Văn phòng lầu hai.
Thẩm Minh Anh cửa sổ, đang gọi điện thoại với Giám đốc chợ nông sản thành phố Tân Thiên, gọi một nửa, đôi mắt cô nheo : “Tiểu Giang? Sao Tiểu Giang ở lầu?”
Bên điện thoại: “Alo, Thẩm trưởng khoa, cô cái gì, rõ.”
Thẩm Minh Anh: “Không việc gì, Giám đốc Chúc, ông xem bên thật sự là thiếu cải thảo trầm trọng, bộ dân thủ đô đều trông chút cải thảo để qua mùa đông đấy.”
“Ông xem bên ông thể điều thêm cho một vạn cân nữa ?”
Giám đốc Chúc lời , tức khắc hít hà một : “Một vạn cân khẳng định là .”
“Bất quá điều thêm 3000 cân, vẫn thể .”
“5000 cân .”
“Thẩm trưởng khoa, cô cũng , thành phố Tân Thiên chúng chính còn đủ ăn, nhiều nhất 4000 cân, đây là cực hạn của chợ nông sản chúng .”
Thẩm Minh Anh thấy liền thu: “5000 cân thì 5000 cân, mặt thể dân thủ đô cảm ơn ông nhé Giám đốc Chúc.”
Sau khi cúp điện thoại.
Nga
Thẩm Minh Anh nhớ thương Giang Mỹ Thư lầu, cô liền gọi thêm một cuộc điện thoại nữa, đòi tỉnh bên cạnh hai ngàn cân cải thảo.
Cô lúc mới vội vàng cúp điện thoại, xuống lầu.
Chỉ là, Thẩm Minh Anh trong đám tìm một hồi lâu cũng thấy Giang Mỹ Thư .
Lúc Thẩm Minh Anh cho rằng chính lầm.
Giang Mỹ Thư xuất hiện mặt cô: “Nhị tẩu, chị đang tìm em ?”
Gọi là thiết.
Quả nhiên, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Giang Mỹ Thư xã hội đòn hiểm, quá hiểu chỗ của việc quen việc .
Cô theo vị đại tỷ loạn , những giải quyết, ngược suýt chút nữa cùng đối phương Trưởng khoa Bảo vệ của Bách Hóa Đại Lầu bắt .
Vẫn là Giang Mỹ Thư tay mắt lanh lẹ, phản ứng kịp thời, lập tức trộm chạy , lúc mới xem như tránh thoát một kiếp.
Cô lên tiếng, Thẩm Minh Anh tức khắc thở phào nhẹ nhõm: “Sao em tới đây?”
“Chị còn tưởng rằng chính lầm .”
Giang Mỹ Thư chắp tay n.g.ự.c: “Nhị tẩu, em tới mua cải thảo, nhưng mà tới chậm.”
Chuyện còn , cần Giang Mỹ Thư , Thẩm Minh Anh liền hiểu, cô lướt qua đám : “Lý cán sự, tới duy trì hiện trường một chút.”
“ đưa em dâu lên văn phòng.”
Lý cán sự nháy mắt hiểu.
Đều là việc ở Bách Hóa Đại Lầu, ai mà chẳng , giống như Bách Hóa Đại Lầu về cải thảo, nội bộ bọn họ kỳ thật đều cầm sổ thực phẩm phụ, dựa theo chỉ tiêu mua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-231.html.]
Lúc mới bán ngoài.
Nếu , gần quan ban lộc .
Không chỉ như , Lý cán sự còn cố ý nhớ kỹ diện mạo của Giang Mỹ Thư. Rốt cuộc, Thẩm Minh Anh chính là nổi bật của Bách Hóa Đại Lầu, sáng suốt đều .
Nếu quá hai năm, Thẩm Minh Anh liền sẽ thăng chức Trưởng khoa Mua sắm chính thức.
Đây là chuyện sớm muộn, cho nên Lý cán sự cũng nhớ kỹ gương mặt Giang Mỹ Thư, cho cô chút thuận tiện, cũng coi như là bán cho Thẩm Minh Anh một cái nhân tình.
Trên lầu.
Thẩm Minh Anh đưa Giang Mỹ Thư lên lầu xong, rót cho cô một ly nước ấm: “Em tới báo với chị một tiếng?”
Giang Mỹ Thư bưng ly nước ấm, chỉ cảm thấy thể đông lạnh trong gió rét hơn một tiếng đồng hồ chậm rãi ấm .
Cô nhấp một ngụm, lúc mới nhỏ giọng : “Không thêm phiền toái cho chị.”
Nói tới đây, cô thở dài: “ em cũng nghĩ tới xui xẻo như , thứ 6 là đến lượt em , thế mà phía hết cải thảo.”
“Cái vị đại tỷ gây sự, của Khoa Bảo vệ đem bà bắt , em chuồn nhanh, vặn gặp chị, bằng em cũng khả năng bắt.”
Thẩm Minh Anh giơ tay xoa xoa tóc cô, xúc cảm thực , cái cho cô nhịn sờ soạng một phen: “Lần tới Bách Hóa Đại Lầu mặc kệ mua bất cứ thứ gì, đều thể tới tìm chị , nội bộ bọn chị là ưu đãi.”
Nói tới đây, cô gọi một tiếng: “Tiểu Từ đây một chút, giúp hỏi xem kho hàng còn cải thảo , nếu thì giúp giữ ...”
Cô sang Giang Mỹ Thư: “Trên sổ thực phẩm phụ lượng mua là bao nhiêu?”
Cho dù là nhà của Khoa Mua sắm, bọn họ cũng dựa theo lượng cung ứng sổ thực phẩm phụ, bằng cô chen ngang, trộm lấy, đến cuối cùng liền bộ rối loạn.
Giang Mỹ Thư: “50 cân.”
“Nhà em cung ứng là 50 cân.”
“Chín , một là bốn cân rưỡi.”
Thẩm Minh Anh : “Này cũng quá ít.”
Bốn cân rưỡi cải thảo cung ứng, nơi nào đủ cho cả nhà ăn ba tháng.
Cho dù là ăn tiết kiệm, thể ăn một tháng đều tính là ghê gớm.
Giang Mỹ Thư nhíu mày, thở dài: “Không biện pháp, năm nay lượng cung ứng cải thảo ít, trực tiếp cắt một nửa.”
“Trước cứ lấy cho em 50 cân .”
“Chuyện đó tính .”
Giang Mỹ Thư một tiếng, nhấp môi, là khách khí cũng thực cảm kích: “Cảm ơn nhị tẩu.”
“Đều là một nhà, hai lời.”
Chỉ chốc lát Tiểu Từ : “Thẩm trưởng khoa, kho hàng còn chút cải thảo, thể gom đủ 50 cân.”
Nghe lời , Thẩm Minh Anh liền thẳng: “Vậy đưa Tiểu Giang qua đó mua cải thảo.”