngày mai bà ngoại sẽ đào khoai lang và khoai môn.”

Tô Vệ Dân vô cùng an ủi: “Tốt , đến lúc đó đều xuống đồng giúp thu hoạch lúa.”

Đêm đó đều ngủ ngon.

Một xã viên hiểu, lúa rõ ràng còn mười ngày nửa tháng nữa mới chín , đến lúc đó thu hoạch chắc chắn sẽ nhiều hơn bây giờ một, hai phần mười, bây giờ gặt chẳng là đáng tiếc ? Họ nhao nhao chạy đến hỏi Tô Vệ Dân chuyện gì xảy .

Tô Vệ Dân suy nghĩ của cho .

lo lắng theo, cũng cho rằng ông quá lo xa. Thời tiết đang , những năm bão cũng đến sớm như . Tô Vệ Dân là bí thư chi bộ, Tô Chấn Hoa là đại đội trưởng, nhà thiếu miếng ăn , lúc nào gặt chẳng là do họ quyết định ? Dù họ đồng ý thì thể chứ? Cùng lắm là việc chậm kéo dài thêm vài ngày, gặt thể thu hoạch nhiều hơn một chút, cũng thể chia nhiều lúa hơn một chút.

Qua , Tô Vệ Dân càng thêm kiên định quyết tâm phân ruộng về hộ.

Chỉ cần chia ruộng cho từng nhà, gì thì , đỡ như bây giờ mỗi một ý.

Các hợp tác xã khác tin hợp tác xã Tô Gia định thu hoạch lúa sớm đều tỏ khó hiểu, ngay ngày đầu tiên gặt lúa đ.â.m chọc chuyện lên huyện.

Sáng sớm ở thôn Tô Gia vẫn oi bức như cũ, lấy một gợn gió, những bông lúa trĩu hạt rủ đầu xuống nhúc nhích, trông vẻ ủ rũ.

Trụ T.ử và Phạn Đoàn sáng sớm gọi điện thoại cho Triệu Tiên Phong, rằng chúng về thôn Tô Gia, hỏi xem thể cho Tiểu Ngư Nhi qua chơi vài ngày khi rảnh rỗi .

Kết quả Triệu Tiên Phong với chúng: Tiểu Ngư Nhi lên Thủ đô tìm chúng , lên tàu hỏa từ hôm qua, báo là định dành cho chúng một sự bất ngờ!

Trụ T.ử và Phạn Đoàn , nhất thời nên gì cho .

Phạn Đoàn bảo chú Triệu, hãy để Tiểu Ngư Nhi đến nhà Trụ T.ử tìm ông nội Trương chơi vài ngày , chúng ở Thủ đô còn nhiệm vụ khác, cuối tháng Bảy nhất định sẽ chạy về.

 

 

Loading...