Tuế Tuế phấn khích, nhưng vẫn ngoan ngoãn lời, tay trái nắm tay Du Niên Niên, tay nắm tay Du Nguyệt Nguyệt, tung tăng chạy về phía lớp học. Họ đến sớm muộn, đúng lúc cô giáo Hoàng Mẫn Mẫn đang trang điểm cho các bạn nhỏ khác trong lớp.
Chỉ đơn giản là dùng phấn nền đ.á.n.h mặt trắng hơn một chút, dặm thêm phấn mắt và son môi là xong. Động tác của cô nhanh, hiệu quả trông vẻ... ừ thì, chỉ thể là từ xa thì chắc là cũng .
Vừa thấy họ , Hoàng Mẫn Mẫn gọi nhóm Nguyễn Tinh Kỳ qua để hóa trang.
Tuế Tuế mặc váy mới, chạy quanh lớp ngắm , ngờ thấy Ôn Hiến.
“A, Ôn Hiến? Sao tới đây?” Tuế Tuế ghé sát gần mới thấy Ôn Hiến đang xe lăn ở phía cửa.
Hôm nay cũng một bộ đồ mới, áo trắng quần ngắn màu đen, hơn một tháng "nuôi béo", trông cũng da thịt hơn. Ôn Thụ bên cạnh, ngoan ngoãn như một chú cừu nhỏ, phụ trách đẩy xe lăn.
“Tớ tới xem biểu diễn.” Ôn Hiến mỉm nhẹ nhàng, trông cởi mở hơn , còn rụt rè dè dặt nữa.
“Hôm nay Tuế Tuế biểu diễn tiết mục gì?” Cậu cũng rõ tình hình trong lớp, cứ ngỡ Tuế Tuế cũng tham gia. Trong mắt , Tuế Tuế đa tài giỏi giang, tham gia văn nghệ chắc chắn thành vấn đề.
Tuế Tuế suy nghĩ một lát khổ sở : “Biểu diễn một tàng hình?”
Ai cũng tưởng cô bé sẽ diễn, kết quả , nhóc con như cô bé cũng thấy ngượng lắm chứ bộ.
Ôn Hiến ngẩn một lúc mới phản ứng kịp, bật thành tiếng. Thấy vẻ mặt hậm hực của Tuế Tuế, vội vàng nín , an ủi: “Không , thì còn , Tết Dương lịch cũng sẽ tổ chức hội diễn mà, lúc đó thể đăng ký.”
Ở trường họ các hoạt động biểu diễn khá nhiều. Cũng tại lúc đó Hoàng Mẫn Mẫn nghĩ tới chuyện , lớp của cô đều là do cô dẫn dắt từ lớp một lớp hai lên, ai tài năng gì cô là rõ nhất. Thế nên nhất thời cô nhớ là thể đăng ký theo kiểu tự do như . cũng , với tình trạng đó của Tuế Tuế, dù tài năng đến mấy thì đăng ký cũng khó mà tham gia nổi. Coi như là duyên .
thế cũng , ngày sinh nhật mà, cứ nên vui chơi thoải mái là .
Tuế Tuế cũng tự an ủi như , giây tiếp theo hăng hái tuyên bố: “Vậy lúc đó tớ nhất định sẽ đăng ký!” Còn biểu diễn cái gì thì để cô bé nghĩ .
Nhìn Tuế Tuế mới hờn dỗi dỗ dành ngay, Ôn Hiến nhịn mà lắc đầu. Cô bạn cùng bàn mới của , tính tình đúng là đến nhanh mà cũng nhanh, thật sự là một đứa trẻ mà.
“Bà, cô, dì, sư phụ, nếu tiết mục biểu diễn thì cần đây đợi , cứ bê ghế sân vận động là ạ.” Ôn Hiến tham gia nhiều hoạt động thế nên rành quy trình.
Mọi sực nhớ , sang phía Hoàng Mẫn Mẫn đang mải mê dặm phấn lên mặt Nguyễn Tinh Kỳ, cô lúc chắc chắn rảnh tay . Con trai còn đơn giản chỉ cần trang điểm, lát nữa còn tóc cho đám con gái, bận rộn lắm.
Họ định đến chỗ của Tuế Tuế để lấy ghế, nhưng thì chỗ của cô bé trống trơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-358.html.]
“Văn Tiểu Hoa mang ghế ạ.” Ôn Hiến bổ sung: “Mấy bạn đến từ sớm.”
Dù cũng là bạn học mấy năm, Ôn Hiến khá hiểu rõ nhóm Văn Tiểu Hoa. Mấy thuộc kiểu học hành thì tích cực nhưng vui chơi thì luôn hạng nhất, từ sáng sớm chạy tới chiếm chỗ .
Sân vận động rộng, chia thành nhiều khu vực. Khối lớp một ở phía , khối lớp lớn ở phía , sắp xếp từ trái qua từng lớp một. Lớp 3A1 của Tuế Tuế tình cờ ở cuối cùng của dãy lớp đầu tiên.
“Tuế Tuế, Tuế Tuế, bên !”
Tuế Tuế đến khu vực lớp , Văn Tiểu Hoa dậy vẫy tay gọi cô bé.
“Cậu hàng đầu , nếu sẽ thấy gì .” Văn Tiểu Hoa hào hứng, cái miệng ngừng nghỉ.
“Thú vị lắm nhé, lát nữa đội nghi lễ sẽ , đó là lãnh đạo phát biểu, mới đến lượt họ biểu diễn.”
“Hai năm lớp đều bằng khen, hôm nay chắc chắn cũng sẽ lấy .”
Cô bạn tinh thần tập thể cao, dù bản tham gia. Cô là kiểu chân tay vụng về, nhảy múa . nếu thi hát thì chắc cô cũng thể góp một chân.
“Cảm ơn nhé.” Tuế Tuế hớn hở chỗ ở hàng đầu, đưa cho Văn Tiểu Hoa một miếng bánh quy hạt dẻ gói sẵn. Miếng bánh to bằng nửa lòng bàn tay, bên trong đầy ắp hạt dẻ và đường phèn, nguyên liệu cực kỳ chất lượng.
“Oa, cảm ơn Tuế Tuế nha.” Mắt Văn Tiểu Hoa sáng rực lên, hề khách sáo mà nhận lấy, còn thành khẩn : “Đợi lát nữa về tớ bê ghế lớp cho .” Chủ yếu là để cho khác cơ hội tranh việc.
“Không cần , tớ và đều tới mà.” Tuế Tuế híp mắt đầy tự hào: “Họ sẽ giúp tớ bê ghế.”
“Oa, thích thật đấy, bố tớ đều bận tới .” Văn Tiểu Hoa ngưỡng mộ một chút kéo Tuế Tuế luyên thuyên: “Tuế Tuế, nhà ai trông cũng thế, hèn chi sinh cũng xinh xắn như . Hừ, tớ hôm qua còn tớ xinh bằng cái Linh nhà bên cạnh, rõ ràng là do bản họ mà còn đổ cho tớ.” Cô bạn phàn nàn.
“Cậu còn nhỏ mà, đợi lớn lên đường nét sẽ rõ ràng hơn thôi.” Tuế Tuế vỗ vai an ủi bạn.
Văn Tiểu Hoa trông , nhưng đúng là thể coi là xinh , da đen, mặt nhiều thịt, cái đôi mắt to bù , nhưng tổng thể chút thô kệch. Đám con trai trong lớp trêu chọc, Văn Tiểu Hoa chơi với chúng, nên gọi là "hoa khôi lớp" để mỉa mai. Mặc dù nào Văn Tiểu Hoa cũng đùa với chúng, nhưng thực chất trong lòng vẫn chút để tâm. ngoại hình thể theo tâm trạng mà đổi . May mà da đen là do cháy nắng, thịt mặt là do ăn nhiều, gầy chắc chắn sẽ hơn.
: “Lại còn đợi lớn nữa ?” Văn Tiểu Hoa oán hận: “Cậu bảo bố tớ cơ chứ, họ mà chịu khó trông một chút thì tớ cũng xinh hơn ?” Về chuyện cô bạn vẻ khá ấm ức.