Không đến việc sắp xếp chuyên trách theo, thì ít nhất hằng ngày đưa đón hoặc đưa cô bé đến trường học chuyên biệt dành cho con em cán bộ cũng .
Du Niên Niên vẫn kiên quyết cứ để thứ bình thường là nhất.
Đứa nhỏ vốn chịu nhiều ràng buộc , giờ mà còn sắp xếp theo, xe đưa xe đón, chẳng còn chút tự do nào thì khác gì nuôi nhốt một chú heo .
Vấn đề hai bên tranh luận nhiều , ai cũng lý lẽ riêng, nhưng cuối cùng nào Du Niên Niên – ruột cũng thắng.
Bởi lẽ dù Tuế Tuế chạy đôn chạy đáo cả hai bên, nhưng đứa nhỏ lời nhất vẫn là Du Niên Niên. Tiếng của cô đối với Tuế Tuế luôn trọng lượng nhất.
Dù thắng, nhưng trong lòng Du Niên Niên cũng áp lực, cô cũng sợ lỡ dở Tuế Tuế, sợ thực sự xảy vấn đề gì.
để phía nhà họ Trần sắp xếp thì tuyệt đối .
Việc Tuế Tuế thoải mái chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng hơn là như sẽ khiến hành động của cô bé đều lộ mắt nhà họ Trần. Nói khó một chút, sự ràng buộc của nhà họ Trần đối với Tuế Tuế sẽ ngày càng lớn.
Có những thứ, một khi hưởng thụ thì báo đáp.
Hiện tại, kiểu thỉnh thoảng cho bao lì xì, cho đồ ăn, lúc xảy chuyện thì giúp một tay còn thể coi là lòng quan tâm của ông bà nội, chỉ là sự chiếu cố bình thường. nếu thực sự bỏ công sức sắp xếp bảo vệ, thì sẽ dính dáng đến nội bộ nhà họ Trần .
Du Niên Niên từng trải qua cảm giác , nhà họ Dịch sinh cô, nuôi nấng cô, bỏ công sức bồi dưỡng cô, thì cô đưa báo đáp tương xứng. Ví dụ như hôn nhân, tự do và tương lai của cô.
Cô hy vọng Tuế Tuế cũng đối mặt với tình huống đó. Nước ở nhà họ Trần chỉ sâu hơn chứ nông hơn nhà họ Dịch.
Chẳng qua từ nhỏ Tuế Tuế lớn lên bên ngoài, những năm qua cũng luôn tách biệt với nhà họ Trần, chỉ giữ mối quan hệ qua bình thường, nên nhiều chuyện cần xen , vẫn cảm thấy gì.
Nếu thực sự dính líu quá sâu thì khó mà , nhất là hai năm nay tình hình đất nước đổi nhanh ch.óng, các cục diện cũng biến đổi theo, kinh tế tư bản phục hưng, nước chỉ càng ngày càng đục.
Tuy rằng phía ông nội bà nội Tuế Tuế ý đó, chỉ xuất phát từ sự quan tâm đến đứa trẻ, nhưng thời gian dài sẽ khác. Nhà họ Trần chỉ vợ chồng ông bà và Trần Tấn, đó còn mấy chục con nữa.
Cho nên Du Niên Niên mượn thế nhà họ Trần để bảo vệ con, nắm bắt mức độ cho chuẩn, cũng chẳng thiếu việc để lo toan.
Về phần Tuế Tuế đang ở giữa trung tâm chuyện, cô bé chẳng gì hết. Nghe thấy lời từ chối của Du Niên Niên, cô bé giống như ngọn cải chíp sương giá đ.á.n.h, héo rũ bò bàn, đôi mắt to tròn sũng nước .
“Trên bàn dầu đấy.” Du Niên Niên liếc cô bé, giọng thản nhiên.
“A!”
Giây tiếp theo Tuế Tuế vội vàng bật dậy, cổ áo tay áo, thấy vẫn sạch bong mới lừa. Cô bé oán hận , nhưng cũng cuộc thương lượng thất bại.
“Haiz.” Tuế Tuế thở dài một tiếng thật sâu, ngoan ngoãn ăn cơm.
“Tuế Tuế nhà phạm gì nữa đây?” Dì nhỏ Du Dư Dư ở một bên hì hì: “Là nổ trường học nổ xe thế? Nào, với dì, dì đỡ cho.”
Tuế Tuế dì, lắc đầu, dì, giọng cụ non: “Thôi , dì cũng vô ích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-494.html.]
“Hừ, cái đồ nhóc con , cho cháu nhốt là đáng.” Du Dư Dư hừ nhẹ, quên vỗ vỗ đầu con trai Du Ninh, dặn dò: “Ninh Ninh, lát nữa nhớ giám sát chị con, đừng để chị lẻn ngoài.”
Du Ninh:...
Mẹ đúng là vẫn hố như khi.
“Con ăn no , ăn tiếp , con chơi bóng rổ đây.” Du Ninh và vài miếng cơm vội vàng rời khỏi. Trong cái bàn ăn , địa vị thấp nhất, chẳng dám đắc tội với ai, chuồn là thượng sách.
Ánh mắt oán hận của Tuế Tuế dõi theo bóng lưng em cho đến khi biến mất cửa mới chịu thu hồi.
“Con thật thê t.h.ả.m, thật đáng thương, vốn dĩ sức khỏe , giờ cửa cũng , vận động, đến lúc đó sức khỏe càng kém mất thôi.”
“Đừng gào, hai tầng lầu còn đủ cho con chạy ? Nếu con , thì từ mai mỗi ngày ngoài chạy hai vòng nhé?” Du Niên Niên nhướn mày.
Tuế Tuế lập tức ngậm miệng. Chạy bộ đúng là đòi mạng già của cô bé mà. Cuối cùng, cô bé sang cha yêu Trần Tấn, đợi ông kịp mở miệng, Tuế Tuế hai cái lắc đầu luôn.
Không , càng trông cậy gì .
Trần Tấn:...
Con gái ông đúng là vẫn chẳng cho ông chút thể diện nào như khi.
Trần Tấn cũng tự trọng, dù xảy chuyện gì, nhưng ông lời chắc chắn chẳng tác dụng, bèn giả vờ như thấy gì, dự định ăn cơm xong sẽ hỏi vợ .
Thấy mặc cả thất bại, Tuế Tuế thở dài thườn thượt, ăn sạch cơm trong bát định lên lầu.
“Ra sofa nửa tiếng cho tiêu cơm hãy lên, ăn xong đừng ngay.” Du Niên Niên phát lệnh chỉ huy.
Được , Tuế Tuế chuyển hướng sang sofa thẫn thờ màn hình tivi tắt ngóm.
Trước đây cô bé chẳng thấy tivi gì , giờ xem nữa, Tuế Tuế bắt đầu tự trách bản lúc sướng mà hưởng, nghĩ xem nên gì.
Tính học kỳ là lên lớp mười , lúc đó chắc chắn sẽ thêm nhiều bạn mới chuyển đến.
Bây giờ nhiều nhà máy đều trường học riêng, nhưng thường chỉ tiểu học và cấp hai, cấp ba khá ít. Bản học lên cấp ba cũng nhiều bằng cấp hai, tính tới tính lui, lúc đó trong lớp sẽ nhiều gương mặt mới.
Không lúc đó chủ nhiệm là ai.
Thôi bỏ , dù cô cũng sẽ sắp xếp thôi.
Tuế Tuế đoán, chủ nhiệm chắc sẽ là thầy Ôn – chồng của cô Hoàng Mẫn Mẫn, cũng chính là bố của Ôn Hiến bây giờ. Còn về bạn cùng bàn, vóc dáng cô bé nhỏ, cùng với bọn Nhị Niết thì hợp, nhưng chắc cũng sẽ là bạn học cũ thời cấp hai.