Làm gì già nào chạy như vận động viên chạy nước rút trăm mét thế .
Lương mẫu: "Dì , thể còn cứng cáp lắm, ngã ."
Giang Mỹ Thư thấy bà mới hỏi: "Chị dâu hai của con nhà ạ?"
Lương mẫu , tức khắc thất vọng tràn trề: "Con tới tìm dì ?"
Giang Mỹ Thư ngượng ngùng: "Con tới tìm chị dâu hai bàn chút chính sự."
"Lát nữa con bồi dì dạo phố ?"
Lương mẫu: "Thế còn tạm ."
"Chị dâu hai con ở nhà đấy, đang bận sứt đầu mẻ trán."
"Con tìm nó gì?"
Giang Mỹ Thư úp mở: "Phải gặp chị dâu hai mới ."
Lương mẫu chút ghen tị: "Tiểu Giang , rõ ràng hai chúng quen , dì cũng là dạo phố với con nhiều nhất, thế mà con tới tìm dì chơi, tìm Minh Anh."
Bà vẻ mặt vui, mau tới dỗ dành .
Giang Mỹ Thư chút buồn , nũng nịu : "Dì Lương, con thật sự tới tìm dì mà, kế hoạch ban đầu của con là giúp chị con xong việc, đó sẽ tới tìm dì chơi."
"Đây là chính sự ?"
Lúc tâm trạng Lương mẫu mới hơn vài phần.
Ngược Thẩm Minh Anh , hỏi cô: "Tìm chị gì?"
Đừng cô ở bên ngoài nổi trận lôi đình, ở nhà tính tình khá .
Giang Mỹ Thư: "Chị dâu hai, tìm chị bàn một vụ ăn."
"Chúng trong ."
Thẩm Minh Anh chút nghẹn lời, thật đúng là tin cô.
Chỉ là, khi Lương mẫu định , Giang Mỹ Thư chắp tay n.g.ự.c hướng về phía bà.
"Dì Lương, phiền dì ở cửa giúp chúng con canh chừng một chút, đừng để ngoài thấy."
Cô ngoan ngoãn mềm mại: "Dì Lương, khác con tin , con chỉ tin tưởng dì thôi."
Lời , Lương mẫu lập tức cảm thấy giao trọng trách, bà giơ tay vỗ n.g.ự.c: "Giao cho dì."
"Đảm bảo một con muỗi cũng lọt ."
Giang Mỹ Thư cong mắt : "Cảm ơn dì, dì con thật ."
Bên cạnh Thẩm Minh Anh , khóe miệng giật giật, thầm nghĩ, cô coi như tại chồng thích Giang Mỹ Thư.
Chỉ riêng cái dáng vẻ nũng thôi.
Ai mà thích chứ.
E là ông em chồng lạnh lùng của cô, cũng sẽ chiêu của Giang Mỹ Thư ăn gắt gao.
Trong phòng, chỉ Thẩm Minh Anh và Giang Mỹ Thư hai .
"Tiểu Giang, em tìm chị gì?"
Giang Mỹ Thư vội trả lời mà hỏi: "Chị dâu hai, bên chị đang thiếu rau ?"
Thẩm Minh Anh thật sự thấy chữ "rau" là đau đầu: " , thế?"
Xoa xoa giữa mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-288.html.]
Giang Mỹ Thư: "Chị gái em con đường, thể kiếm một lô rau xanh về, bên chị dâu hai dám thu ?"
Lời cô dứt.
Mắt Thẩm Minh Anh sáng như đèn pha: "Em cái gì?"
Chỉ thiếu chút nữa là lao tới lắc vai Giang Mỹ Thư.
"Chính là tư nhân trong tay một lô rau xanh, Bách Hóa Đại Lầu dám thu ?"
Bí quyết ở chỗ .
Thẩm Minh Anh: "Thu."
"Tại thu, mặc kệ nhà nước tư nhân, chỉ cần hiện tại thể cho chị rau, thì đó chính là ân nhân của Thẩm Minh Anh ."
Nói tới đây, thần sắc cô nghiêm nghị vài phần: "Bên em thể kiếm rau gì? Khoảng bao nhiêu?"
Giang Mỹ Thư nghĩ nghĩ: "Chính là củ cải cải trắng bình thường, cộng thể 5000 cân."
"Ngoài trứng gà cũng thể hai ngàn quả."
Thẩm Minh Anh: "?"
Thẩm Minh Anh kích động ôm chầm lấy Giang Mỹ Thư: "Tiểu Giang , em chính là tổ tông của chị... , là vợ của chị!!"
Giang Mỹ Thư Thẩm Minh Anh ôm c.h.ặ.t cứng, hơn nữa cô còn những lời lộ liễu như , khiến Giang Mỹ Thư chút đỏ mặt: "Chị dâu hai, chị xem chị đang cái gì thế?"
**
Sao còn gọi cô là vợ chứ.
"Gọi chung thôi mà."
Thẩm Minh Anh buông cô , mặt cô đỏ bừng như sắp bốc khói, nhịn giơ tay nhéo một cái: "Xúc cảm thật, mềm như đậu phụ, thảo nào cứ thích nhéo mặt em."
"Chị dâu hai chiếm tiện nghi của em , ở nhà họ Lương, vợ mới là cấp cao nhất."
"Giống như chị và hai em ."
Gọi một tiếng vợ, chồng cô hận thể bưng nước rửa chân cho cô.
Bị sờ mặt, Giang Mỹ Thư chút thẹn thùng: "Hóa là như ."
Cô còn tự hỏi đối phương đột nhiên gọi cô là vợ.
Cô còn tưởng đối phương chiếm tiện nghi của , hóa .
Nhìn vẻ mặt đơn thuần của Giang Mỹ Thư, Lương mẫu thầm nghĩ, con dâu thứ hai đang lừa .
Cố tình Tiểu Giang đơn thuần, thế hiển nhiên là tin sái cổ.
Lương mẫu nhịn lắc đầu, đứa nhỏ đơn thuần , Minh Anh bán lấy tiền cũng .
Thẩm Minh Anh ôm vai Giang Mỹ Thư: "Tiểu Giang, mau cho chị , cụ thể là thế nào?"
Giang Mỹ Thư bên ngoài ai mới nhỏ giọng : "Em cô chị em, cô và chồng thể kiếm về một lô rau xanh và trứng gà, vốn định bán cho Cung Tiêu Xã, em bảo chi bằng bán cho chị."
"Nên mới đến hỏi chị một chút, ?"
Thẩm Minh Anh: "Muốn! Sao ."
"Có bao nhiêu, giá cả thế nào?"
Nga
"Lai lịch là gì chị hỏi, chị chỉ cần hàng."
Lúc , chỉ cần thể cung cấp hàng cho cô, đều là tổ tông của cô.