"Để giúp một tay." Vừa cửa, Nghiêm Cách treo áo khoác sang một bên chủ động sà giúp gói sủi cảo. Còn Ưu Nguyệt Nguyệt thì bếp giúp Ưu Niên Niên cán vỏ.
Sủi cảo ngon thì ngon thật, nhưng mà thì kỳ công. Nhất là sức ăn của gia đình họ lớn, gói ít là đủ ăn, nào cũng gói thật nhiều. Hơn nữa bây giờ nhà tủ lạnh, họ cũng định gói dư một chút để cất tủ lạnh, lúc nào bận rộn kịp nấu nướng thì mang luộc một bát cũng tiện.
Tuy lượng cần dùng khá nhiều, nhưng may là nhà họ cũng đông . Lại thêm Nghiêm Cách gia nhập, tốc độ gói sủi cảo nhanh hơn hẳn, chẳng mấy chốc phòng khách xếp đầy sủi cảo.
Mãi đến khi chỗ bột mì định dùng hết, việc gói sủi cảo mới kết thúc, nhưng chuyện vẫn xong. Ưu Niên Niên từ trong bếp , đếm và chọn những chiếc sủi cảo gói , : "Tuế Tuế và Ninh Ninh cầm sủi cảo đem sang cho bà Bạch, dì Oản, ông Lưu, thím Xuân, bà Vương, bác Triệu..."
"Đem sang đó, mỗi nhà mười hai cái, gọi là chút lòng thành."
Những mà Ưu Niên Niên nhắc tới đều là những nhà mang đồ sang tặng khi họ mới chuyển đến đây. Chút quà đáp lễ quá nhiều cũng quá ít, nhưng là tấm lòng.
Được giao trọng trách, Tuế Tuế gật đầu cái rụp, hùng dũng dậy cùng với Du Ninh, mỗi đứa bê một cái mẹt nhỏ, lạch bạch chạy đưa đồ. Tầng ba, tầng bốn, tầng năm, tầng sáu.
Ừm, hôm nay là một ngày vận động đầy tích cực nha!
Nếu sinh hoạt hàng ngày của Ưu Nguyệt Nguyệt chỉ học, học, học và luyện võ, thì cuộc sống của những khác trong nhà phong phú hơn nhiều.
Đầu tiên là thảnh thơi nhất – bà Ưu Lệ. Từ khi rời đại đội, bà còn dậy sớm đồng việc, cũng chẳng áp lực thi đại học gánh nặng kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi con nhỏ. Giờ đây, công việc hàng ngày của bà chỉ là ngủ dậy nấu bữa sáng.
À, mà việc cũng chắc tranh phần . Có khi là Ưu Niên Niên dậy nấu, khi là Ưu Nguyệt Nguyệt , cũng khi là mua đồ ăn sẵn từ bên ngoài về. Bà lão đúng là đang hưởng phúc .
Ăn sáng xong, bà Ưu Lệ sẽ dắt hai chị em Tuế Tuế và Du Ninh công viên dạo một vòng. Việc chủ yếu là dành cho Tuế Tuế. Dù cơ thể con bé cần tĩnh dưỡng, chạy nhảy quá nhiều, nhưng cũng thể bất động, vẫn đôi chút.
Nhất là khi trải qua hai năm đầu hoạt bát quá mức, giờ đây tính cách Tuế Tuế ngày càng trầm lặng. Nếu mặc kệ, con bé thể ở lỳ trong nhà cả ngày. Bởi lẽ sở thích của bé, từ ca hát, chơi nhạc cụ đến vẽ tranh sách, đều là những việc cần khỏi cửa.
Hồi còn ở đại đội, ngày nào cũng đám trẻ Nhị Nữu kéo bé ngoài chơi. Sang bên , quan hệ giữa bé và mấy nhà Nguyễn Tinh Kỳ quá thiết, so với việc chơi cùng họ, bé thích ở nhà ôm sách hơn.
Thế nên, ngay khi cái mầm mống "lười vận động" nhú , nhà họ Ưu dập tắt ngay lập tức. Hiện tại, mỗi sáng bà Ưu Lệ dắt bé một vòng, tối đến Ưu Nguyệt Nguyệt về kéo bé thêm vòng nữa. Hai vòng cộng hơn một tiếng đồng hồ, thế là đủ lượng vận động trong ngày của Tuế Tuế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-291.html.]
Tuế Tuế: Nghe cứ thấy sai sai ở nhỉ.
Đến buổi trưa, đây thể coi là lúc bà Ưu Lệ bận rộn nhất trong ngày. Bà nấu cơm trưa cho ba : bà và hai đứa nhỏ. Chẳng thể nào thảnh thơi hơn nữa.
Ăn xong, bà dắt hai đứa nhỏ ngủ trưa. Sau khi ngủ dậy, Tuế Tuế sẽ ở trong phòng vẽ vời, luyện cây đàn vĩ cầm mà Tần Thành Tài tặng, hoặc sách. Cơ bản là chỉ cần đám Nguyễn Tinh Kỳ đến tìm, bé thể như suốt cả buổi chiều.
Về phần Du Ninh, tính tình thằng bé định hình rõ như chị, nhưng cũng ngoan. Không việc gì thì chơi đồ chơi cả buổi chiều cũng , chán quá thì bảo bà Ưu Lệ dắt ngoài chơi, chẳng bao giờ quấy , tiết kiệm sức lực vô cùng.
May mà giống con gái út nhà .
Bà Ưu Lệ thầm cảm thán. May mà con rể bà là đắn, chứ nếu tính tình Du Ninh mà giống Ưu Dư Dư thì cái ngày hưởng già của bà coi như xong đời.
Đến giờ cơm tối, bà nấu cơm. Việc cũng cố định, thường thì chỉ cần Ưu Niên Niên hoặc Ưu Nguyệt Nguyệt nhà là họ sẽ tự bếp.
Đó là những ngày bình thường. Những khi đặc biệt hơn một chút, cả nhà sẽ dắt bọn trẻ ngoài mua đồ ăn, dạo phố phường lân cận, hoặc theo Ưu Niên Niên ngoài vẽ ký họa.
Ưu Niên Niên tuy tuổi lớn nhưng vốn là nghiêm túc. Dù là việc đồng áng kế toán, cô luôn dốc hết sức , bao giờ lười biếng. Bây giờ đỗ đại học, cô chắc chắn nỗ lực hết để phụ lòng bản và cơ hội nhà trường trao cho.
Hồi trẻ cô từng học vẽ chuyên nghiệp, những năm ở đại đội cũng hề bỏ bế. Mùa xuân, hạ, thu bận rộn thời gian, nhưng mùa đông kéo dài mấy tháng trời là lúc cô thể việc riêng. Những năm qua cô cũng vẽ ít, nhưng vì hạn chế ở đại đội nên phong cách đơn điệu. Cô am hiểu về hoa cỏ, nhưng thiếu kinh nghiệm với các kiến trúc đô thị. Vì , khi định chỗ ở, cô liền mang theo dụng cụ bắt đầu vẽ khắp nơi.
Có những kiến trúc cao lớn hùng vĩ, những dãy nhà tập thể đông đúc lộn xộn, những con ngõ nhỏ mang dấu ấn lịch sử, cả những mảng tường đổ nát thời gian tàn phá...
Có những công nhân rạng rỡ, những cụ già quần áo rách rưới, những đứa trẻ ngây thơ thuần khiết, cả những lớn đầy toan tính...
Chưa đầy nửa tháng, Ưu Niên Niên vẽ nhiều tranh, giống như cô đang tự huấn luyện cấp tốc cho chính .
So với cô, Ưu Dư Dư thong thả hơn nhiều. Tính cô vốn ham chơi, giờ đến thủ đô, bảo cô cả ngày ru rú ở nhà phong cách của cô. Đương nhiên là cô chạy nhảy khắp nơi .
Thời gian , cô suốt ngày chạy lòng vòng khắp các điểm tham quan và ngõ nhỏ ở Bắc Kinh. Hứng lên thì chụp một tấm, bất kể là vật, động tĩnh, tùy tâm trạng. Cô gần như mục đích, tùy hứng. Có thể đang thấy mệt thì lên xe, đột nhiên thoáng thấy chỗ nào xuống xe dạo một vòng; cũng thể đang thì nghỉ chân ghế dài gốc cây, tán dóc với bà cụ bên cạnh. Tự do tự tại, .