Được , nhóc con loại , cô bé cần cô bày mưu tính kế, cứ để đến lúc nào thiếu tiền thì tìm cô bé đầu tư là xong. Còn những khác, Nhị Cẩu và Thiết Trụ vẫn tiền đồ, còn Nhị Nữu...
Nhìn Nhị Nữu đang xem một cách say mê với đôi mắt sáng rực, Hà Song Hạ cảm thấy đau lòng xót . Kéo nổi, thật sự kéo nổi. Nhị Nữu kiếm tiền nhưng tiêu còn bạo hơn. Những khác mỗi ít nhiều đều một căn nhà , riêng Nhị Nữu thì mua một đống thứ linh tinh để mặc để chơi, vui thì vui thật đấy nhưng chẳng để gì.
“Hazzz.” Hà Song Hạ thở dài thườn thượt. Cô cũng chẳng gì, dù Nhị Nữu vẫn còn nhỏ mà, chẳng lẽ ép cưỡng chế tiết kiệm ?
“Cậu thở dài gì thế?” Tuế Tuế sang Hà Song Hạ, nghi hoặc.
“Tớ đang nghĩ lớn lên sẽ công việc gì.” Hà Song Hạ dối chớp mắt, cô gọi đây là lời dối thiện ý. Nếu chẳng lẽ bảo: Tớ là tương lai đây, đưa tiền đây tớ dẫn giàu?
“Thì giống chị tớ .” Tuế Tuế đề nghị.
“... Hay là thử nghĩ xem bây giờ chị đang ở ?” Hà Song Hạ .
“Ừm? Thế thì bác sĩ?” Tuế Tuế tiếp tục.
“Bận quá.” Hà Song Hạ chút do dự từ chối. Ngạn ngữ đúng, kiếp g.i.ế.c lợn kiếp y, cô đến đây cá mặn cơ mà, suốt ngày học học học thi thi thi .
“Thế giáo viên?” Tuế Tuế đề nghị.
Hà Song Hạ vô cảm Tuế Tuế, bảo: “Cậu thấy tớ bây giờ lớp trưởng sướng quá ?”
Tuế Tuế thè lưỡi, hình như cũng đúng. Lớp trưởng lớp họ khi nhóm Hà Song Hạ chuyển đến một học kỳ thì chuyển trường vì bố chuyển công tác, đó Hà Song Hạ đắc cử lớp trưởng, chịu khổ chịu sở suốt bao nhiêu năm. Làm lớp trưởng hao tâm tổn trí thế , giáo viên chắc Hà Song Hạ sống thêm mấy năm nữa quá.
“Thế thì mở công ty ông chủ cho xong, họ bảo ông chủ là sướng nhất, chẳng gì mà vẫn tiền, tớ thấy mấy mở cửa hàng kiếm nhiều tiền lắm.”
Tuế Tuế nghiêm túc chỉ đường cho Hà Song Hạ, mang theo vài phần cảm thán: “Như sẽ lo ngủ nướng mà đuổi việc nữa.”
Hà Song Hạ:... Cái "phốt" thật sự qua ?
chuyện ông chủ đúng là hợp ý cô đấy. Trong nhóm bạn, đếm tính thì nhóc Nhị Cẩu vẫn tiền đồ.
“Sau tớ ăn sung mặc sướng đều trông cậy đấy, cố lên.” Hà Song Hạ vỗ vai Nhị Cẩu, khích lệ: “Sau nhất định sẽ là một ông chủ lớn kiếm nhiều tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-461.html.]
Nhị Cẩu đang xem náo nhiệt một cách say sưa, ánh mắt lộ vẻ mịt mờ, nhưng đối với lời của Hà Song Hạ: “Chuyện đó là đương nhiên, đây sẽ dẫn ăn sung mặc sướng, sẽ là đứa trẻ bảnh nhất.” Cậu chẳng thèm suy nghĩ mà nhận lời ngay, thậm chí còn hì hì ha ha khoác vai Hà Song Hạ, thương lượng: “ mà, khi phát đạt, lát nữa về nhớ bổ túc văn hóa cho nhé, thi lên cấp ba mà là xong với nhà .”
Hà Song Hạ đảo mắt, chuyện cô cũng . Mấy đứa cùng lớn lên, khoác vai bá cổ đều tự nhiên vô cùng.
Tuy nhiên, Nhị Nữu vốn đang xem họ đóng phim lúc cũng xem nữa, chằm chằm Nhị Cẩu và Hà Song Hạ, dẫm mạnh một phát chân Nhị Cẩu.
“Suỵt!” Nhị Cẩu nhăn răng trợn mắt, buông tay đang khoác vai Hà Song Hạ , lao tới giữ đầu Nhị Nữu mà vò, nghiến răng: “Hà Nhị Nữu, đừng mà quá đáng nhé. Tớ cho , tớ chỉ là chấp thôi, tớ... suỵt suỵt, là giống ch.ó đấy ?” Nhị Cẩu rụt tay lùi , đầu hàng Nhị Nữu.
“Hừ.” Nhị Nữu khoe chiếc răng khểnh nhỏ của , hừ nhẹ một tiếng kéo Hà Song Hạ , chỉ Nhị Cẩu bảo: “Cậu hằng ngày đừng mà động tay động chân.”
“Thế còn động mồm? Hà Nhị Nữu, tớ thấy dạo tính khí càng ngày càng lớn đấy nhé. Hì, chúng bao nhiêu thế , chẳng lẽ chỉ mỗi bước thời kỳ nổi loạn ?” Nhị Cẩu cũng lý sự cùn.
Nhị Nữu thẹn quá hóa giận, định đá một phát, Nhị Cẩu chuẩn từ nhảy sang một bên, khiến cô đá trung. “Hì, đá tớ nhé? Lêu lêu lêu.” Nhị Cẩu trốn lưng Hà Song Hạ thò đầu , cũng đáng ghét kém.
Nhị Nữu nghiến răng, lườm , lao lên đuổi đ.á.n.h, hai đứa một đuổi một chạy. Suốt chặng đường đều xoay quanh Hà Song Hạ.
Hà Song Hạ vô cảm hai đứa họ, thầm nghĩ trong lòng: "Hừ hừ, tuy kiếp hai là một đôi, nhưng mà... yêu sớm là nhé." Hà Song Hạ hai đứa xoay đến ch.óng mặt, dứt khoát đá Nhị Cẩu một phát khiến trở tay kịp, kịp phản ứng Nhị Nữu tóm gọn. Hai đứa đứa thì đè đối phương, đứa thì cù lét, vô cùng hăng hái.
Tuổi trẻ thật bao. Hà Song Hạ cảm thán một hồi trong lòng, rời xa chiến trường, đến bên cạnh Tuế Tuế. Khoan —
“Không đúng, Tuế Tuế ?” Hà Song Hạ ngớ , sang Thiết Trụ đằng .
Thiết Trụ cũng chút mờ mịt, xoay một vòng tại chỗ, chỉ vị trí Tuế Tuế , bảo: “Tớ nhớ lúc nãy em vẫn còn ở đây mà.”
Hai trân trân, dứt khoát kéo Nhị Nữu và Nhị Cẩu đang nô đùa , chạy tìm Du Dư Dư. Du Dư Dư lúc vẫn đang thảo luận vấn đề với đạo diễn Hình, thấy mấy đứa nhỏ tìm đến, cô thản nhiên : “Em vệ sinh , đừng lo.”
Mấy đứa mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn yên tâm, liền chạy ngoài định tìm Tuế Tuế. Tuế Tuế – đang khiến mấy đứa lo lắng – lúc thực vệ sinh, cô bé đang thì dừng một cánh cửa, tò mò trong qua khung cửa sổ. Đây là phòng thu âm, Tuế Tuế ngoài vẫn thể thấy âm thanh truyền từ bên trong, tiếng đủ loại nhạc cụ đang biểu diễn, họ đang thu âm.
“Ơ, cháu ở ngoài ? Mau thôi.” Đang xem thì kéo Tuế Tuế trong.
“A.” Tuế Tuế mờ mịt phụ nữ mặt, còn hiểu chuyện gì thì kéo cô bé tiếp. “Chủ nhiệm, bên còn một cô bé đến hát thử nữa ạ.”?