Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 478

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:13:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đến lượt Ôn Hiến cạn lời.

Cái gì mà g.i.ế.c diệt khẩu ở đây chứ?

Tuy nhiên, việc bắt gã báo công an quả thực cũng chẳng giải quyết gì nhiều, còn mang tiếng. Đời vốn dĩ khắc nghiệt với phụ nữ, lời tiếng ai sẽ thêu dệt thành cái dạng gì.

Ôn Hiến nghĩ ngợi một hồi cũng phân vân nữa. Cậu vơ lấy cái giẻ lau bên cạnh nhét miệng gã, đó khống chế tay gã, bồi thêm một cú đá dứt khoát.

Một tiếng rắc vang lên, Dao Cạnh thét lên t.h.ả.m thiết nhưng vì miệng nhét giẻ nên gào tiếng . Mặt gã vặn vẹo vì đau đớn, mồ hôi vã như tắm, gã lăn lộn đất, theo bóng lưng hai rời bằng ánh mắt oán hận đến tận xương tủy.

Thế nhưng, trong ánh mắt đó, ngoài sự oán hận thì phần nhiều là nỗi sợ hãi.

Thái độ thản nhiên của hai đứa trẻ chứng minh rằng chúng chẳng hề đơn giản chút nào.

Lần gã thực sự là "ngã ngựa trong rãnh cống" .

Còn việc gã cảm thấy thế nào thì Tuế Tuế chẳng thèm quan tâm. Cô bé thích gây chuyện, nhưng cũng chẳng bao giờ sợ chuyện.

Cô bé dùng quyền thế để trực tiếp xử lý gã là nể mặt lắm , nếu gã còn loạn thì đừng trách cô bé độc ác.

Hai thế nào thì thế , thấy chút dấu vết gì của một cuộc ẩu đả đơn phương diễn bên trong.

"Em gái, em trai, khám thế nào ? Em chứ?"

Vừa khỏi phòng khám xa, hai bắt gặp Lữ Thiều. Người rõ ràng là đang đây chờ họ.

"... Cũng ạ, chị ở đây?" Tuế Tuế giả vờ hỏi.

"Hì hì, thì là chuyện lúc nãy chị đấy." Lữ Thiều hì hì, tiếp lời: "Chú nhỏ nhà chị thực sự ưu tú luôn."

"Em , để em về hỏi . Nếu ý định gì em sẽ tìm chị, ạ?" Khóe miệng Tuế Tuế giật giật, hiểu cái chị cứ bám riết lấy .

"Được , chị đợi tin em nhé. Chị bảo , chú nhỏ nhà chị năm nay ba mươi ba, cao ráo, trai, chỉ kém trai em một xíu xiu thôi. Chú bình thường bận, tăng ca nhưng lương cao lắm, một tháng hơn trăm tệ, sân vườn riêng rộng rãi, ở thoải mái lắm."

"Chú bận việc nên cháu gái nhỏ của chị cần chăm sóc. Con bé tình hình đặc biệt, tự ăn uống sinh hoạt , chỉ là chuyện thôi. Cụ thể thế nào nếu ý định thì để hai bên gặp mặt."

" mà thực sự đấy, chú nhỏ nhà chị lắm, chắc chắn hơn đứt cái ông Dao Cạnh . Lương ông bao nhiêu , nhà thì đông , phòng ốc chật hẹp."

Lữ Thiều ngấm ngầm "đâm thọc", hạ bệ đối thủ để chú nhỏ nhà giành phần thắng. Nhìn cái bộ dạng của Tuế Tuế, cô tin chắc cô chị họ cũng chẳng kém cạnh gì.

Vợ hiền là tranh giành mà.

Tuế Tuế cạn lời với cô , nhưng mà, khụ... phá mất một ông bố dượng của Mao Đản thì hình như cũng nên trả cho một khác.

"Em về bàn bạc ." Tuế Tuế cuối cùng cũng gật đầu, kéo Ôn Hiến nhanh chân rời .

Bởi vì chỗ cách phòng bệnh xa, khụ khụ... nhỡ bắt quả tang tại trận thì cũng ngại lắm.

Nhận câu trả lời, Lữ Thiều hớn hở . Còn về cái phòng bệnh đằng , cô và Dao Cạnh chẳng thiết gì, qua đó gì cho mệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-478.html.]

Những phía đó cũng bận lắm, một lúc lâu mới kiểm tra, thấy Dao Cạnh ngất xỉu vì đau trong phòng. Tiếng hét thất thanh lúc đó mới khiến chú ý đến gã.

Lữ Thiều chuyện còn thấy chấn động một hồi, liên tưởng gì đến Tuế Tuế và Ôn Hiến, trong lòng chỉ đau đáu mong chờ bà thím nhỏ mới của thôi.

Bên , Tuế Tuế và Ôn Hiến đang ngoài bệnh viện.

"Chuyện hôm nay đừng kể cho Mao Đản và nhé." Tuế Tuế dặn dò Ôn Hiến: "Cứ coi như , tên chắc chắn dám hé răng ."

Dao Cạnh thể gì chứ? Nói định chiếm hời của trẻ con nên nhà đ.á.n.h? Hay bảo là nghi ngờ định giở trò nên ăn đòn?

Nói cái nào cũng đều là vấn đề lớn cả, chỉ cần gã não thì sẽ dám loạn.

Ôn Hiến nhíu mày, Tuế Tuế với vẻ tán thành: "Em định để nhà chú nhỏ bố dượng cho Mao Đản thật đấy chứ?"

"Làm thể, em chỉ là các bạn lo lắng thôi, chuyện qua thì thôi." Tuế Tuế mím môi : "Còn về , nếu cái chị lúc nãy điêu thì lát nữa qua đằng đó thám thính một vòng là xong."

"Dì Tô mà, quan tâm nhất chính là Mao Đản. Đến lúc đó cứ để Mao Đản , dì sẽ tự chừng mực. Có điều là..."

Tuế Tuế đoạn thở dài thườn thượt, vẻ sầu não: "Để em nghĩ xem nên tìm cho dì một như thế nào. Hay là nhờ bố em tìm giúp , họ quen nhiều ."

Ôn Hiến cô bé mà gì, thần sắc vẫn đầy vẻ đồng ý.

Tuế Tuế cứ nghếch đầu , bàn tay nhỏ xíu kéo kéo tay áo , đôi mắt đen láy long lanh đầy vẻ khẩn cầu, khiến thể nào cứng lòng .

"Ôn Hiến, Ôn Hiến ơi, mà, mà..."

"... Được ." Ôn Hiến thở dài thườn thượt. Nghĩ chuyện hôm nay vẫn còn thấy sợ, vỗ vỗ đầu Tuế Tuế:

"Hôm nay cũng may là em thông minh."

Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi, Ôn Hiến hận thể đ.á.n.h cho Dao Cạnh một trận nhừ t.ử nữa.

Tuế Tuế nhe răng , mắt cong cong: "Cũng là vì ở đó mà."

Còn về những chuyện khác, thì đúng là "đau lâu thành thầy", giờ đối với mấy triệu chứng bệnh cơ bản Tuế Tuế đều tự hiểu , thậm chí tự uống t.h.u.ố.c cũng chẳng vấn đề gì. Mỗi bệnh viện, báo cáo kiểm tra cô bé đều tự xem hết.

Ôn Hiến thở phào nhẹ nhõm, mỉm với Tuế Tuế: "Sau đừng bao giờ một nhé, việc gì cứ gọi ."

"Ồ."

Tuế Tuế thu nụ , coi như thấy.

Cô bé là một đứa trẻ theo đuổi tự do, lọt tai nổi mấy lời dặn dò kiểu .

Cái vẻ tình nguyện đó dĩ nhiên Ôn Hiến , nhưng tình nguyện nghĩa là cô bé từ chối hợp tác.

 

 

Loading...