Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:06:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mình xong ." Bạch Vân Thâm , mắt rời trang sách. Là một thích sách nhưng lạnh lùng.

"Mình... , lấy ở ." Tôn Lộ buồn bã, kể lể chuyện gia đình: "Đáng lẽ bố định đưa , nhưng đơn vị việc nên , nhờ đưa đến, nhưng chỉ mua vé về trong ngày nên đưa lên về luôn..."

Ưu Niên Niên hiểu ý, nhanh ch.óng thu dọn giường cho Nguyệt Nguyệt, sang cái giường lộn xộn của Tôn Lộ: "Để chị giúp em một tay, em mà học theo nhé. Đi xa nhà học cách tự chăm sóc bản ."

Tôn Lộ ngại: "Làm phiền chị quá, em sẽ học ạ." Một cô bé tính tình hướng nội, gia đình bảo bọc kỹ.

Nhìn cô bé, Ưu Nguyệt Nguyệt kìm liếc Tuế Tuế, thầm nghĩ: Tuế Tuế nhà cũng bảo bọc kỹ, nhưng nhỏ xíu tự gấp chăn nhé. Thật tự hào.

Thấy Nguyệt Nguyệt nhanh ch.óng hòa nhập với phòng mới, đám Ưu Niên Niên thấy tự hào thấy hụt hẫng vì giúp gì thêm. Con cái cuối cùng cũng lớn , cần đến họ nữa.

Xong việc ở ký túc xá, Ưu Nguyệt Nguyệt dắt Tôn Lộ cùng gia đình ngoài các thủ tục còn và mua sắm đồ dùng thiếu. Trong trường một hợp tác xã chuyên bán đồ dùng hàng ngày như chậu, xô, móc áo, vải chống bụi... mà cần tem phiếu. Ưu Nguyệt Nguyệt mua những thứ cần, thấy Tôn Lộ đang ngơ ngác chọn gì, cô liền bảo:

"Xà phòng, móc áo, phích nước, hộp cơm, cốc uống nước, chậu là những thứ bắt buộc . Vải chống bụi để chắn bụi, màn để chống muỗi mùa hè..."

Dưới sự hướng dẫn của Ưu Nguyệt Nguyệt, Tôn Lộ mua một bộ y hệt, hết 7 đồng 8 hào 6 xu, một tiền nhỏ. Vậy là mất toi một phần tư tiền trợ cấp tháng đầu tiên. May mà nhà Tôn Lộ điều kiện khá, cô bé thấy đắt, mua xong cứ thế theo Nguyệt Nguyệt, tràn đầy tin tưởng. là gặp .

Khi về, ký túc xá thêm mới. Ưu Nguyệt Nguyệt nhiệt tình quan tâm, chỉ dẫn thứ tự việc và những món đồ cần mua. Nghĩ một lát, cô vẽ luôn một sơ đồ đơn giản, ghi quy trình thực hiện lên giấy, liệt kê danh sách đồ dùng cơ bản và những món đồ cải thiện cuộc sống để tùy theo điều kiện gia đình mà lựa chọn. Dù đa sinh viên ở đây điều kiện đều , nhưng chắc chắn cũng những gặp khó khăn.

Viết xong, Ưu Nguyệt Nguyệt để tờ giấy lên bàn, còn chép thêm vài bản. Sau khi dặn dò bạn cùng phòng, cô chạy sang các phòng khác trong lớp để quen và giúp đỡ. Từ việc sắp xếp giường chiếu, kê bàn đến giải quyết tranh chấp chỗ ... Sẵn tiện, cô ghi tên tuổi, phòng, quê quán của từng , thế là một bản danh sách lớp sơ khai thành hình. Chi tiết hơn nữa là bản danh sách cá nhân của cô, thêm cả tính cách, sở thích và năng khiếu của mỗi .

Gia đình họ Ưu:...

Cái cảnh họ quen lắm. Hồi Ưu Nguyệt Nguyệt đại đội trưởng ở đại đội cũng lao tâm khổ tứ như . Cô luôn phát huy tối đa sở hữu trường của mỗi , lấy dài bù ngắn, dạy dỗ tùy theo năng lực. Rõ ràng là rời khỏi đại đội , mà họ như thấy một Ưu Nguyệt Nguyệt đang bận rộn xoay như chong ch.óng.

Một chiếc chong ch.óng xoay tròn, thật là đáng sợ!

Thời gian học của Tuế Tuế bắt đầu đám Ưu Niên Niên một tuần.

Vào thứ Bảy, cả nhà vui vẻ đưa bé báo danh. Đến ngày thứ Hai học chính thức, Tuế Tuế chỉ bà Ưu Lệ cùng, vì những khác đều lên lớp. Cùng là phận "nạn nhân" của trường học, học thì học thôi, Tuế Tuế chấp nhận chuyện khá dễ dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-297.html.]

bé cũng chẳng còn là đứa trẻ đầy năm tuổi mới học ngày đầu nữa, năm nay bé tám tuổi , là "đứa trẻ lớn" học lớp Ba đấy.

À đúng , đáng lẽ là lớp Bốn, nhưng vì kỳ thi đại học khôi phục, hiện tại thêm một khóa nữa, để thống nhất thời gian nhập học, học kỳ cả trường sẽ ôn tập kiến thức học kỳ . Nghĩa là Tuế Tuế học hai lớp Ba học kỳ hai, thời gian đoàn tụ với các bạn nhỏ muộn mất nửa năm. Thật là đáng ghét mà.

Tuế Tuế bĩu môi, xếp b.út chì, b.út máy, tẩy, sách giáo khoa, vở ghi chép, từ điển, sách ngoại khóa... lỉnh kỉnh đủ thứ đầy một chiếc cặp sách đeo lên lưng. Cặp sách nặng, đeo lên, bờ vai gầy mỏng của bé đè thấp xuống một chút.

Nhìn chiếc cặp to đùng như đè bẹp , bà Ưu Lệ vội vàng chạy xách giúp, xuýt xoa một tiếng: "Cái con bé , mang theo lắm thứ thế gì? Tuổi còn nhỏ mà gánh nặng thế , cẩn thận cao lên ."

"Đều cần dùng mà bà." Tuế Tuế ngây ngô chớp mắt , "Bút máy, b.út chì, tẩy, sách giáo khoa, vở ghi, ba quyển từ điển, hai cuốn truyện..."

"Con mang theo lắm từ điển thế gì?" Bà Ưu Lệ giật khóe miệng, tài nào hiểu nổi.

"Để con xem ạ." Tuế Tuế ngoan ngoãn, đáng yêu nghiêng đầu bà.

"... Được , xem thì xem, để bà xách cho. Cái tay chân khẳng khiu thì lo mà đường cho hẳn hoi ." Bà Ưu Lệ xoa đầu bé, bất lực . "Mau ăn sáng , sắp đến giờ tới trường ."

"Vâng ạ!" Tuế Tuế ngoan ngoãn bàn ăn sáng, là bánh sủi cảo nhân bắp cải.

Sủi cảo nhà gói lúc nào cũng to, Tuế Tuế ăn hai cái thôi.

"Ăn thêm một cái nữa, còn sữa bò, con với Ninh Ninh mỗi đứa một nửa." Bà Ưu Lệ tiếp tục thúc ép.

Thấy bà nội cũng quản cả việc ăn uống của , Tuế Tuế nghiêng đầu định nũng thì : "Chị con khi dặn kỹ , con mà ăn là chị về sẽ phạt con đấy."

Nghe đến đây, Tuế Tuế lập tức bĩu môi, gắp một cái sủi cảo ăn từng miếng nhỏ, sang cốc sữa bò bên cạnh, nhăn mũi uống một ngụm nhỏ. Ở đây ngày nào cũng đưa sữa tươi đến, uống sữa dù cũng nhiều dinh dưỡng hơn uống nước lã, nên nhà họ đặt sữa. Hôm nay là ngày đầu tiên.

Loại sữa bỏ đường, mùi vị hẳn là ngon, mùi sữa nồng. Tuế Tuế định uống một cho hết, nào ngờ mùi vị đó quá đậm đặc. Tuế Tuế đắn đo hồi lâu giữa việc lãng phí và lãng phí, cuối cùng bịt mũi uống cạn một , vội vàng chạy lấy nước ấm súc miệng.

 

 

Loading...