Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:11:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lần các cô về thì mang Phúc Sinh theo luôn , nó vặn lên cấp ba, nó thông minh như thế, sang đó chắc chắn sẽ đỗ đại học. Đây là em trai ruột của cô, là một thằng con trai, lấy chồng thì vẫn dựa Phúc Sinh thôi.”

“Nó phát triển thì cô mới . Đến lúc sang đó nhớ mua cho nó vài bộ quần áo mới, chỗ ở thì mấy các cô chịu khó chen chúc một chút, để riêng cho nó một phòng để sách.”

“Cô chị cũng là sinh viên đại học, về nhà thì dạy kèm thêm cho nó. Phận đàn bà mà, giỏi giang đến thì chẳng cũng gả cho nhà , vẫn dựa nhà ngoại, dựa em trai...”

Mụ Tả Man T.ử càng càng hăng, suýt chút nữa là sắp xếp thỏa hết cả nhà họ Du, cho rằng nhà cửa tiền bạc cuối cùng vẫn giao cho đàn ông mới chắc chắn.

Đàn ông là trời, đàn ông là đất, chỉ cần là đàn ông thì nó là tất cả.

Dù những mặt ít nhiều đều tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng loại cuồng si đến mức mất trí như mụ Tả Man T.ử thì đúng là hiếm thấy.

Mọi mụ Tả Man T.ử như một trò hề, Hà Phúc Sinh đang vênh váo như con gà trống. Cho đến khi mụ bảo Tuế Tuế là một đứa "bệnh hoạn sắp c.h.ế.t" mà tiêu tốn nhiều tiền như thì thà lấy tiền đó cho họ tiêu còn hơn.

Mọi im lặng hẳn , theo bản năng về phía Du Niên Niên.

Họ lập tức nhớ hình ảnh "góa phụ độc địa" luôn bảo vệ con như mạng của Du Niên Niên . Cô , vốn dĩ cực kỳ bao che cho con cái.

Họ cứ ngỡ Du Niên Niên sẽ lập tức rút đao , nhưng lạ là thấy gì, cô vẫn thản nhiên đó như thể chuyện gì xảy .

Ơ, tính nết đổi ?

Ở thành phố kỳ diệu đến thế ?

Giây tiếp theo...

“Bốp!” Trước mặt , Hà Phúc Sinh – kẻ còn đang đắc ý phụ họa cho mụ Tả Man T.ử – một cú đá ngã lăn đất.

“Sao hả? Con gái thế nào cần các đến chỉ chân năm ngón ?” Trần Tiến một chân đá bay thằng ranh con Hà Phúc Sinh, đó dẫm lên chân nó, đối diện với mụ Tả Man T.ử và lạnh.

“Hết một câu bệnh hoạn, hai câu sắp c.h.ế.t, bà đang cái già sắp xuống lỗ của bà đấy ? Hay là...”

Chân dùng sức mạnh hơn, Hà Phúc Sinh hét t.h.ả.m, nhỏm dậy định vung tay phản kháng thì Trần Tiến đá thêm một cú nữa.

“Nói cái thằng đoản mệnh ? Là con trai thì ngon lắm chắc? Bà coi cái thứ rác rưởi nhà bà là bảo bối thì quan tâm, nhưng dám tính kế con gái thì thấy nó sống thọ quá đấy.”

Nghĩ đến những năm tháng vắng mặt, những cũng dùng kiểu tính toán và khinh miệt để con Du Niên Niên, sắc mặt Trần Tiến càng thêm âm trầm, lực chân dẫm lên Hà Phúc Sinh càng lúc càng nặng.

“A a a a!” Hà Phúc Sinh đau đớn rống lên, lăn lộn đất, hèn nhát xí.

Nói cũng , nhà họ Hà trông cũng tệ, đặc biệt là Hà Hữu Vi, ngũ quan đoan chính, vóc dáng cao lớn, thời trẻ là trai tiếng, nếu thì ngày Du Niên Niên cũng chẳng đời nào đồng ý cuộc hôn nhân .

Vẻ khí của Du Nguyệt Nguyệt phần lớn là thừa hưởng từ ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-430.html.]

Lại đến đứa con trai khiến Du Niên Niên và Hà Hữu Vi ly hôn là Hà Viễn Sinh, dù tính tình chẳng gì nhưng tướng tá cũng khá khẩm.

còn Hà Phúc Sinh , nó chẳng giống Hà Hữu Vi chút nào. Lông mày rậm, mắt to hai mí, mũi cao, vóc dáng cao lớn – nó chẳng thừa hưởng cái gì cả.

giống hệt bà mắt một mí, dáng thấp bé, và cả đôi môi dày, mũi tẹt, tướng mạo khắc nghiệt của mụ Tả Man Tử. Hai bà cháu giống đến tám phần, cạnh cái là ngay một nhà.

Đây cũng là lý do dù mụ Tả Man T.ử hai đứa cháu trai nhưng đứa luôn mụ mang theo bên và tính toán đủ điều chỉ Hà Phúc Sinh, vì nó giống mụ, mụ kiểu gì cũng thấy thuận mắt.

đó là ý của cá nhân mụ, còn ngoài thì...

Khụ khụ, thực sự là khá khó coi. Nhất là khi nó nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên, suốt ngày chẳng việc gì t.ử tế, cứ như một thằng du thủ du thực, trông càng khó coi hơn.

“Phúc Sinh! Phúc Sinh!” Mụ Tả Man T.ử hét lên một tiếng, vội vàng lao tới ôm lấy Hà Phúc Sinh, xót xa lóc t.h.ả.m thiết.

“Cháu trai của ơi! Bắt nạt , bắt nạt ! Người ngoài đến bắt nạt bà già ! sống nổi nữa, mau buông tay ...”

Mụ Tả Man T.ử cũng vật đất, lăn lộn ăn vạ.

Mụ đúng là điển hình của loại bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Nếu là khác, mụ chắc chắn lao đ.á.n.h lộn, nhưng gương mặt lạnh lùng và khí thế toát từ Trần Tiến, mụ thực sự dám đụng .

Vạn nhất thằng nó đ.á.n.h trả thì ?

Trông nó vẻ sẵn sàng tay thật đấy. Đàn ông ở đại đội đ.á.n.h vợ thiếu, nhưng mụ Tả Man T.ử cũng dám thử lửa.

Mụ chỉ gào , thầm rủa sả Du Niên Niên trong lòng, nguyền rủa con bé tiểu nhân điều, dám cãi vã đ.á.n.h với mụ, còn dám bỏ rơi con trai mụ.

Một con đàn bà chỉ đẻ con gái như nó, nhà mụ đuổi đội ơn đội đức .

Đáng đời nó đàn ông bỏ rơi, đáng đời nó đẻ đứa con gái bệnh hoạn chỉ tốn tiền, đáng đời đàn ông qua chẳng loại lành gì, chắc chắn ở nhà nó đ.á.n.h đập ít .

Càng nghĩ, mụ Tả Man T.ử nhịn mà bật lớn.

Mụ Tả Man T.ử lúc thì gào lúc lớn khiến lạnh cả sống lưng. Bà già điên ?

Trần Tiến cũng nhíu c.h.ặ.t mày, trong mắt hiện rõ vẻ chán ghét, buông chân , lạnh:

“Tuế Tuế nhà là bảo bối của gia đình, đừng là một thằng con trai nhà bà, dù mười thằng cũng chẳng bằng . Bà cũng thể thử ép nó cùng xem, chỉ điều đến lúc về, nếu nó thiếu cái tay cái chân nào thì cũng đừng trách .”

“Anh dám!” Mụ Tả Man T.ử bật dậy như lò xo, rốt cuộc tình yêu dành cho cháu trai cũng chiến thắng nỗi sợ hãi.

“Bà cứ xem dám .” Trần Tiến lạnh, “Trước đây nhà chỉ con Niên Niên thì thôi, giờ về , để xem ai còn dám đến tìm chuyện nữa.”

 

 

Loading...