“Ha ha ha!” Cả nhóm rộ lên, chẳng thèm nể nang gì, đường hoàng tới kéo Tuế Tuế so thật luôn, khiến cô bé tức đến nhảy dựng lên cấu véo bọn họ. Quá, quá, quá đáng mà!
Cả nhóm cứ thế nô đùa đến tận cổng trường.
“Chị!” Tuế Tuế thấy Du Nguyệt Nguyệt đang đợi ở cổng liền lập tức bỏ rơi đám bạn, chạy nhào tới ôm chầm lấy chị , dụi dụi đầu. chỉ vài giây Tuế Tuế buông ngay, hừ nhẹ một tiếng: “Chị còn đường đến đón em cơ đấy.”
Du Nguyệt Nguyệt ánh mắt mang theo ý , gõ đầu Tuế Tuế một cái, bảo: “Cái đồ mọn .”
“Hừ hừ,” Tuế Tuế hừ thêm mấy tiếng, nhưng ôm lấy eo chị, quấn quýt rời.
Du Nguyệt Nguyệt xoa đầu Tuế Tuế, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều, đó chào hỏi những còn : “Đi thôi, lên xe về nhà.”
Nhóm ít, một chiếc xe chắc chắn đủ chỗ, nhưng Du Nguyệt Nguyệt tự một chiếc, Trần Tiến cũng cấp một chiếc xe, tuy quyền sở hữu thuộc về đơn vị nhưng ông thể sử dụng bất cứ lúc nào. Tất nhiên, lái xe chắc chắn Trần Tiến mà là...
“Tuế Tuế, rể đến đón em đây, vui ?” Nghiêm Cách thò đầu khỏi cửa sổ xe, tươi chào đón.
“Hừ!” Tuế Tuế hừ một tiếng, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh , chạy thẳng lên xe của Du Nguyệt Nguyệt. Cô bé mới thèm chung xe với .
Nghiêm Cách:... Trẻ con đúng là khó dỗ nhất mà.
Tuy Tuế Tuế qua nhưng bộ tứ Nhị Nữu, Hà Song Hạ bước tới, lên xe hớn hở trêu chọc .
“Anh Nghiêm, tiêu đời , em cá là Tuế Tuế sẽ thèm mặt trong hai tháng tới ,” Nhị Cẩu hì hì.
“Hai tháng á? Yên tâm , con bé thù dai lắm, khi nhớ cả đời chứ,” Nhị Nữu xì một tiếng.
“... Mấy đứa chẳng mong cho gì cả,” Nghiêm Cách u uất , “Định bụng kết hôn xong sẽ phát hồng bao cho mấy đứa lấy hên đây .”
“Yên tâm Nghiêm, chúng em sẽ giúp khuyên nhủ Tuế Tuế mà,” Nhị Nữu lập tức đổi giọng đầu tiên.
“Đợi chị Nguyệt Tuế Tuế sẽ từ từ nghĩ thông suốt thôi,” Nhị Cẩu cũng đổi giọng theo, “Cơ mà, lấy hên lấy hên, hồng bao nhỏ quá thì lấy bao nhiêu hên nha.”
Nghiêm Cách đảo mắt, bọn họ đầy vẻ chê bai, đó lấy từ trong xe những phong hồng bao chuẩn sẵn, mỗi một cái. Mười tám đồng tám hào tám.
“Hào phóng quá Nghiêm ơi, chúc và chị Nguyệt trăm năm hạnh phúc, bạc đầu giai lão!”
“Chúc hai vĩnh kết đồng tâm, cầm sắt hòa minh...”
Mấy đứa nhỏ gần như là do Nghiêm Cách thấy chúng lớn lên, tình cảm còn thiết hơn cả mấy thằng nhóc trong nhà , chuyện vô cùng náo nhiệt. Ngược , phía Tuế Tuế thì náo nhiệt như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-453.html.]
Ngày mai Du Nguyệt Nguyệt , tâm trạng Tuế Tuế mà cho , lúc cô bé thể vui nổi, cứ ủ rũ ở ghế phụ. Du Nguyệt Nguyệt lái xe liếc Tuế Tuế, sang trò chuyện với Ôn Hiến phía .
“Dạo ở trường thế nào? Ở nhà vẫn thích nghi chứ?”
“Dạ ạ, thầy Hoàng đối xử với em và Tiểu Thụ .” Ôn Hiến Ôn Thụ đang sách bên cạnh, giật lấy cuốn sách cho xem nữa để tránh hỏng mắt.
“Vậy thì , chị xuống nông thôn sẽ để ý đến em , gì cũng thận trọng. Kiếm tiền vội , đừng để mất cái cái , thi đỗ đại học mới là chuyện chính đáng.” Du Nguyệt Nguyệt dặn dò, “Còn nữa, đừng bỏ bê việc luyện công, sức khỏe là quan trọng nhất. Bên ngoài đủ loại thượng vàng hạ cám, giỏi giang một chút là dễ bắt nạt lắm.”
“Dạ em , ngày nào em cũng luyện công ạ,” Ôn Hiến đáp.
“Còn nữa, cả Tuế Tuế, lúc đó em giúp chị để mắt tới con bé, đừng để mấy kẻ mắt tìm đến quấy rầy, nhất là mấy tên lưu manh nhỏ bên ngoài. Đừng sợ, đứa nào dám đến cứ việc đ.á.n.h thẳng tay, chuyện gì gia đình sẽ gánh vác.” Du Nguyệt Nguyệt dặn dò suốt dọc đường, điều cô nhiều nhất chính là nhờ bảo vệ Tuế Tuế khỏi quấy rầy.
Thời buổi hạng nào cũng , phố trộm cắp, cướp giật, trấn lột hề ít. Tuy ngày nào Tuế Tuế cũng đưa đón về nhưng trong mắt Du Nguyệt Nguyệt vẫn luôn cảm thấy yên tâm. Nếu việc tìm chuyên trách đưa đón quá gây chú ý và cũng an tâm , cô tìm thêm vài nữa , chỉ sợ mấy tên du côn nhắm . Trường của họ dạo ít học sinh đe dọa cướp tiền ở bên ngoài.
Ôn Hiến lắng lời Du Nguyệt Nguyệt nghiêm túc, để tâm đến việc cô bảo chăm sóc khác. Đối với , hai chị em nhà họ Du là những đổi cuộc đời , nên cho dù Du Nguyệt Nguyệt , Ôn Hiến cũng sẽ bảo vệ Tuế Tuế. Những năm qua vẫn luôn như .
Hai chiếc xe cứ thế lái khu nhà lầu nhỏ, dừng cửa nhà.
“Chúng con về đây!” Tuế Tuế lạch bạch chạy nhà. Thay giày, chạy lên phòng, quần áo, động tác trơn tru như mây trôi nước chảy.
Phía bọn Ôn Hiến lễ phép bước , chào hỏi, giày xuống phòng khách, tự rót nước lấy đồ ăn như trong nhà.
“Bà ơi, lưng bà đỡ đau ạ?”
“Bà ơi, mau xem bọn cháu mua băng bảo vệ thắt lưng cho bà .”
“Thím, dì nhỏ và chú Trần vẫn về hả bà?”...
Nhị Nữu mấy đứa quây quanh bà Du Lệ trò chuyện. Những đứa trẻ bé xíu ngày nào giờ đều trưởng thành, cao ráo khỏe mạnh, trai tài gái sắc, bà Du Lệ mà nụ dứt môi.
Đến khi Tuế Tuế từ lầu xuống, cả nhóm phân công xong xuôi: thì dỗ dành già, thì bếp giúp một tay, thì xem tivi, cứ như ở nhà . Tuế Tuế đến sofa, bốc một quả đào bỏ miệng, bỗng thấy một giọng quen thuộc, cô bé lập tức đầu về phía chiếc tivi mà đang quây quần.
“... Gió nhẹ mây bay, tận cánh nhạn bay về phương nam...”
Trên tivi, Tuế Tuế lúc còn là một nhóc tì đang Vạn Lý Trường Thành, giọng mềm mại thơ. Xung quanh là Du Niên Niên, Du Nguyệt Nguyệt thời trẻ hơn nhiều, thậm chí còn cả em Trần Tư Tư, Trần Ngạn.