Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:05:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tất nhiên , dạo gần đây để bán đống hàng , chỉ ở trang trại mà cả những khác cũng nghỉ ngơi t.ử tế, trời lạnh giá mà cứ chạy đôn chạy đáo, còn dọn tuyết.”

Vương Hồng Quân đoạn sững , lập tức phản ứng kịp: “ hiểu , Đại đội trưởng.”

Du Nguyệt Nguyệt gật đầu, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy. Có lớp trẻ canh giữ, lớp già trấn áp, chỉ cần đại đội tự tìm đường c.h.ế.t thì tương lai phát triển chắc chắn tệ.

“Đại đội đạt hiệu quả thế là nhờ công lao vất vả của tất cả . Vất vả như mà nếu vẫn ăn uống chẳng gì như những năm , bảo lòng thoải mái ? Năm còn ai dốc sức thế nữa? Qua chỗ tính toán hết đống đồ đó , cả mấy thứ vải vóc, nồi niêu xoong chậu, phích nước mà các xưởng gửi tới đổi hàng cũng liệt kê , cứ theo mức công điểm từ cao xuống thấp mà chọn. , nhớ để riêng một phần cho nhà trường và những gia đình già cả neo đơn, cảnh khó khăn trong đại đội, cứ theo lệ cũ là .”

“Rõ , thưa Đại đội trưởng!” Vương Hồng Quân xong sải bước ngoài, nhưng một lát .

“Còn việc gì nữa?” Du Nguyệt Nguyệt ngáp một cái.

Đại đội trưởng, đây là canh gừng nấu cho cô, cô nhớ uống nhé. Với , chú ý giữ gìn sức khỏe.” Vương Hồng Quân nở nụ rạng rỡ với cô.

“Cảm ơn nhé.” Sắc mặt Du Nguyệt Nguyệt giãn , mỉm nhận lấy.

Vương Hồng Quân xong liền chạy biến, phía còn khối việc . Hơn nữa, đều linh cảm thấy Du Nguyệt Nguyệt chắc chắn sẽ . Cô mà thì những việc bọn họ tự xử lý thôi. Trong lòng ai nấy đều mang theo cảm giác cấp bách và áp lực nặng nề.

Du Nguyệt Nguyệt còn áp lực hơn họ. Dù sớm muộn gì cũng rời đại đội, nhưng thời điểm sớm hơn dự tính của cô nhiều, phía còn một đống việc bàn giao cần tốn nhiều tâm sức.

Người lớn thì bận rộn kiếm tiền, chia tiền, chuẩn Tết nhất, còn đám trẻ con , thì chỉ bận chơi thôi.

“Tuế Tuế, Tuế Tuế qua bên !”

“Trượt qua đây, bên !”

Trên mặt ao cá đóng băng cứng ngắc của đại đội, đám trẻ lớn bé đang chơi trò trượt băng. Trong đám đông đó, nổi bật nhất kể đến nhóm nhóc tì ở giữa. Không vì gì khác, vì chúng giày trượt băng!

Giày trượt băng đấy!

Đám trẻ con mà thèm thuồng hết mức. đôi giày giá tận mười ba tệ năm hào, dù hai năm nay đại đội khấm khá hơn nhưng chẳng mấy bậc cha nỡ bỏ tiền mua cho con, tiêu tiền kiểu đó hợp lý chút nào.

nhóm của Tuế Tuế thì khác. Nhà chúng cưng chiều, vả chúng cũng tự kiếm tiền mà! Như Tuế Tuế, Hà Song Hạ và Nhị Nữu là nhà mua cho, còn Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ thì nghiến răng móc hầu bao nhỏ của mua. Lúc mua thì xót tiền c.h.ế.t, còn bây giờ thì đắc ý để cho hết.

Cả đám mang giày trượt tới lui mặt băng, loáng cái trượt thạo, thậm chí còn xoay vòng tròn.

So sánh với đó, Tuế Tuế đám bạn hò reo cổ vũ đang mím môi, hai chân xiêu vẹo, nhích bên nghiêng bên . Vất vả nửa ngày trời mới đầy nửa mét. Thật là tổn thương lòng nhóc tì quá mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-259.html.]

Hà Song Hạ dáng như vịt của Tuế Tuế thấy buồn chẳng . Thật sự là họ cũng bó tay với Tuế Tuế. Dù Tuế Tuế trượt chắc chắn phần do khả năng thăng bằng, nhưng phần nhiều là do quần áo cô bé quá dày, bọc đứa nhỏ vốn bé xíu thành một quả bóng tròn vo.

“Ối!” một tiếng, Tuế Tuế ngã lăn đất, nhưng chẳng thấy đau chút nào. Chỉ là... quê một tí.

Tuế Tuế tức tối phủi tay, dứt khoát lỳ băng động đậy nữa. Đôi mắt to lên bầu trời, trông như một con chuồn chuồn béo bay lên nổi, chân tay quơ quào loạn xạ.

Mọi : “...” là buông xuôi nhanh thật.

Cả đám đang cạn lời thì thấy Du Ninh cũng chạy tới, mở to mắt Tuế Tuế, cũng “bạch” một cái vật xuống đất, quơ quào y hệt chị gái.

Thật là quá đủ ! Hai chị em là giống hệt thì cũng giống đến bảy phần. Một đứa giống cô út Du Dư Dư, một đứa giống ruột Du Dư Dư, cạnh kiểu gì cũng thấy là cùng một khuôn đúc . Chỉ là... ơn đừng dùng khuôn mặt đó mà mấy động tác ngây ngô thế chứ.

Hà Song Hạ trượt đến bên cạnh Tuế Tuế, định kéo cái nhóc tì đang ăn vạ dậy. Thế nhưng, quần áo của Tuế Tuế đúng là quá dày và nặng. “Bạch” một cái, Hà Song Hạ cũng ngã nhào.

Nhị Nữu và những đứa khác tin thực tại, mấy đứa cùng trượt tới định so tài xem ai trượt giỏi nhất, ai lợi hại nhất, ai kéo Tuế Tuế dậy đầu tiên.

“Bạch bạch bạch.” Cuối cùng cả đám nhóc tì đều lăn đất như mấy con sâu bướm đang vỗ cánh.

Những khác xem: “...” Mau dậy , bọn xem trượt băng mà!

“Nhị Cẩu Tử, Nhị Cẩu Tử, tụi mày trượt nữa ?” Thấy cả đám im dậy, một nhóm nhóc tì khác chạy tới, Nhị Cẩu T.ử với ánh mắt thèm thuồng. “Tụi tao mượn giày trượt ?”

“Hả?” Nhị Cẩu T.ử giật dậy, nhích m.ô.n.g lùi mấy bước, vẻ mặt cam lòng. Giày mới của mà, chính còn chơi bao lâu.

“Một tệ một ngày, tụi mày tự góp tiền .” Hà Song Hạ cũng vội dậy, trong đầu nảy mấy cách kiếm tiền. Đơn giản nhất là bảo tụi nó tự góp tiền, chứ thu tiền lẻ mệt lắm.

“Hả?” Đám trẻ tới mượn giày ngơ ngác.

“Tụi mày xem, đôi giày giá hơn mười tệ cơ đấy, giờ tụi mày chỉ cần bỏ một tệ là chơi cả ngày. Hai đứa thì mỗi đứa năm hào, ba đứa thì mỗi đứa ba hào, mười đứa thì mỗi đứa chỉ mất một hào thôi.”

“Bỏ một hào mà tận hưởng thứ đồ mười mấy tệ, vấn đề gì ?” Hà Song Hạ năng hùng hồn. Cô cá mặn, nhưng cá mặn thì tiền, mà tiền thì kiếm tiền. Tiền của trẻ con là dễ kiếm nhất.

Mấy lời khiến đám nhóc mượn giày ngơ ngác, cả đám chạy một góc xì xầm hồi lâu.

 

 

Loading...