“Vậy phía dì Tô thì thế nào?” Tuế Tuế sang Hà Song Hạ.
Hà Song Hạ kể chuyện hôm nay một lượt, đồng thời : “Dì Niên lúc đó sẽ giới thiệu giúp tớ xem , tớ thấy điệu bộ của tớ chắc cũng phản đối.”
Dù cũng quan trọng chuyện yêu đương , chủ yếu là xem sống cùng thôi.
“Thế giới của lớn phức tạp thật đấy.” Tuế Tuế xong lăn một vòng, bấm ngón tay tính toán: “Các xem tớ, cuộc hôn nhân đầu là xem mắt, cuộc thứ hai là tự do yêu đương, dì nhỏ của tớ thì một, hai, ba, bốn ông dượng nhỏ, đến chị tớ.”
Dứt lời Tuế Tuế lăn thêm vòng nữa, giọng mềm mại: “Chỉ chị tớ là một chút, cái đó gọi là tự do yêu đương.”
“Vừa xem điều kiện, xem thích , ưm, xem mắt cũng gặp đáng tin, tự do yêu đương cũng gặp gì, phiền phức quá mất. Thôi cứ ở một là nhất, tiền tiêu, chơi, thì , chẳng cần để ý đến ai hi hi.”
Về chuyện , Hà Song Hạ đảo mắt trắng dã, dùng chân chặn Tuế Tuế đang định lăn ngoài, dội cho gáo nước lạnh:
“Muốn thì ? Muốn ăn gì thì ăn? Muốn chơi gì thì chơi? Cậu đang về ở kiếp ?”
Tuế Tuế:...
là hiện thực tàn khốc.
“Oa.” Tuế Tuế lăn qua lăn , tóc tai rối bù hết cả.
Cái đứa chân ngắn tay ngắn lùn tịt lăn qua lăn , khiến Hà Song Hạ và Nhị Niết đều đảo mắt trời.
“Cậu yên tâm , với cái hình nhỏ bé , từ giờ đến lúc cân nhắc vấn đề đó, ít nhất cũng còn năm năm, , mười năm nữa.” Hà Song Hạ ấn , chọc chọc má Tuế Tuế, nhe hàm răng trắng tinh trêu chọc:
“Trẻ con thì đừng nghĩ đông nghĩ tây, nếu , một học sinh cấp ba như định tìm mấy đứa tiểu học để tìm hiểu chắc?”
Oa u!
Tuế Tuế tức sưng cả mặt, ngoạm một cái tay bạn, lập tức nhả nhổ phì phì mấy cái, vẻ mặt vô cùng chê bai.
“Hì, xong đời .” Hà Song Hạ nghiến răng, đè Tuế Tuế bắt đầu cù lét, Nhị Niết cũng thừa cơ nước đục thả câu.
Tuế Tuế một chống hai, trụ nổi một giây đè bẹp.
Mãi cho đến khi Tuế Tuế đến mức sắp đứt , gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, Hà Song Hạ và Nhị Niết mới buông cô bé , chỉnh tóc tai cho bạn.
“Thấy là , bọn tớ về đây, kẻo dì phát hiện.”
Tuế Tuế nhe răng trắng, mắt cong cong, đợi đến khi hai tới bên cửa sổ định leo xuống, vội vàng kéo .
“Đừng lo, chỗ cao .” Nhị Niết vỗ đầu Tuế Tuế an ủi, bảo cô bé đừng lo lắng.
Cô bạn chẳng hề sợ hãi khi nhảy từ tầng hai xuống, đây bọn họ còn nhảy từ dốc xuống mà, huống chi bên còn Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ đỡ.
Nào ngờ Tuế Tuế chỉ chớp chớp đôi mắt to, thì thầm: “Lần các tới nhớ mang cho tớ mấy quyển sách nhé, thư phòng của tớ bên , tìm mấy quyển mới một chút, dày một chút, bí mật nhé.”
“Ờ.” Nhị Niết lập tức trưng bộ mặt vô cảm, bàn tay đang vỗ đầu Tuế Tuế chuyển thành cốc một cái, đó cái lườm của Tuế Tuế, cô bạn nhanh nhẹn leo qua cửa sổ rời .
“Tớ cũng đây, đừng lo cho bọn tớ.” Hà Song Hạ vỗ vai Tuế Tuế, đợi Nhị Niết xuống đất an mới leo cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-496.html.]
so với sự táo bạo của Nhị Niết, cô bạn rõ ràng thận trọng hơn nhiều, từ từ leo xuống, dẫm lên tay Nhị Cẩu Tử, nương theo lực đó mà nhảy xuống.
Bình an tiếp đất, vấn đề gì.
Tuế Tuế bên cửa sổ thở phào, rướn ngoài, vẫy vẫy đôi tay nhỏ với mấy đứa bạn. Mấy đứa vẫy tay , vội vàng lén lút như ăn trộm trèo qua hàng rào, còn kịp thở phào chạm mặt ngay đội tuần tra.
Mấy đứa:...
may là mấy đứa thường xuyên chạy tới đây, đều là quen cả, thêm Tuế Tuế đang hớn hở vẫy tay bên chứng, nên mấy đứa vượt qua một cách hú vía.
Nhầm to .
Những gia đình sống ở đây đều hạng xoàng, các loại cơ mật cũng nhiều, dù bên dễ dàng thả mấy đứa , thì cũng báo một tiếng với bọn Trần Tấn.
Nhận tin , Trần Tấn:...
Mấy đứa nhỏ đúng là giỏi thật.
nghĩ đến việc Du Niên Niên thực sự giận dữ cho đứa nhỏ trong nhà một bài học, Trần Tấn sờ sờ mũi, thôi thì với cô chuyện , cứ coi như , dù mấy đứa nhỏ cũng đều chừng mực, ông vẫn thấy yên tâm.
Lúc đầu Trần Tấn nghĩ như , nhưng ngặt nỗi mấy đứa quá kiêu ngạo, buổi tối lén lút tới thì thôi , ban ngày ban mặt mà trèo tường leo cửa sổ thì thực sự quá đáng .
là chẳng sợ tóm mà.
Trần Tấn suy tính , vẫn quyết định nhắc nhở cái đồ nhóc con nào đó bảo cô bé thu liễm một chút, nếu phát hiện thì cấm túc một tháng sẽ biến thành hai tháng mất.
Cửa phòng mở.
“Xoạt” một cái, đứa nhỏ đang sấp giường trong phòng lật một cái, cuống cuồng vơ lấy cái chăn trùm kín mít.
“... Thôi đừng giấu nữa, con thế chẳng rõ ràng là việc nên chột ?” Trần Tấn đóng cửa , đứa con nhỏ nhà việc mà cũng chậm chạp, khỏi bùi ngùi.
“Tuế Tuế nhà thật thà thế , đây.”
Xem xem , nhốt hơn nửa tháng , đúng là từng khỏi cửa nào, chỉ để trèo tường thôi, Trần Tấn cảm thán.
Nhớ hồi ông còn trẻ như .
Tuế Tuế trợn tròn mắt, kinh ngạc lời của Trần Tấn, chỉ chỉ , cô bé á, cô bé thế mà còn gọi là thật thà á?
“Chẳng , bố hồi nhỏ mà cấm túc thì gì chuyện ngoan ngoãn ở trong phòng?” Chắc chắn là sớm chui cửa sổ chui cửa chính mà chạy , đừng một tháng, đến một ngày cũng chẳng nhốt nổi.
Chỉ Tuế Tuế nhà họ thôi, đúng là ngoan ngoãn thật sự, tìm quyển sách cũng lén lút.
Đối diện với điệu bộ kinh ngạc của Tuế Tuế, Trần Tấn thở dài, bên cạnh giường cô bé, lật chăn để lộ mấy quyển sách đang giấu.
“Lolita”