"Tuế Tuế." Trần Tiến lái xe, qua gương chiếu hậu: "Tối nay ăn gì? Bố đưa các con ăn."
"Lái xe cho cẩn thận ." Tuế Tuế nghiêm túc , tuyên bố: "Mẹ sẽ đưa chúng con ăn."
"..."
Thôi xong , Trần Tiến thầm mắng Ôn Hiến một trận trong lòng, định bụng về nhà sẽ lập ngay một Nhật ký quan sát Tuế Tuế. Anh thể chấp nhận việc hiểu rõ con gái bằng ngoài. Chuyện tuyệt đối thể nhịn .
"Tuế Tuế xe ba bánh nhỏ ? Đợi hai ngày nữa bố đưa con nhé? Con xe màu gì?" Trần Tiến gợi chuyện.
Tuế Tuế để ý đến , nhưng cô bé cũng bao giờ từ chối lợi ích.
"Con màu hồng, thật nổi bật, hình con mèo nhỏ nữa." Cô bé dõng dạc .
"Được, chúng một chiếc màu hồng hình mèo nhỏ. Đến lúc đó bố sơn màu, Tuế Tuế vẽ tranh ?"
"Phải là tự tay , mua sẵn." Tuế Tuế điều kiện.
"... mà tay cũng , thế , chúng đến trạm thu mua phế liệu, tìm đồ cũ về tự lắp ráp nhé?"
Tuế Tuế suy nghĩ một lát, dù xe cũng dùng để lượm ve chai, đến trạm thu mua lấy đồ về lắp cũng hợp lý. mà...
"Bố tự , con thèm lượm rác ." Tuế Tuế nghiêm túc . Bảo một đứa trẻ bộ còn sợ bẩn giày như cô bé đến bãi rác thì đúng là thử thách quá mức.
"Được ."
Qua hai ngày nay, Trần Tiến cũng kế hoạch "lượm ve chai" của mấy đứa nhỏ. Anh ý kiến gì. Đừng bọn nhỏ mới chín, mười tuổi, đứa nào cũng nuôi dưỡng , cao ráo, mét tư cả , đứa cao nhất là Cẩu Đản thậm chí mét rưỡi. Chẳng bù cho Tuế Tuế, tuổi tác chỉ kém một hai năm mà giờ mới cao đầy mét mốt, trông cứ như đứa trẻ bốn, năm tuổi. là sầu c.h.ế.t mất.
"Đến lúc đó bố cho Tuế Tuế một chiếc xe lớn, một chiếc xe nhỏ nữa, loại ba bánh." Trần Tiến . "Rửa xe thật sạch sẽ, sơn màu thật , phía chở đầy hoa nhỏ, Tuế Tuế thể tự đạp xe chơi trong sân."
Tuế Tuế tưởng tượng một chút, lập tức vui vẻ hẳn lên: "Ba bánh ạ? Thế thì con đạp."
", chúng cứ tập xe ba bánh , đợi Tuế Tuế lớn , bố mua cho Tuế Tuế xe bốn bánh luôn." Trần Tiến hào phóng tuyên bố.
"Hừ hừ." Tuế Tuế liếc vẻ mặt nịnh nọt của , miễn cưỡng gật đầu. "Được , con tha thứ cho bố đấy."
Phải là nhóc con bảo khó dỗ thì đúng là khó thật, mà bảo dễ dỗ thì cũng dễ. Chỉ cần vung tiền đủ nhiều thì chẳng cơn giận nào kéo dài qua đêm. Dẫu thì, ai mà thích một chiếc xe ba bánh hàng thửa riêng biệt, sơn màu sặc sỡ và chở đầy hoa chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-415.html.]
Tuế Tuế hớn hở, mấy đứa bạn cũng mừng cho cô bé. Trong lòng bọn nhỏ, đ.á.n.h giá về Trần Tiến tăng thêm một bậc. Một ông bố tay hào phóng thế thì dù tra đến mấy cũng chẳng tệ .
Chuyện coi như qua . Mặc dù tối đến lúc ăn cơm, Du Niên Niên vẫn vụ hiểu lầm dở dở . Sau cú lườm của con gái, Trần Tiến nhận thêm nụ lạnh và cái lườm cháy mặt từ vợ.
"Anh cũng giỏi thật đấy." Du Niên Niên lạnh, quả nhiên vẫn để rìa lâu thêm chút nữa, hiểu về con gái mà còn chẳng bằng ngoài.
Trần Tiến:...
Thôi , chuyện đúng là tại . Anh thản nhiên thừa nhận và hứa sẽ sửa đổi. Dưới sự hối lộ của , Tuế Tuế tha thứ cho . Cả ngày hôm nay chạy nhảy bên ngoài, hết cãi với hổ lớn cãi với , xem đ.á.n.h , đứa nào cũng mệt lử. Nhất là Tuế Tuế, xe ngủ gật mấy , giờ đang ăn cơm mà cái đầu nhỏ cũng gật gà gật gù như gà mổ thóc.
Nhóm Nhị Nữu cũng chẳng khá hơn, chơi cả ngày mệt thật sự, nhất là ngày mai bọn họ xe về quê. Cả đám ăn cơm xong luân phiên tắm rửa về phòng ngủ tắp lự. Tô Thục Phấn cũng về phòng sớm, chỉ còn Du Niên Niên và Trần Tiến dọn dẹp nốt.
"Xác định chứ, để bọn trẻ qua đây hết ?" Mấy ngày nay Trần Tiến thời gian bàn kỹ với Du Niên Niên, giờ mới tới. "Tiền nong thành vấn đề, chỉ là nhiều đứa trẻ thế , để chăm sóc một mệt quá ?"
Du Niên Niên liếc , bảo: "Thục Phấn xem xong nhà , cô sẽ dời qua đây, mấy đứa trẻ cứ để chỗ cô trông nom."
"Một cô ?" Trần Tiến nhíu mày.
Du Niên Niên đảo mắt: "Toàn trẻ con mười tuổi cả , giặt giũ nấu cơm đều hết, Thục Phấn chỉ cần để mắt đến thôi. Mấy đứa nhỏ đó đảm đang lắm, hồi ở đại đội còn rừng tìm đồ đem bán, tiền riêng của bọn chúng khi còn nhiều hơn cả bố đấy."
"Anh tưởng ai cũng như Tuế Tuế chắc?" Tuy là do chính tay Du Niên Niên nuông chiều , nhưng cái tính tiểu thư của con gái thì cô cũng phủ nhận . Như mấy đứa nhỏ , quẳng rừng chắc chúng cũng tự sinh tồn kiểu hoang dã nửa tháng, còn con gái hả, thả riêng sườn đồi chắc cũng sâu bọ dọa cho hét toáng lên. Theo nghĩa nào đó, đúng là một phế vật nhỏ. Giặt giũ, nấu cơm, quét nhà, việc gì cũng xong.
"... Tuế Tuế nhà cũng giỏi lắm mà." Trần Tiến bênh vực con gái. "Cầm kỳ thi họa, lễ nhạc đều tinh thông, nhà ai mà con cái giỏi như con bé chứ?"
Du Niên Niên liếc , hừ nhẹ một tiếng: "Em dạy đấy." Trên mặt đầy vẻ kiêu hãnh. Con gái cô, chính là cô cưng chiều, cô dạy dỗ .
", vẫn là chị Niên giỏi nhất." Thấy tâm trạng cô , Trần Tiến vội vàng sấn tới, ôm lấy vợ từ phía , tựa đầu lên vai cô. "Bao nhiêu năm nay, vất vả cho em ."
Du Niên Niên hừ nhẹ, nhưng hiếm khi đẩy . Hai vợ chồng ôm , khí vô cùng hòa hợp.
"Anh một thắc mắc nhỏ thế ." Một lúc , Trần Tiến yếu ớt lên tiếng: "Nói là chê con bé tiêu hoang nhé. Mấy đứa nhỏ mua đồ hôm nay thấy Tuế Tuế trả tiền, nhẩm tính cũng tiêu hết gần hai trăm đồng. Anh chỉ thấy con bé còn nhỏ, cầm nhiều tiền như an ?"
An ninh thời đúng là dám là .
"Anh nghĩ xem tại con bé dám cầm nhiều tiền thế đường?" Du Niên Niên , thẳng nhưng Trần Tiến lập tức hiểu ý. Đây là vì Tuế Tuế tin tưởng bố như , theo thì chẳng sợ gì hết.