Hả? Cái gì cơ? Hoàng Mẫn Mẫn nghi ngờ nhầm. Cái nhóc tì nhỏ xíu, ngoan ngoãn, mềm mại ... Đánh ? Phải là đ.á.n.h mới đúng chứ.
Tuế Tuế mở to đôi mắt vẫn còn đỏ, kể sự việc từ đầu đến cuối. Đây gọi là tiên hạ thủ vi cường. Trong đồn công an còn câu "kháng cự thì nghiêm trị, thành khẩn thì khoan hồng, tự thú thì xử nhẹ", nhóc tì cô bé thấy ở trường cũng .
Tuế Tuế thật thà thêm mắm dặm muối, thậm chí thuật đầy đủ lời của từng , đó nhấn mạnh: “Là bạn động tay bắt nạt khác , con mấy bảo buông tay mà bạn buông, cô .”
Tuế Tuế ghé đầu qua cho Hoàng Mẫn Mẫn xem. Da nhóc tì mỏng, da đầu là chỗ trắng nhất , vết đỏ do giật tóc hiện lên cực kỳ rõ ràng. Hoàng Mẫn Mẫn mà xót xa.
“Cái thằng nhóc hư đốn đó, lát nữa cô qua sẽ xử lý nó, Tuế Tuế đừng sợ.”
Tuế Tuế thực sợ, cô bé thuần túy chỉ đòn thôi, nhưng Hoàng Mẫn Mẫn , cô bé đương nhiên phản đối, đôi mắt to ngấn nước đỏ hoe gật đầu lia lịa. thế đúng thế, loại bắt nạt khác thế xử lý giáo huấn mới phạm lớn.
Nghĩ đến đây, Tuế Tuế mới nhớ : “ thưa cô, con xin nghỉ học cho Lê Hiến, bạn đều đến nữa ạ.” Tuế Tuế thở dài. Lê Hiến đến, cô bé sẽ bạn cùng bàn, bạn cùng bàn thì ai bao che cho cô bé, cũng ai nhắc cô bé cất sách ngoại khóa khi giáo viên đến. Chỉ nghĩ thôi Tuế Tuế thấy buồn .
Hoàng Mẫn Mẫn thót tim, nghĩ đến tình cảnh nhà Lê Hiến, vội hỏi: “Em ?” Bà sợ gia đình cho bé học nữa, chuyện thể. Ngay từ năm ngoái, bà phát hiện nhà bác cả Lê Hiến đóng học phí nữa, bé tự động bỏ học. Hoàng Mẫn Mẫn thấy Lê Hiến nhỏ tuổi mà thất học, thời buổi dù học nhiều thì cũng để mù chữ. Bà xin miễn giảm học phí và trợ cấp cho bé để bé tiếp tục học. Bây giờ bà chỉ sợ nhà họ Lê giở trò gì.
Tuy nhiên, khi Tuế Tuế kể sự việc, Hoàng Mẫn Mẫn thà rằng nhà họ Lê giở trò cho học còn hơn. “Bọn trẻ nhỏ tuổi mà độc ác thế ? Người lớn c.h.ế.t hết ? Không dạy bảo ?”
Hoàng Mẫn Mẫn suýt nữa thì tức c.h.ế.t, chỉ thôi thấy xót cho Lê Hiến. Bình thường bà thái rau đứt tay còn đau mấy ngày, huống chi đây là gãy xương sườn gãy chân, thôi thấy đau thấu xương .
“Gia đình dạy thì xã hội dạy, cho nên bọn họ đều tù cả ạ.” Tuế Tuế đanh mặt , nghiêm túc, giọng điệu già dặn: “Chiều hư con cái là hại con cái, con cái phạm thì phê bình, nếu lớn lên sẽ các chú công an phê bình đấy ạ.”
Hoàng Mẫn Mẫn:... Sao bà một mùi vị khác lạ thế nhỉ.
“Con yên tâm, lát nữa cô qua sẽ xử lý Diêu Phi.”
Hoàng Mẫn Mẫn xong liền thấy Tuế Tuế thở phào nhẹ nhõm, bà giật khóe miệng, một nữa kỹ Tuế Tuế từ xuống . Cái nhóc tì , cũng " nghề" đấy chứ. Dưới sự kiên trì "mách lẻo" của Tuế Tuế, lúc Hoàng Mẫn Mẫn mới tin chuyện cô bé bảo đ.á.n.h .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-323.html.]
chuyện của Lê Hiến ở đó, mấy chuyện đều là chuyện nhỏ cả. Hoàng Mẫn Mẫn kéo Tuế Tuế hỏi hồi lâu về chuyện Lê Hiến, xác định bé phẫu thuật xong và đang dưỡng thương, trong lòng vẫn thấy lo lắng, định bụng dạy xong tiết sẽ thăm bé.
Đang thì tiếng chuông lớp vang lên, tiết đầu tiên là tiết của Hoàng Mẫn Mẫn, bà dắt Tuế Tuế về lớp. Chưa đến lớp, bà cảm thấy gì đó . Bình thường cái lớp mà yên tĩnh thế ?
Quả nhiên, thấy trong lớp hỗn loạn, phía mấy đứa trẻ hư nhóm Diêu Phi, đứa nào đứa nấy tóc tai bù xù, mắt đỏ hoe, nước mũi nước mắt giàn giụa. Bên cạnh, bọn Nguyễn Tinh Kỳ cũng chẳng khá hơn là bao, tóc tai rối bời, còn vài vết cào, nhưng đứa nào cũng hếch mặt lên, vẻ đắc ý như thể thắng trận.
Hoàng Mẫn Mẫn đau đầu, nhưng theo thói quen liền đanh mặt , vỗ bàn:
“Tất cả về chỗ hẳn hoi cho ! Nghịch ngợm cái gì đây? Thích đ.á.n.h thế ? Lát nữa theo lên văn phòng mà đ.á.n.h, để xem các em đ.á.n.h thế nào.”
“Những khác yên tại chỗ, Diêu Phi, Nguyễn Tinh Kỳ, mấy đứa theo ngoài. Lớp trưởng và Ủy viên kỷ luật canh chừng cho kỹ, đứa nào chuyện ồn ào thì ghi tên hết cho .”
Hoàng Mẫn Mẫn ngoài, đến cửa lớp nhớ còn đang dắt Tuế Tuế, khuôn mặt xanh xao của cô bé, bà nén giận, nhẹ giọng : “Chuyện của Tuế Tuế cô cả , con về chỗ nghỉ ngơi cho . , chuyện của Lê Hiến tạm thời đừng với các bạn khác.”
Tuế Tuế gật đầu, đôi mắt đen láy đảo qua đảo , một nữa nhấn mạnh: “Chắc chắn là bọn Diêu Phi động tay , dạy cho bọn họ một bài học ạ.”
“... Cô , con mau .” Hoàng Mẫn Mẫn giật khóe miệng, một nữa xác định nhóc tì quả thực yếu đuối như vẻ ngoài.
Với , Tuế Tuế và Diêu Phi gây gổ, bà thể chắc chắn là mấy đứa trẻ hư nhóm Diêu Phi sai, còn nếu là nhóm Nguyễn Tinh Kỳ... Đám nhóc hư hỏng cứ đợi đấy, suốt ngày gây chuyện sinh sự. Đợi Tuế Tuế , Hoàng Mẫn Mẫn lập tức lộ vẻ mặt dữ tợn, giơ cây thước trong tay lên, suy tính xem nên nện bọn chúng thế nào để chúng mặt.
Điều thì Tuế Tuế . Trong mắt cô bé, các thầy cô trong lớp đều hiền lành cả, dù đôi khi trông dữ dằn nhưng đều là giả vờ thôi, là để quản lý lớp hơn. Những khác: (Gào thét) Chỉ đối với em là giả vờ thôi!
Lúc về, Tuế Tuế chạm mặt nhóm Diêu Phi đang ủ rũ . Cô bé hừ nhẹ một tiếng, hiên ngang lướt qua họ, đó lén lút nhét đồ ăn cho ba đứa Nguyễn Tinh Kỳ, Triệu Hành, Nguyên Bác Hồng, nháy mắt hiệu: "Làm lắm".
Ba đứa Nguyễn Tinh Kỳ vốn đắc ý, giờ càng đắc ý hơn, đứa nào cũng hùng dũng, mặt Hoàng Mẫn Mẫn khẳng định sai, chúng em là đoàn kết giúp đỡ lẫn , là bọn Diêu Phi đáng ăn đòn... Tất nhiên, ăn đòn cũng là điều chẳng gì bất ngờ. bọn chúng đứa nào cũng da dày thịt béo, lúc về dù mặt mũi nhăn nhó nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến sự đắc ý.