Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 543

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:17:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuế Tuế bắt đầu bấm đốt ngón tay liệt kê lịch trình sắp tới, tóm là: “Hẹn gặp dịp Tết nhé!”

Mọi đồng loạt lườm cô cháy mặt.

“Tự em mà gặp, Tết bọn chị về đại đội .” Nếu vì Tuế Tuế định ngày , thì mấy hôm họ về . Càng lớn thời gian rảnh càng ít, họ cả năm ở thủ đô, lúc thời gian đương nhiên về quê thăm hỏi nhiều hơn.

Tuế Tuế ngẩn , giờ mới sực nhớ điều . Mấy họ tuy ở đây nhưng nhà thực sự vẫn ở đại đội, vì cha đều ở đó cả.

“Lâu lắm em về.” Tuế Tuế cảm thán, nhưng bảo cô bây giờ về thì cô cũng chẳng mặn mà lắm. Trước đây đại đội hấp dẫn cô nhất là đám bạn nối khố, giờ bạn bè đều ngoài cả , năm qua năm khác, đại đội cũng dần trở thành một mảnh ký ức mà thôi.

“Em về gì, điều kiện ở đại đội chỉ thế thôi, em cứ ở yên đây , bọn chị về mấy ngày là lên ngay mà.” Trừ Thiết Trụ thì ai cũng công việc, chuyện ở nhà cả mùa hè . Đương nhiên, cũng chẳng thể chơi mãi, thì tự do.

Xe là của Tuế Tuế và Ôn Hiến, họ lượt đưa từng về nhà mới lái xe về nhà . Ồ, Tuế Tuế vẫn cầm lái. Ôn Hiến để Trang Hòa Dụ lái xe của đưa , còn trực tiếp lái xe của Tuế Tuế đưa cô về.

“Giữa với còn chút tin tưởng nào nữa ?” Tuế Tuế ở ghế phụ, u oán : “Kỹ thuật lái xe của em gì đến mức nguy hiểm thế?”

“Là khác quá nguy hiểm.” Ôn Hiến đ.á.n.h lái sang một bên, lướt qua chiếc mô tô đang lao tới đối diện. “Mấy xe chú ý một chút.”

Tên mô tô đó ngược chiều suýt tông xe, phanh gấp dừng một bên, cầm một cây gậy hùng hổ tiến tới gõ cửa xe: “Thằng bước xuống ngay cho tao! Lái xe đường ? Hôm nay xin tao thì đừng hòng , đừng tưởng ô tô là ngon...”

Tình huống Tuế Tuế mới gặp đầu.

“Ngồi yên trong xe.” Thấy tên đó gõ cửa kính bên ghế phụ, Ôn Hiến nhíu mày, khóa c.h.ặ.t cửa kính đề phòng Tuế Tuế táy máy tay chân, mở cửa xe bước ngoài.

Tuế Tuế:? Cô còn là trẻ con nữa hả?

theo bóng lưng Ôn Hiến khóa xe xong với vẻ ấm ức, vội vàng ghé sát mặt cửa kính để xem xử lý thế nào. Nhìn cái gã "trẻ trâu" tóc vàng đang gây chuyện , cô bĩu môi khinh bỉ. Cô ghét nhất loại .

Trong ấn tượng của Tuế Tuế, Ôn Hiến luôn là hiền lành. Tuy bình thường trông khó gần nhưng tính tình , hễ ai cần giúp đỡ đều sẵn lòng. Không chỉ với cô mà với các bạn cùng lớp lạ bên ngoài cũng . Thế nên theo tính cách của , lúc lẽ nhẹ nhàng chuyện với , nhưng ngờ...

Anh xuống xe, mặt cảm xúc tiến về phía gã tóc vàng, chẳng thèm một lời, trực tiếp giật lấy cây gậy trong tay , đặt lên bậc thềm giẫm một cái gãy đôi. Sau đó, thong thả bước tới mặt , : “Lái xe thì tuân thủ luật giao thông, đúng ?”

Gã tóc vàng cây gậy gãy mà nuốt nước bọt, Ôn Hiến cao hơn cả cái đầu thì càng lí nhí gật đầu, dám hung hăng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-543.html.]

“Đi lái xe về đúng làn đường , đây .” Ôn Hiến tiếp tục .

Gã tóc vàng rụt cổ, cánh tay rắn chắc của Ôn Hiến, sợ tung một đ.ấ.m sang nên vội vàng dắt xe về đúng làn đường, dám ngược chiều nữa.

“Ái chà, đúng là Ôn tổng khác nha, khác hẳn với bạn học Ôn ngày nào .” Ôn Hiến xe thấy giọng Tuế Tuế hì hì trêu chọc.

“Em đói ?” Ôn Hiến bất lực liếc cô một cái, bảo: “Hay là chúng xuống tìm về giải quyết một cách lịch sự nhé?”

“Thế thì rảnh quá đấy, nhanh lên nhanh lên, em về nhà.” Tuế Tuế hừ hừ mấy tiếng, giục tiếp tục.

Ôn Hiến lắc đầu, khởi động xe hướng về phía nhà Tuế Tuế. Trên đường vẫn quên dặn dò cô những lưu ý khi lái xe, ý tứ là cô ít cầm lái thôi. Lần Tuế Tuế phản bác rằng kỹ thuật của . Bản cô thì , nhưng đảm bảo khác cũng , lỡ chuyện gì xảy thì trái tim nhỏ bé của cô chịu thấu mất.

Bao nhiêu năm qua , gia đình Tuế Tuế vẫn sống trong căn biệt thự kiểu Tây của Trần Tấn. Nơi so với mấy năm thêm nhiều đổi. Đầu tiên là tường bao bên ngoài xây , an ninh hơn, cổng chính riêng và luôn canh gác 24/24, bên trong cũng tuần tra thường xuyên. Muốn cửa đều cần giấy tờ chuyên dụng hoặc quét mặt.

Thật may, Tuế Tuế nước ngoài hai năm về nên chẳng gì cả. Những sống chính thức ở đây chỉ cần quét mặt là xong, nhưng mới đổi một tốp bảo vệ mới, đang trực nhận cô.

Thật là ngại ngùng quá .

Trước ánh mắt u oán của Tuế Tuế, Ôn Hiến nhịn , khẽ ho một tiếng, thò đầu ngoài, lấy từ trong túi một tấm thẻ thông hành đưa qua. Nhân viên bảo vệ kiểm tra thứ tự thật giả, đối chiếu với khuôn mặt, còn cho ch.ó nghiệp vụ kiểm tra một lượt, cuối cùng xác nhận vấn đề gì mới cho xe . , chiếc xe vẫn trải qua một công đoạn kiểm tra sơ bộ.

“... Nhìn thế còn tưởng đây là nhà chứ.” Tuế Tuế lầm bầm.

“Em mới về mà, ở thêm vài ngày là thôi.” Ôn Hiến vẫn mỉm , khi lái xe trong thì tốc độ chậm hẳn.

Gia đình Tuế Tuế dọn đây cũng tám chín năm , những sống trong cũng dần thăng tiến, đương nhiên khí khác hẳn ngày xưa. Thẻ thông hành của Ôn Hiến cũng là do chị Niên Niên cho với lý do để tiện , nhưng thực hư thế nào thì chỉ trong cuộc mới rõ.

Xe dừng cửa, Tuế Tuế nhảy phắt xuống chạy thẳng nhà.

“Em về đây, a, chị!” Lời dứt, Tuế Tuế hét lên một tiếng lao tới ôm chầm lấy đó.

Lúc Tuế Tuế , chị Nguyệt Nguyệt vẫn điều về. Chị bận rộn thêm tính chất công việc nên khó nước ngoài. Thế nên tính , hai chị em thực sự gần ba năm gặp . Tuế Tuế ôm c.h.ặ.t lấy chị, dụi dụi đầu, vui mừng khôn xiết.

 

 

Loading...