Du Niên Niên xoa đầu Tuế Tuế, nhóc con lớn hơn hẳn, trắng trẻo mềm mại mà thần sắc chút thẫn thờ. Bà vẫn nhớ, hồi Tuế Tuế mới tiếp xúc với nhà Hà Hữu Vọng, lúc đó cô bé phát hiện bệnh tim lâu. Dù bệnh viện tỉnh chỉ cần dưỡng là vấn đề lớn, cả nhà vẫn lo lắng bất an mang cô bé đến Bắc Kinh. Tuế Tuế lúc đó nhỏ xíu, chỉ một mẩu, sắc mặt trắng bệch chút huyết sắc, hai bước là nổi nữa, trông đúng là một con bệnh.
Còn bây giờ, nhóc con tuy cao lắm, nhưng sắc mặt hồng hào, môi đỏ răng trắng, tinh tế như một b.úp bê sứ. Trông thì vẻ mong manh nhưng hề lộ chút vẻ ốm yếu nào nữa. Bây giờ cô bé vẫn , sức khỏe nên phát triển chậm một chút cũng chẳng , sẽ từ từ cao lên, lớn lên, giống như bình thường, nhưng rạng rỡ hơn thường nhiều.
Chỉ nghĩ đến thôi, trong mắt Du Niên Niên kìm lộ vẻ tự hào. Xem , nhóc con nhà họ nuôi dưỡng bao nhiêu.
như lời Du Niên Niên , Hà Hữu Vọng là kẻ thức thời nhất.
Năm xưa khi nhà họ Du ở đại đội gặp khó khăn, ông chẳng hề suy nghĩ mà dẫm đạp lên họ để leo lên vị trí cao hơn; cũng chẳng chút do dự vì chuyện gia đình họ giúp vợ ly hôn mà tìm cách trả thù. Vậy nên bây giờ, khi đang ở thế yếu, ông cũng giữ im lặng.
Nhà họ Du còn là nhà họ Du dễ dàng dẫm đạp như năm xưa nữa. Cộng thêm tình cảnh của Hà Phán Nguyệt, việc cố đ.ấ.m ăn xôi ở trường cũng chỉ trò cho thiên hạ. Thế nên từ ngày đó trở , Tuế Tuế còn gặp Hà Phán Nguyệt nữa. Không khí trong lành hơn hẳn, mà trò vui cũng chẳng còn.
Thiếu "gậy khuấy phân" , bầu khí u ám trong lớp cũng tan biến. Đa phần đều là bình thường, với ai thì sẽ thành hạng đó. Đi với Hà Phán Nguyệt thì rắc rối phiền hà, với bình thường thì cũng bình thường như ai. Chẳng trách xưa "vật họp theo loài", "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng".
Tuy nhiên, Hà Hữu Vọng tuy "thức thời" với nhà họ Du, nhưng với nhà Hà Song Hạ thì ông chẳng điều chút nào. Trước đây thì thôi, giờ Hà Song Hạ đang học ở đây, chuyện vượt qua dự kiến của ông . Sau khi dò hỏi thêm một hồi...
Trời ạ, cái đại đội mang danh lương cao ngang ngửa thành phố vẫn là đại đội cũ của họ ? Còn con Tô Thục Phấn và Hà Song Hạ nữa, họ rời đại đội bốn năm . Dựa mà họ ? Chẳng tất cả đều nhờ tiền của ông !
Cộng thêm việc chịu nhục từ chỗ Du Niên Niên, Hà Hữu Vọng lạnh một tiếng. Những việc khác thì , nhưng tìm cách họ buồn nôn thì ông . Hà Song Hạ dù gì cũng là con ông , dù ông nuôi nấng nhưng nó ăn tiền của ông , dùng tiền của ông , ông quyền quản ? Hơn nữa, dù ông quản thì còn ông nội bà nội nó đấy thôi!
Thế là chẳng bao lâu , Hà Song Hạ đón nhận đợt rắc rối đầu tiên. Ông nội và bà nội cô tìm đến tận trường học.
Đối với ông nội bà nội họ Hà, tâm trạng Hà Song Hạ phức tạp. Bảo họ thương cô thì cũng đúng. Tuy bằng đứa em trai , nhưng kiếp hai ông bà gì ngon cũng để phần cô, ở đại đội cô cũng gần như việc nặng, nuông chiều mà lớn. Chính vì thế ban đầu cô mới kỳ vọng cha ruột Hà Hữu Vọng đến , để đó khi phát hiện cha trong ký ức là do tưởng tượng , cô mới chịu cúi đòn tâm lý nặng nề như thế.
bảo hai ông bà thương cô, thì họ cũng chính là những kẻ đầu sỏ hại đời cô. Hơn nữa, họ đối với cô chẳng qua là vì kiếp vợ chồng Hà Hữu Vọng sống sung sướng, cần gia đình giúp đỡ nên họ mới dồn chút tình cảm thừa thãi sang cho cô mà thôi.
Hà Song Hạ từ xa hai già, lòng thắt một chút nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thản nhiên. Họ rời từ năm 1975, tính 7 năm gặp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-524.html.]
Ông nội và bà nội họ Hà thoạt Hà Song Hạ còn suýt nhận vì cô quá cao. Khi họ , Hà Song Hạ còn là một đứa nhóc tì, giờ cao hơn cả họ, trông chẳng khác gì lớn. Cũng đúng thôi, mười bốn tuổi , lớn chứ.
Hai ngẩn ngơ một lúc lập tức lấy vẻ mặt, hớn hở tiến lên nắm lấy tay cô.
“Mao Đản, Mao Đản nhà bà ?”
“Cháu lớn thế cơ ?”
“Bà nội ngờ kiếp còn gặp Mao Đản của bà, thật là mừng quá mất. Nhìn cái vóc dáng xem, đúng là cháu gái của bà.”...
Bà nội Hà nắm lấy tay cô, nước mắt lưng tròng kể lể nỗi nhớ nhung. Tóc bà bạc trắng, vai khom xuống, mặt đầy nếp nhăn, quần áo bạc màu, hốc mắt đẫm lệ khiến khỏi mủi lòng.
hiện trường im phăng phắc. Bà nội Hà một hồi lâu thấy ai lên tiếng, liền lau nước mắt, nghẹn ngào:
“Có cháu trách bà ? bà cũng hết cách mà, những năm qua bà sống cũng chẳng dễ dàng gì. Năm đó cháu ly hôn lấy hết tiền tiết kiệm và nhà cửa , chúng sống khổ lắm.”
“Bao năm qua cháu ở Bắc Kinh cũng đường mà tìm ông bà, đúng là đồ lương tâm. Nếu em gái cháu xảy chuyện, chúng còn chẳng cháu ở đây, cháu định chúng tức c.h.ế.t ...”
Bà một hồi lâu, bỗng thấy bà kéo tay đang nhịn , đưa ngón tay chỉ sang bên cạnh bảo:
“Bà nội Hà ơi, bà nhầm , cháu là Nhị Nữu mà, Mao Đản ở bên cạnh cơ. Cháu , tuy bà cũng chẳng chăm sóc Mao Đản mấy năm, nhưng đến mức nhận nhầm chứ? Mao Đản đổi gì .”
Khụ. Tiếng than của bà nội Hà bỗng nghẹn . Bà ngẩng đầu Hà Song Hạ đang bình thản ở phía bên , cố gắng tìm bóng dáng ngày nhỏ. Thật sự là dễ tìm.
Hà Song Hạ ngày nhỏ giống như bao đứa trẻ bình thường, nũng, lười biếng, vì miếng ăn mà dỗi hờn, ghen tị khi thấy bạn khác đồ mà , tính tình vẫn là ham ham . Sau khi trọng sinh, cô biến thành một con “cá mặn” nhập định, cảm xúc chút gợn sóng, điềm tĩnh đến mức khó ai chú ý tới. Bà nội Hà thật sự khó liên tưởng đến cháu gái .