Xét thấy đông , nhóm của Du Nguyệt Nguyệt chỉ hấp màn thầu, nấu mì mà còn nấu thêm một nồi cơm trắng lớn.
Thời buổi lương thực khan hiếm, tự nhiên là gì ăn nấy, loại lương thực tinh như bột mì trắng chắc chắn chẳng ai chê bai. Lớn nhỏ đủ cả, tự giác lấy màn thầu, xới cơm, ăn mì, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Bàn trong nhà lớn, tự nhiên là đủ chỗ , họ bèn sang nhà Nguyễn Tinh Kỳ khiêng bàn qua, đủ hai bàn.
Khụ khụ, về nhà họ Nguyễn, theo lời Nguyễn Tinh Kỳ thì nhà bé về muộn, hôm nay vốn dĩ bé định ăn chực nhà khác. Nồi mượn , mượn thêm cái bàn cũng chẳng đáng là bao. Để cảm ơn, chỉ để nhóc Nguyễn Tinh Kỳ ăn cơm tại đây, họ còn để dành một bát canh gà lớn.
Mọi giúp đỡ lẫn mà. Vả ai bảo trẻ con thể tự quyết định chứ? Nguyễn Tinh Kỳ mười tuổi , cũng là đứa trẻ lớn .
“Ngon quá!”
Nguyễn Tinh Kỳ và mấy đứa nhỏ một nhóm, cả ba đứa đều tầm chín, mười tuổi. Ở cái tuổi lỡ cỡ , tuy thèm ăn nhưng chúng quy tắc. Ba đứa yên lặng ghế, gõ bát gõ bàn, cũng bới thức ăn lung tung, đũa sạch sẽ, càng chuyện đảo qua đảo để tìm miếng ngon.
Du Nguyệt Nguyệt ấn tượng về chúng.
Tuế Tuế bên cạnh chúng, hiếm khi chê mấy đứa con trai lấm lem nữa. Nói cũng , ăn uống thanh lịch nhất chắc chắn là Tuế Tuế. Cô bé cạnh Du Nguyệt Nguyệt, chẳng cần tự gắp thức ăn, Nguyệt Nguyệt gắp hết những món cô bé ăn bát. Có rau thịt, món gì cũng .
Tuế Tuế cơ hội kén ăn, cô bé mặt mày u sầu, khó khăn giải quyết đống thức ăn trong bát.
“Tuế Tuế thích ăn những thứ ?”
Tần Thành Tài và thấy lạ, vì dù điều kiện gia đình đến thì trẻ con thời vẫn thèm ăn, cứ bọn Nguyễn Tinh Kỳ là , chúng đang lùa cơm rào rào, sức ăn chẳng kém gì lớn. “Trẻ con ăn thủng nồi trôi rế” chuyện đùa.
Trong khi đó, Tuế Tuế bên cạnh ăn từng miếng nhỏ xíu, dáng vẻ khó nhọc trái ngược . Cô bé chẳng buồn gắp thêm, đồ ăn trong bát còn đầy đến miệng, mà cô bé cứ ăn một miếng lộ vẻ mặt oán hận, ai còn tưởng cô bé đang ăn loại lương thực thô ráp khó nuốt nào đó.
“Ngon ạ, nhưng mà ăn hết.” Tuế Tuế phồng má nuốt miếng thức ăn xuống, thở dài : “ mà cháu no .”
Trước đó lúc chơi cô bé ăn một miếng bánh đậu xanh. Còn việc lo lắng đồ ăn khác ăn hết phần thì Tuế Tuế bao giờ bận tâm, cô bé xưa nay ăn gì là nấy nên bao giờ tính hộ đồ ăn.
“Ăn hết .” Du Nguyệt Nguyệt lườm cô bé, gõ nhẹ trán: “Chính vì em ăn bánh nên chị mới gắp ít thế đấy.” Cái con bé lớn nổi chính là vì ăn quá ít.
“Sức ăn nhỏ ? Hay là ốm ? Mùa đông dễ cảm cúm lắm, cảm là uống t.h.u.ố.c ngay trì hoãn .” Thiệu Nguyên Lương thở dài: “Hồi nhỏ Tiểu Cầm cảm vì sợ tiêm nên với gia đình, đó biến thành viêm phổi, viện nửa tháng trời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-279.html.]
“ nghi nó đỗ đại học là do đó sốt đến hỏng não đấy.”
“Thiệu Nguyên Lương!” Thiệu Viễn Cầm bên cạnh tức giận đưa tay véo một cái thật đau.
“Suýt!” Thiệu Nguyên Lương đành nhận sai.
Thiệu Viễn Cầm lúc mới buông tay, nhưng dáng vẻ của Tuế Tuế, cô vẫn tán thành : “Ốm thì khám bác sĩ sớm.” Thực chính cô cũng nghi ngờ đó đấy. Hai em nhà chỉ kém một tuổi, từ nhỏ lớn lên cùng nên tình cảm .
Du Nguyệt Nguyệt họ, ghi nhận lòng của họ, suy nghĩ một chút giải thích: “Tuế Tuế là trẻ sinh non, bệnh tim nên sức khỏe luôn , sức ăn nhỏ. Thuốc thang thể chữa dứt điểm, chủ yếu vẫn là dựa tĩnh dưỡng.”
Những chuyện ở đại đội cô , nhưng lúc cô ngại . Chủ yếu là vì cảnh hai bên khác . Người ở đại đội quá khép kín và bảo thủ, học ít, ít nên kiêng kị chuyện ốm đau hơn. Dù là ý ý , tư tưởng họ vẫn lạc hậu, lời thường khó .
Ở đây trông qua đều là gia đình trí thức, họ sẽ hiểu đôi chút về các loại bệnh tật. Họ sẽ liên tưởng bệnh tật với quả báo, cũng phản ứng đầu tiên là nghĩ đến chuyện đứa trẻ gả những chuyện tầm phào khác ảnh hưởng đến đứa trẻ. Thêm nữa là hồi ở đại đội Hà Song Hạ và trông chừng, mấy chị em Nguyệt Nguyệt luôn yên tâm. Giờ đổi sang môi trường mới, nếu gì, lỡ đứa trẻ nào nghịch ngợm dọa cô bé sợ thì .
Tần Thành Tài và lúc mới vỡ lẽ, Tuế Tuế với ánh mắt thương cảm và áy náy.
“Y thuật ở thủ đô hơn nhiều, chắc chắn sẽ chữa khỏi thôi.” Họ an ủi.
“Chắc chắn .” Du Nguyệt Nguyệt mỉm , sang nhóm Nguyễn Tinh Kỳ : “Tuế Tuế sức khỏe , chạy nhảy quá sức, các em đừng dẫn em chạy lung tung đột nhiên xông dọa em nhé.”
Nguyễn Tinh Kỳ và mấy đứa bạn gật đầu lia lịa. Chúng là trẻ lớn , , càng cái gì nên cái gì . Chỉ là Tuế Tuế với ánh mắt tò mò hơn. Bệnh tim , chúng qua nhưng đây là đầu thấy đấy. Trông cô bé ngoài việc trắng trẻo hơn, xinh hơn, yếu ớt hơn một chút thì dường như chẳng gì khác biệt cả.
Tuế Tuế nhai kỹ miếng thịt bò nuốt xuống, ba đứa hỏi: “Các ăn nữa ạ?”! Ăn chứ, ăn? Đồ ăn còn ngon hơn cả đồ ăn Tết nhà chúng nữa.
Biết tình trạng của Tuế Tuế, đám Tần Thành Tài tự thấy áy náy, tuy tò mò quan tâm nhưng dù cũng thiết đến mức đó, nên họ chuyển chủ đề sang Du Nguyệt Nguyệt.
“Nghe Nghiêm Tiểu Nguyệt ở đại đội đại đội trưởng, đại đội của các em về mảng gì?” Tần Thành Tài tò mò hỏi.
Tuy ở thủ đô cán bộ nữ thiếu, nhưng đại đội trưởng nữ thì họ mới đầu. Chỉ những từng xuống nông thôn mới ở đó khắc nghiệt với phụ nữ đến mức nào.