"Hơn nữa đứa lớn mười mấy tuổi, đứa nhỏ mới năm tuổi, tính ly hôn cũng hai năm . Ly hôn ở tuổi đó cũng bình thường, nửa đời trôi qua , tại ly hôn? Là chia tay hòa bình ẩn tình khác? Đứa trẻ giờ ai đang chăm? Sau cực khổ nuôi chúng nó khôn lớn, nhỡ vợ cũ quấy rối thì tính ?"
"Đứa lớn thì thôi , chứ trẻ nhỏ thực sự khó bảo, kế dễ . Đến lúc dốc sức dốc lòng bỏ tiền bỏ công nuôi lớn, kết quả ruột xuất hiện là dạt sang một bên luôn."
Tuế Tuế năng vô cùng lý cứ, hùng hồn khẳng định: "Hơn nữa Mao Đản , nhà chỉ mỗi , bên tận ba đứa con. Lương chú gấp ba dì Tô ? Tiền tiết kiệm đủ nhiều ? Nếu kết hôn chẳng là các bỏ tiền túi nuôi ?"
Cái bộ dạng nhỏ nhắn mà lo xa gớm thật.
Hà Song Hạ mà lặng , cô nghĩ nhiều đến ? Cô chỉ nghĩ đơn giản là cô vui vẻ là .
"Còn nhà cửa nữa, nếu kết hôn thì chia chác thế nào? Bên đằng trai cũng nhiều nhà như ? Nếu chẳng là dâng nhà cho ?" Tuế Tuế mở to đôi mắt đen láy, cân nhắc vô cùng thấu đáo.
Sau chẳng cần lo cô bé "não yêu đương" nữa .
Trong lòng Hà Song Hạ bỗng dâng lên một nỗi an ủi lạ lùng.
An ủi cái quái gì chứ!
"Sao nhiều thế?" Hà Song Hạ nhịn mà véo má Tuế Tuế. Phản ứng thực sự quá đỗi bất ngờ, Hà Song Hạ luôn cho rằng Tuế Tuế là chẳng màng đến tiền tài cơ đấy.
Nhìn cái cách cô bé xem, tiền lớn tiền nhỏ tính toán chi li, chẳng giống vẻ ngày thường tiêu vài chục vài trăm tệ chớp mắt chút nào.
"Dì nhỏ với tớ đấy." Tuế Tuế hếch cằm tự hào: "Dì bảo kế khó lắm, dì thà ở chứ chẳng thèm kế cho nhà ai."
"... Cứ tiếp tục phát huy nhé." Khóe miệng Hà Song Hạ giật giật, buông Tuế Tuế , cảm thấy những điều cô bé thực sự lý.
Dù cô cũng quá để tâm đến những thứ nhỏ nhặt , nhưng những chuyện cứ để tâm là nó tồn tại. Nhà cô hiện giờ chỉ mỗi cô, cô dùng tiền của mua gì cũng quản, còn mua đồ cho cô nữa.
Nếu kết hôn bốn đứa trẻ, đãi ngộ chênh lệch chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn, kể Nhị Nữu và hai cũng đang ở cùng họ.
Làm cá mặn lâu ngày quá, đầu óc cô cũng sắp đóng váng luôn , vấn đề hiển nhiên thế mà cũng để Tuế Tuế nhắc nhở.
Hà Song Hạ mím môi, cảm thấy chút vị. Trước đây còn thấy Tuế Tuế thực tế, giờ nghĩ hình như chính là thì đúng hơn.
Quả nhiên nhàn rỗi quá đầu óc sẽ kém linh hoạt mà.
"Đi thôi, chúng thám thính tình hình một chuyến." Hà Song Hạ giật một cái, thoát khỏi tâm trạng u sầu, phấn chấn hẳn lên định chủ động tấn công.
Đầu óc vẫn là nên dùng nhiều một chút, chứ để nó rỉ sét thì đáng sợ lắm.
Những năm qua dì Tô vẫn luôn việc tại một y quán lâu đời. Ban đầu là học việc, những việc lặt vặt chân tay, còn lương. Sau học nhiều hơn, công nhận, lương lậu mới dần tăng lên, từ tiền lên năm tệ mười lăm tệ, đến giờ khi trở thành nhân viên chính thức thì hơn ba mươi tệ.
Cuộc sống của bà đang ngày càng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-474.html.]
Tuy lúc đầu lương cũng lo lắng, nhưng dọn đến bà mua căn nhà hai lớp, lớn nhỏ hơn hai mươi phòng. Trừ phần nhà dùng, mỗi tháng tiền cho thuê phòng cũng thu về hơn mười tệ.
Bà còn lo lắng nữa, tiền lương hàng tháng và tiền cố định khác nhiều lắm.
Sau lương thì khỏi , cuộc sống quỹ đạo, trông bà ngày càng trẻ trung, hồng hào hẳn .
Với điều kiện như bà thì thiếu giới thiệu đối tượng, nhưng ban đầu bà còn e ngại chuyện con cái, bận rộn công việc nên hứng thú lắm. Sau định , bà vẫn một bầu bạn.
Bà còn trẻ thế , gặp phù hợp thì tại cứ thủ tiết chứ?
Thế nhưng những gặp đây luôn vấn đề hoặc vấn đề . Những do hàng xóm láng giềng giới thiệu bà cũng mặn mà lắm. Tự quen và khác giới thiệu là hai khái niệm khác . Người giới thiệu nhiều mà ứng, tức là giữ thể diện cho , sẽ sứt mẻ tình cảm.
Tự quen thì cũng .
Người tính tình , bỏ qua.
Người công việc vẻ , thôi .
Nhà khó sống chung, keo kiệt, bỏ qua hết...
Kén chọn mãi, cuối cùng bà gặp Dao Cạnh.
Chú việc ở bệnh viện, đợt bệnh viện thiếu t.h.u.ố.c nên qua y quán của dì Tô để lấy, đúng lúc dì Tô là phụ trách bàn giao. Hai qua vài thì thành thiết.
Cũng chỉ mới hai ba tháng thôi, nhưng trưởng thành mà, đều là những từng kết hôn và con cái, thấy hợp thì đến với thôi.
Dì Tô cũng nghĩ ngợi quá nhiều, hỏi qua ý kiến của Hà Song Hạ, thấy con gái phản đối chuyện tái hôn thì tiếp tục tìm hiểu. Trong mắt bà, tái hôn cũng chỉ là hai góp gạo thổi cơm chung, cùng sống qua ngày.
Còn về điều kiện tiền nong gì đó, đôi bên đều công việc định, tệ đến mức nào chứ?
Về chuyện chăm con, phía bên Dao Cạnh ngoài đứa út năm sáu tuổi, đứa lớn đứa thứ hai đều mười mấy tuổi cả , tự chăm sóc , cũng chẳng cần bà lo lắng gì nhiều.
Một phụ nữ tự nuôi nấng Hà Song Hạ và mấy đứa Nhị Nữu suốt bốn năm năm trời như dì Tô nghĩ như , và đó cũng là suy nghĩ phổ biến thời bấy giờ.
Trước tiên cứ xem điều kiện, xem tính cách con , thấy hợp thì những thứ khác còn quá quan trọng nữa. Sống với chính là sự dung hòa mà.
Thế nhưng, sự thật đúng như ?
Chuyện đó đúng là còn chờ kiểm chứng.
Hà Song Hạ dẫn đám bạn nhỏ đến bệnh viện nơi Dao Cạnh việc, mấy đứa thì thà thì thụt định thám thính tin tức.