Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-04-23 23:52:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Du Nguyệt Nguyệt và về đến đại đội thì họ nấu xong cơm, giờ mang ăn rau héo, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Bữa tối bánh màn thầu trắng tinh, món chính là miến xào thịt lợn và mộc nhĩ, giờ về đông đủ thì xào thêm một đĩa cải thảo lớn, thế là xong bữa tối của cả gia đình.

“Tuế Tuế, tỉnh thành vui ?” Du Niên Niên gắp cho Tuế Tuế nửa bát miến, kèm theo nửa cái màn thầu tay con bé là đủ để nó ăn no căng bụng.

Sức ăn của con bé còn bằng một nửa những đứa trẻ khác.

Trong lòng Du Niên Niên đau xót, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm đó.

“Vui lắm ạ.” Tuế Tuế gặm từng miếng màn thầu nhỏ, đôi mắt sáng lấp lánh : “Có nhiều thật nhiều cửa hàng, còn nhiều thật nhiều đồ ăn ngon và đồ chơi nữa, ưm, nhiều xe lớn lắm...”

Họ ở tỉnh thành bốn ngày, về mất hai ngày, khám bệnh một ngày, còn một ngày thuần túy là chơi, Tuế Tuế thấy vui vô cùng, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng kể chuyện phố.

Tuy nhiên, về chuyện ở bệnh viện thì con bé tuyệt nhiên nhắc đến một lời.

“Vậy đưa con lên tỉnh thành sống nhé?” Du Niên Niên vờ như tình cờ mà cũng giống như đang đùa: “Sau ngày nào cũng chơi .”

Tuế Tuế ngẩn một lát, lắc đầu nguầy nguậy.

“Không , , Tuế Tuế ở nhà cơ, thèm ở trong bệnh viện .”

Lần Tuế Tuế phản ứng nhanh, con bé ôm chầm lấy Du Niên Niên, đôi mắt to ngấn nước, mang theo vẻ bất an : “Tuế Tuế thích bệnh viện, Tuế Tuế ngoan mà.”

“Chẳng con thích tỉnh thành ? Đến lúc đó chúng sẽ sống ở đấy, ngày nào cũng xe, mua đồ, còn học đàn dương cầm mà con thích nữa, bao nhiêu.”

Du Niên Niên ôm đứa nhỏ lòng, bỏ chiếc mũ đầu con bé , vuốt mái tóc rối bời, tay sờ lên khuôn mặt nhỏ của nó, thấy lành lạnh, tay chân cũng lạnh.

“Không mà, Tuế Tuế thích đại đội, Tuế Tuế ở nhà.” Tuế Tuế nén nước mắt, tủi : “Tuế Tuế ở cùng , chị, bà ngoại và dì nhỏ, còn cả Nhị Cẩu Tử, Nhị Nữu, Thiết Trụ, Mao Đản nữa, Tuế Tuế chơi ở đại đội cơ.”

“Chị, rốt cuộc là chuyện gì thế?” Du Dư Dư cũng nhận điều bất thường, lo lắng hỏi.

“Không , lát nữa , ăn cơm .” Du Niên Niên lắc đầu, đội mũ cho Tuế Tuế, ôm con bé bảo nó ngoan ngoãn ăn cơm.

“Được , chỉ thế thôi, mau ăn .”

Tuế Tuế mím môi, nén nước mắt từ từ ăn tiếp.

Vì câu của Du Niên Niên mà bữa cơm mấy ăn cũng chẳng thấy ngon lành gì.

Ăn xong bữa tối, tắm rửa xong xuôi, Du Niên Niên đặt Tuế Tuế đang buồn ngủ ríu cả mắt trong chăn, kéo chăn cho con bé. Nhìn đứa nhỏ chỉ còn lộ cái đầu nhỏ xíu, Du Niên Niên cúi xuống hôn lên trán con bé.

Sau đó bà mới dậy, đến bên cạnh tủ, kéo một ngăn kín đáo ở nơi ai để ý, lấy từ bên trong một cuốn sổ tiết kiệm.

Trong phòng khách, mấy quanh bàn, ai nấy đều im lặng.

“Đều cả chứ?” Du Niên Niên cũng tới xuống.

“Chị, Tuế Tuế sẽ đúng ?” Du Dư Dư nghẹn ngào : “Tuế Tuế của chúng chắc chắn sẽ đúng ?”

“Ừ, chắc chắn , con bé sẽ lớn lên bình an.” Thần sắc Du Niên Niên vô cùng kiên định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-112.html.]

Nhìn vẻ kiên định của bà, Du Dư Dư mới thêm vài phần tự tin, cũng dần bình tĩnh , :

“Em còn hơn năm ngàn tệ nữa, ngày mai em mang sổ tiết kiệm qua đây cho giữ.”

Ba đời chồng của cô, chẳng để gì khác nhưng tiền thì để ít. Cộng thêm tiền cô tự tích cóp bấy lâu nay, bây giờ dù đặt ở thành phố thì cô cũng thuộc hàng gia sản.

“Không cần .” bình tĩnh hơn cả là Du Niên Niên, bà đặt cuốn sổ tiết kiệm trong tay lên bàn, thở dài một tiếng:

“Đã bao nhiêu năm , Dư Dư và Nguyệt Nguyệt đều lớn cả, cũng đến lúc cho các con chuyện ngày xưa .”

Du Dư Dư:?

Cứ cảm thấy câu gì đó sai sai.

“Ý chị là chuyện khi chúng về đại đội ạ?” Du Dư Dư nhíu mày : “Em chỉ nhớ là nhà khá giàu.”

“Thế thì dì nhớ nhầm .” Du Niên Niên thở dài: “Là cực kỳ giàu , các con tự xem .”

Du Dư Dư và Du Nguyệt Nguyệt , cả hai cầm lấy sổ tiết kiệm chụm đầu xem.

“Hít...”

Một, hai, ba, bốn...

Năm .

Mười vạn?

“Cái... cái ... ở ?” Du Dư Dư trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc và chị : “Mọi ... lúc đó mang nhiều thế ngoài ?”

“Chỉ là một trong những tờ đó thôi.”

Trong vẻ mặt chấn động của hai , Du Niên Niên bình tĩnh tung tin tức gây sốc: “Lúc chúng rời , mỗi một tờ.”

“Hít...” Mắt Du Dư Dư trợn ngược lên, đến cả vốn điềm tĩnh như Du Nguyệt Nguyệt cũng đầy vẻ kinh ngạc.

Du Niên Niên giống như chỉ đang chuyện phiếm bình thường: “Mọi đều chỉ tưởng ngày đó bán cho một phú thương, nhưng ai rằng, phía phú thương đó là một đại phú thương lừng lẫy phương Bắc năm xưa, má trong cả nước đấy.”

“Chút tiền đối với họ chẳng khác nào ban phát cho kẻ ăn mày.”

Du Dư Dư, Du Nguyệt Nguyệt:...

“Các con thắc mắc tại và bà ngoại về đại đội ?” Du Nguyệt Nguyệt ngoài cửa, ánh mắt xa xăm như đang thấy những cảnh tượng năm nào:

“Có tiền là chuyện , nhưng tiền cũng hẳn là chuyện . Trong cái chốn thâm cung nội viện đó, mỗi năm c.h.ế.t đếm xuể, dù ăn ngon mặc thì ? Những thứ cho, họ thể lấy bất cứ lúc nào.”

“Không dám tùy tiện, dám tùy tiện, dám tùy tiện, một cái là thấy hết cả tương lai. Ngay cả việc ở cũng chẳng đến lượt chúng quyết định. Nhà giàu thế gia phức tạp, nhà họ Dịch một nửa là do bà nắm giữ, thì thôi, chính sách mới ban xuống, bà cũng chẳng thể giữ chúng .”

... nhưng mà, cũng cần về đại đội chứ ạ?” Du Dư Dư gãi đầu: “Có ngần tiền thì ở mà chẳng sống ?”

 

 

Loading...