Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:05:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Tầm cúi đầu, ý trong mắt thoáng qua biến mất, nhưng nhanh lấy vẻ suy tư, :

“Thế định cùng ôn tập ? Thế thì em nghiêm túc , đến lúc đều thi đỗ hết , chỉ còn em ở thì thi thêm năm nữa đấy.”

“Anh…” Du Dư Dư hít sâu một , gằn giọng: “Giỏi lắm, giỏi lắm luôn.”

Du Dư Dư cầm cái màn thầu gặm lấy gặm để như thể đang gặm thịt của ai đó. Ba hai cái ăn xong cái màn thầu, cô đùng đùng nổi giận khỏi cửa.

“Anh tự mà rửa bát, em ngoài dạo.”

Nhìn thấy cô mới gặm cái bánh bao chạy mất, Du Ninh đang "quyết đấu" với một miếng thịt kho tàu bèn ngẩng đầu lên, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, về phía Du Tầm, giọng sữa:

“Mẹ giận dồi.”

Du Tầm thản nhiên liếc con trai, bảo: “Lau miệng , dính đầy mỡ kìa.”

“Dạ.” Du Ninh vội vàng lấy cái yếm lau miệng, đợi đến khi sạch sẽ tiếp tục giọng sữa: “Ba, tìm .”

“Ăn cơm , con chỉ ngoài dạo thôi, con ngoan là về ngay.” Miệng Du Tầm thì vội vàng, nhưng tốc độ gắp thức ăn thì nhanh hơn ít.

Du Ninh đang nỗ lực ăn nốt chỗ thịt kho tàu còn , định gắp miếng tiếp theo thì thấy cái đĩa chỉ còn váng mỡ.

“Hết ?” Thằng bé ngơ ngác Du Tầm.

“Ăn cái .” Du Tầm cầm cái màn thầu bên cạnh bẻ một miếng đưa cho con, xoa xoa đầu thằng bé, thu dọn bát đũa mang rửa.

“Tối ba nấu mì cho con ăn.”

Du Ninh nửa cái màn thầu, đắn đo hồi lâu tiếp tục c.ắ.n. Cũng may là từ nhỏ tính tình thằng bé , chứ đổi là đứa trẻ khác, bảo đảm sẽ cho đôi cha xem.

Du Tầm cũng quan tâm Du Ninh nhiều lắm, đợi rửa bát xong, thấy con gặm màn thầu cũng hòm hòm , hài lòng bế thốc con lên ngoài, đó giao cho đứa nhỏ nhà hàng xóm.

“Hai đứa chơi cho ngoan nhé, lát chú ngay.”

Nói xong, cũng chẳng thèm hỏi xem Du Ninh để ý , Du Tầm sải bước thẳng.

Du Ninh: …

Cậu nhớ bà ngoại, nhớ chị Nguyệt .

Phía bên , Du Tầm cực kỳ thông thạo dạo quanh quân khu, ánh mắt tìm kiếm xung quanh, nhanh thấy Du Dư Dư đang tụ tập vui vẻ với hội chị em nhà quân nhân.

Du Dư Dư ngoài bao lâu gặp mấy , cả nhóm chào hỏi xoay quanh chuyện con cái, chồng con.

Nghe thấy họ lão chồng ở đơn vị thì oai phong lắm, cứ về đến nhà là như con lợn chẳng chịu dọn dẹp gì, cơm còn bón tận miệng.

Miệng Du Dư Dư cũng hùa theo chỉ trích, nhưng trong lòng nghĩ: "Ồ, Du Tầm nhà thế, chăm chỉ lắm."

Nghe thấy một khác than thở con cái ở nhà lời, suốt ngày gây họa chỗ phá phách chỗ , ồn ào đến nhức cả đầu.

Miệng Du Dư Dư an ủi trẻ con đứa nào chẳng thế, lớn lên là thôi, nhưng trong lòng đắc ý: "Hừm, con trai như , ngoan lắm nhé."

Lại thấy bên phàn nàn chồng chi tiêu tay trán, giúp đỡ đồng đội thì vung tiền vài chục đồng tiếc, nhưng vợ gửi đồ về nhà ngoại là tra hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-247.html.]

Du Dư Dư tiếp tục an ủi, thầm nghĩ Du Tầm cũng hạng đó, giúp đồng đội là việc của , nhưng tiền lương vẫn đưa hết cho cô tiêu xài thoải mái.

Hóng xong một đống chuyện thiên hạ, thì "dưa" rơi trúng đầu .

“Tiểu Du , Đoàn trưởng Du ở nhà thế nào? Trông lúc nào cũng lạnh lùng, lẽ ở nhà cũng chứ? Thế thì lạnh lẽo quá, ngày tháng khó sống lắm đấy.”

Mấy bà vợ kết hôn , vẻ mặt mang theo ý trêu chọc.

“Anh á…”

Du Dư Dư đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào để tổn thương các chị em , thì thấy đầu tiên lên tiếng đột nhiên bật đầy ẩn ý:

“Thôi chúng lỡ lời , cứ tưởng Đoàn trưởng Du bên ngoài nghiêm túc thì ở nhà cũng , ai dè . Cũng , giới trẻ bây giờ mà, tình cảm mặn nồng, huống chi cô vợ xinh thế , mà rời xa cho nổi.”

“Nhiệt tình như lửa chứ, Đoàn trưởng Du chắc cũng chẳng ngoại lệ .”

Du Dư Dư thấy khó hiểu, nhưng thấy vẻ mặt ai nấy đều đầy ý trêu ghẹo, cô bèn theo hướng họ chỉ, thấy Du Tầm đang sải bước về phía .

“Vợ chồng hai cứ tự nhiên nhé, chúng phiền nữa .” Các bà vợ rời .

Du Dư Dư chôn chân tại chỗ, vẫn còn thấy họ tiếp tục chuyện gia đình, phàn nàn cũng niềm vui.

Đó là cách sống riêng của mỗi gia đình họ, lẽ cũng chẳng thật lòng phàn nàn , nhưng tóm là Du Dư Dư thể chấp nhận kiểu đó.

Một hết việc nhà, chăm sóc già trẻ lớn bé, còn lo đối nội đối ngoại, còn hầu hạ một lão đàn ông nữa chứ.

Phi, nhé!

“Sao thế? Ai chọc em giận ?” Du Tầm gần thấy vẻ mặt bực bội của Du Dư Dư, ngạc nhiên.

Vừa nãy trông còn vui vẻ lắm mà.

“Hừ hừ.” Du Dư Dư lạnh lùng liếc một cái, chẳng thèm đoái hoài, tiếp tục lang thang mục đích trong quân khu.

Vợ chồng một một theo , cứ thế vòng quanh hai vòng. Hay lắm, cơn giận của Du Dư Dư những tan mà còn bốc hỏa hơn.

Về đến nhà cô cũng chẳng thèm gọi Du Tầm lấy một tiếng, tự lấy nước tắm rửa.

Du Tầm ngờ giận đến thế, ở ngoài sân lâu, chân mày nhíu c.h.ặ.t như thể đang đối mặt với một quyết định cực kỳ khó khăn. Một lúc lâu

Anh mới dỗ con trai ngủ .

Nhìn cánh cửa phòng ngủ, đầu tiên Du Tầm cảm thấy phòng là một việc gian nan đến thế. Anh lững lờ hồi lâu, cuối cùng hít sâu một , cứ như thể đối mặt với thú dữ, khó nhọc đẩy cửa bước .

Trong phòng, Du Dư Dư bật đèn, tối om om. Du Tầm cứ thế bước , hiểu thấy nhẹ nhõm hẳn , nhẹ nhàng trèo lên giường.

Anh nghiêng sang Du Dư Dư đang lưng về phía , khẽ đưa cánh tay ôm lấy vòng eo thanh mảnh của cô, định kéo gần.

Giây tiếp theo, tay gạt phắt , Du Dư Dư đang "ngủ" xê dịch sang bên cạnh thêm một chút.

 

 

Loading...