Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:08:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào ngày , chúng thể đường hoàng học bài mà chỉ việc chơi đùa, còn thể thi thố với qua các tiết mục biểu diễn. Vì trường học là hệ liên cấp tiểu học và trung học cơ sở nên lượng lớp học bên trong đặc biệt nhiều.

Mỗi lớp tổ chức một tiết mục là điều thể, do đó khi ngày hội diễn , các lớp trải qua một cuộc "quyết chiến" gay gắt. Những lớp và tiết mục còn trụ đến lúc đều là những tiết mục xuất sắc. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục nỗ lực để tranh giành thứ hạng cao nhất.

Sự cạnh tranh đó vô cùng quyết liệt. Các tiết mục tham gia thi đấu chỉ sự góp mặt của tập thể lớp, mà còn những cá nhân tài năng tự tập luyện riêng, thêm các đội văn nghệ chuyên nghiệp của nhà trường.

Tuế Tuế Nguyễn Tinh Kỳ cùng mấy bạn chạy đến kể lể mới hóa trường nhiều hoạt động phong phú đến thế. Nào là đoàn múa, đoàn hát, đội nghi lễ, hội học sinh, đội bóng rổ... thậm chí còn cả phòng tập, phòng phục trang và phòng nhạc cụ chuyên dụng nữa. Ở trường học đại đội của cô bé những thứ .

“Vậy các tham gia cái gì ?” Tuế Tuế tò mò nhóm Nguyễn Tinh Kỳ.

Thường ngày cô bé chỉ thấy mấy nhóc chạy nhảy lung tung, những khác trong lớp cũng chẳng khác là bao, suốt ngày ồn ào náo nhiệt, thật sự thấy họ việc gì nghiêm túc cả.

“... Bọn tớ chẳng tham gia cái nào cả, những thứ lên lớp năm mới .”

Dù lý do chính đáng, nhưng hiểu Nguyễn Tinh Kỳ vẫn cảm thấy ngượng ngùng, vì chính cũng chắc liệu chọn . Thông thường, khi tuyển chọn những đội , nhà trường sẽ ưu tiên học giỏi , đến ngoại hình , đó là những bạn hoạt bát, đáng yêu và lời. Cuối cùng, một nhóm sẽ chọn để thi đấu và chỉ giữ vài ưu tú nhất.

Sự cạnh tranh trong đó là cực kỳ lớn. Mặc dù của Nguyễn Tinh Kỳ là hiệu trưởng, nhưng bà luôn quán triệt để khác nương tay với con , thậm chí tiêu chuẩn đặt cho còn cao hơn bình thường. Vì , ba em của Nguyễn Tinh Kỳ lúc nãy còn chuyện hào hứng, giờ ánh mắt cứ đảo liên hồi, dám thẳng Tuế Tuế.

May mà Tuế Tuế cũng ý định hỏi vặn vẹo đến cùng, tiêu chuẩn còn đạt tới thì hỏi gì? Có xem thì cũng là chuyện của học kỳ .

“Ăn no hết ?” Trong lúc mấy đứa nhỏ đang trò chuyện, Ôn Hiến bước tới.

“Ăn no ạ.” Nhóm Nguyễn Tinh Kỳ vội vàng đáp.

Lúc bọn trẻ đều đang ở nhà họ Ôn. Chúng đều tham gia biểu diễn nên nhiều việc cần chuẩn , nhưng ở nhà chúng bố bận rộn ai giúp , nên đều đẩy sang phía nhà họ Ôn nhờ trông nom hộ.

Mặc dù để một dì Út thì vất vả, nhưng hôm nay cả nhà họ đều cùng trận. Ôn Hiến, Du Niên Niên, Du Nguyệt Nguyệt và Du Dư Dư đều dành thời gian để đưa nhóc con học. Bởi vì, hôm nay ngoài ngày Quốc tế Thiếu nhi thì còn là sinh nhật của Tuế Tuế nữa.

Cô bé đón sinh nhật theo âm lịch, mỗi năm ngày dương lịch khác , năm nay trùng hợp rơi đúng mùng 1 tháng 6, nên nhất định thể bỏ lỡ. Từ sáng sớm, Du Niên Niên dậy mì trường thọ. Sợi mì cán dài và mảnh, lúc cô vô cùng cẩn thận, chỉ sợ mì đứt. Làm sợi to thì sẽ chắc hơn, nhưng sợ Tuế Tuế ăn hết, nên đành chịu khó tỉ mỉ một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-357.html.]

Sau khi Tuế Tuế ăn xong bát mì, cả gia đình thu dọn đồ đạc xuất phát.

Mặc dù hôm nay Tuế Tuế tham gia biểu diễn, nhưng với tư cách là "ngôi sinh nhật" 8 tuổi, quần áo của cô bé hôm nay còn hơn cả những bạn diễn như Nguyễn Tinh Kỳ. Bộ váy màu hồng nhạt, mặt đính nhiều hạt trân châu nhỏ, ngay cả đôi giày cũng là do dì Út tự tay bằng vải hồng. Tóc cô bé buộc cao thành hai b.í.m, quấn quanh bởi những chuỗi trân châu hồng, để lộ vầng trán sáng sủa và khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ.

Thời gian qua bồi bổ nên khí sắc của Tuế Tuế lên trông thấy, thoa thêm chút son, trông môi hồng răng trắng như một nàng công chúa nhỏ. Đi đường, ít ngoái theo, đặc biệt là các bạn nhỏ khác, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thích.

Tuế Tuế hăng hái bước , lòng đầy vui sướng. Cô bé đúng là một nhóc con nông cạn và thích hư vinh mà.

Nhóm Du Niên Niên bên cạnh, mặt ai nấy đều tự chủ mà nở nụ . Họ chỉ hy vọng nhóc con nhà mãi mãi đơn giản và vui vẻ như thế .

Hoạt động buổi sáng bắt đầu lúc 9 giờ, tất cả mặt lúc 8 giờ rưỡi, riêng những biểu diễn thì đến từ 7 giờ rưỡi. Tuế Tuế và đến trường đúng khung giờ .

“Oa!”

Vừa đến cổng trường, Tuế Tuế thốt lên kinh ngạc. Cổng trường vốn bình thường nay treo đầy bóng bay đủ màu sắc và ruy băng, bên còn một dải băng rôn lớn: “Chúc mừng ngày Quốc tế Thiếu nhi”.

Một đứa trẻ từ đại đội lên như Tuế Tuế từng thấy cảnh tượng bao giờ, cô bé tung tăng đầy mong đợi nhảy chân sáo trong trường. Vừa tới nơi thấy những tấm bảng đen và bảng tuyên truyền ngoài trời đều đổi nội dung, bộ đều về chủ đề thiếu nhi. Ngay cả bức tường sân vận động cũng vẽ những hình ảnh rực rỡ, sân khấu trải t.h.ả.m đỏ và lắp đặt loa đài đầy đủ.

“Oa oa oa!” Tuế Tuế chỉ dùng cách để bày tỏ sự chấn động của .

“Được , đừng nhảy nữa, cẩn thận kẻo ngã bây giờ.” Nhìn bộ dạng ngạc nhiên của Tuế Tuế, Du Niên Niên chút bất lực, cô bước tới dắt tay con bé để tránh vấp ngã.

Hôm nay là mùng 1 tháng 6, kéo đến trường xem náo nhiệt cũng đông, cả lớn lẫn trẻ nhỏ.

“Đi lớp xem .” Du Niên Niên xoa đầu Tuế Tuế, về phía sân khấu, trong lòng chút tiếc nuối vì Tuế Tuế tham gia diễn. Ai mà ngờ mấy thứ cá nhân cũng thể đăng ký, đúng là ở thành phố khác hẳn đại đội.

nghĩ đến những t.a.i n.ạ.n dồn dập của Tuế Tuế thời gian qua, Du Niên Niên gạt bỏ ý nghĩ đó . Thôi, thế cũng thích hợp.

 

 

Loading...