Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 452

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:11:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Thành rón rén lấy cuốn sách mặt cô , hôn lên trán cô một cái, bước đến cửa tắt đèn khép cửa . Nhìn thời gian sắp mười một giờ, mở cửa ngoài, nhỏ giọng : “Muộn lắm , ngủ , ngày mai vẽ tiếp.”

Tiểu Nhục Bao hít sâu một , đang định lớn tiếng gọi “Ba”. Hàn Thành đưa ngón trỏ lên miệng “Suỵt” một tiếng: “Mẹ ngủ , các con nhỏ tiếng một chút.”

Tiểu Nhục Bao cố nuốt tiếng “Ba” đó trở . Thực buồn ngủ, Tiểu Thang Viên cũng gục xuống bàn ngủ . Hàn Thành bước tới, nhẹ nhàng bế con gái lên, dắt tay Tiểu Nhục Bao: “Đi ngủ .”

Phạn Đoàn ngẩng đầu lên, khẽ : “Ba ơi bọn con một lát nữa là xong, mười hai giờ nhất định sẽ ngủ.”

Hàn Thành cũng ép chúng, chúng đang việc chính đáng, đang chơi. Sắp xếp thỏa cho cặp long phượng thai, một câu “Muộn nhất quá mười hai giờ” về phòng ngủ.

Hàn Thành ôm Tô Tiếu Tiếu chìm giấc ngủ, hai vợ chồng một đêm mộng .

Sáng sớm hôm Tô Tiếu Tiếu mới với Hàn Thành chuyện cô đăng ký thi bằng lái xe.

Chuyện Hàn Thành vẫn luôn , chỉ là ngờ cô về đăng ký ngay. Ngoài miệng gì, nhưng thực trong lòng vẫn chút lo lắng cho cô, uyển chuyển : “Hôm nay phòng thí nghiệm việc gì, xin phép thầy nghỉ cùng em đến tập xe.”

Hàn Thành , Tô Tiếu Tiếu đang nướng giường cũng sợ đến mức tỉnh táo hơn hẳn. Tăng ca đến mười giờ mà còn việc gì ? Nếu theo, lời dối “nhà em từng dạy em lái xe” của cô chẳng sẽ lộ tẩy ? Chẳng sẽ lái xe ? Tự nhiên là thể để cùng .

“Không cần, cần , tự em , em áp lực ngược tập , còn đặc biệt căng thẳng nữa.”

Hàn Thành hồ nghi cô, luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.

Tô Tiếu Tiếu cho cơ hội suy nghĩ, tung tuyệt chiêu bách phát bách trúng, hai tay vòng qua cổ Hàn Thành hôn lên môi , giọng mềm mại nũng nịu: “Nói , chỉ thể , bắt buộc .” Nói một câu hôn một cái.

Hàn Thành chịu nổi cô mài như ? Ánh mắt tối sầm , lật đảo khách thành chủ mổ lấy môi cô, giọng khàn khàn : “Lần nào cũng dùng chiêu , xem xử lý em thế nào…”

Buổi sáng giữa mùa hè, một phòng xuân quang.

Hàn Thành xử lý xong xuôi là gần tám giờ, Tô Tiếu Tiếu chìm giấc ngủ say. Anh mấy giờ cô đến sân tập, nhưng cũng đ.á.n.h thức cô.

Tối qua Phạn Đoàn mười hai giờ mới ngủ, hôm nay việc gì, bé vốn định ngủ đến mười giờ mới dậy. Kỳ nghỉ hè thỉnh thoảng buổi chiều chúng mới chạy bộ, tóm nhiệm vụ Hàn Thành giao cho chúng là mỗi ngày ít nhất rèn luyện một tiếng đồng hồ, thời gian tự sắp xếp.

Kết quả đến tám giờ ông bố già lôi từ trong chăn , Phạn Đoàn cáu kỉnh khi ngủ dậy cũng phát tác .

Cậu bé mở một mắt nửa tỉnh nửa mê ông bố già: “Ba ơi, ba gọi con dậy sớm thế gì? Buổi chiều con dẫn bọn chúng bơi, sẽ bỏ bê rèn luyện !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-452.html.]

Hàn Thành vỗ vỗ m.ô.n.g con trai lớn. Thằng nhóc dạo ngừng cao lên, sắp cao đến cằm , khuôn mặt vẫn còn trẻ con, nhưng cũng coi như là một thiếu niên choai choai, đ.á.n.h cũng thể dọa một chút.

“Ba giao cho con một nhiệm vụ, hôm nay đến sân tập học lái xe, nhưng ba việc dứt , con và Trụ T.ử hoặc Đại Bảo Tiểu Bảo ít nhất hai theo , bảo vệ cho , ?”

Phạn Đoàn tưởng đang mơ, mở nốt con mắt còn cạn lời ông bố già : “Ba ơi, tập xe, chứ đầm rồng hang hổ gì , tại dùng từ bảo vệ ạ?”

Hàn Thành hít sâu một : “Sân tập là đàn ông.” Anh giải thích quá nhiều với một thằng nhóc vắt mũi sạch.

Phạn Đoàn càng mơ hồ hơn: “Bọn con cũng là đàn ông, là đàn ông thì ạ? Trong nhà chúng ngoài và Tiểu Thang Viên thì cũng là đàn ông mà.”

Phạn Đoàn lớn đến cũng chỉ là một học sinh tiểu học hơn mười tuổi, hiểu tâm lý quanh co khúc khuỷu của đàn ông?

Hàn Thành hết cách, đành : “Tóm con bảo vệ cho , để huấn luyện viên các học viên khác quá gần , chuyện thì , nhưng tuyệt đối động tay động chân chạm , chạm cũng !”

Phạn Đoàn lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, “A” một tiếng đầy ẩn ý, giơ tay chào kiểu quân đội với Hàn Thành: “Tuân lệnh ba, đồng chí Phạn Đoàn đảm bảo thành nhiệm vụ, bảo vệ phe , tuyệt đối để bất kỳ con đực nào gần , muỗi đực cũng !”

Hàn Thành: “…” Thằng con đúng là ngày càng đáng đòn!

Tô Tiếu Tiếu dẫn theo Phạn Đoàn và Tiểu Bảo đến sân tập xe. Đến nơi cô mới muộn màng nhận , cô đến đây để tập xe, mang theo hai tể tể đến gì?

Không đúng, sáng nay Phạn Đoàn thế nào nhỉ? Đến xem tập xe thế nào, đến lượt chúng thi sẽ dễ bắt nhịp hơn?

Năm nay Phạn Đoàn mới mười hai tuổi, đợi đến lúc thể thi bằng lái cũng là chuyện của sáu năm , chuyện sớm thế gì?

Tô Tiếu Tiếu cảnh giác hai đại tể tể: “Phạn Đoàn, Tiểu Bảo, cho hai đứa nhé, mười tám tuổi hai đứa tuyệt đối chạm vô lăng, ?”

Phạn Đoàn vẫn đang mải tìm “muỗi đực”, chợt , lơ đãng “Hả?” một tiếng.

Tô Tiếu Tiếu thấy Phạn Đoàn chằm chằm chiếc xe đang chạy tới đến xuất thần, càng thêm kiên định với suy nghĩ của , bước đến mặt Phạn Đoàn, chống nạnh bé.

Phạn Đoàn thu hồi ánh mắt còn thấp hơn cả , quả thực cần bảo vệ a, ôm lấy vai cô hỏi: “Sao thế ?”

“Mẹ , bất kể các con suy nghĩ gì, mười tám tuổi tuyệt đối phép chạm vô lăng! Còn cả con nữa Tiểu Bảo, thấy ?”

 

 

Loading...