Anh chỉ từng đến đây với mấy bạn cùng phòng đại học, nhưng tính tình vốn lạnh lùng, chẳng hứng thú gì với chuyện hát hò nhảy nhót, giờ thấy cũng chỉ thấy ồn ào.
“Mình lén về .” Thấy cũng ý lung lay, Tuế Tuế vội vàng ghé sát tai Ôn Hiến lớn. Chẳng còn cách nào khác, bên trong ồn quá, nhỏ là thấy gì luôn.
Ôn Hiến cũng do dự.
“Đi mà, mà, ngoài chơi , ở đây phiền lắm. Hắt xì!” Nói đoạn, Tuế Tuế còn hắt một cái, nhịn dụi dụi mắt, ghét bỏ : “Lại còn mùi t.h.u.ố.c lá nữa, phiền c.h.ế.t , em nghĩ cái gì .”
Còn lưu manh nữa chứ.
Lạy trời, mấy cái đứa lôi thôi lếch thếch, đầy mùi t.h.u.ố.c lá vất vưởng bên ngoài , cô thể bỏ trốn theo hạng đó ?
Lại còn trốn về nông thôn nữa chứ. Đại đội nhà cô còn chẳng về, gì đến chuyện chạy đến nơi của khác.
Lại còn bắt cô chăm sóc ?
Mẹ cũng đ.á.n.h giá cô cao quá .
Ở nước ngoài, cùng lắm là cô tự nấu cho món bắp cải luộc cho thêm tí thịt thái sẵn, nấu tí mì cháo loãng, mà gia vị cũng là ở nhà sẵn mang qua cho. Bảo cô chăm sóc khác là chuyện tưởng.
Trước sự càm ràm ngớt của Tuế Tuế, Ôn Hiến nghĩ ngợi cũng quyết định đưa cô ngoài. Thực sự là cảnh tượng nhảy nhót điên cuồng bên trong cũng thích nghi nổi.
Cái vũ trường mà, chỗ đàng hoàng thì cũng chỗ đàng hoàng, chỗ đúng là chẳng thể gọi là đàng hoàng . Lầu một còn đỡ, chứ lên lầu hai lầu ba thì...
“Vậy ngoài chơi, nhưng lén lút đấy.” Ôn Hiến cũng nghiêng đầu Tuế Tuế.
Chẳng còn cách nào, những quen Du Niên Niên ai là sợ bà. Ngay cả hồi Ôn Hiến học đại học khởi nghiệp cũng Du Niên Niên gật đầu mới xong.
Hỏi tại ư? Tại vì quen , chuyện gì cũng báo cáo với bà một tiếng. Có thể thấy Du Niên Niên đáng sợ đến mức nào.
Như mấy hàng xóm cũ hồi Tuế Tuế mới dời đến đây là bọn Nguyễn Tinh Kỳ, lúc đầu còn , khi sự nghiệp của Du Niên Niên ngày càng lớn, mấy họ chẳng ai dám đến nhà cô nữa.
Theo lời của Hà Song Hạ thì khí chất của Du Niên Niên quá mạnh, tính kiểm soát cũng quá cao.
Sinh trong gia đình thế , hoặc là như Du Nguyệt Nguyệt, tính tình cũng mạnh mẽ, chủ kiến, chín chắn sớm, tư tưởng cũng đồng điệu với Du Niên Niên nên hai con từ nhỏ hòa thuận, tâm đầu ý hợp.
Hoặc là như Tuế Tuế, tính tình mềm mỏng, tâm tư chỉ đặt sở thích riêng như một chiếc bánh bao nhỏ, chỉ cần đáp ứng nhu cầu sách của cô thì những thói quen sinh hoạt nghiêm ngặt khác cô đều chấp nhận hết.
Chứ tay đứa trẻ bình thường, gì khác, chỉ riêng việc từ nhỏ đến lớn cho con ngoài một thôi là gia đình thể nào êm ấm nổi .
Hai bàn bạc xong, Ôn Hiến cõng Tuế Tuế lùi ngoài, cẩn thận lách qua đám đông cửa. Bên ngoài lò sưởi, gió lạnh ùa tới Tuế Tuế rùng một cái, nhưng cô vẫn nhịn hít sâu mấy khí.
Thật trong lành , khác hẳn cái mùi hỗn tạp ngột ngạt bên trong.
“A, em sống !” Tuế Tuế hít sâu hai nhảy xuống khỏi lưng Ôn Hiến, tung tăng vài cái, giẫm giẫm lên những bông tuyết rơi xuống, Ôn Hiến vẻ mặt nghiêm túc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-548.html.]
“Chờ em về em sẽ mách bà ngoại, giúp kẻ ác càn, hùa theo em để hố em.”
“... Chẳng lẽ chính em là đòi ?”
Dẫn đến đây tuy là yêu cầu của Du Niên Niên, nhưng thực sự bước trong là do Tuế Tuế tò mò đòi đấy chứ.
Sự thật đúng là thế, nhưng đó là vì đây Tuế Tuế từng mà. Giờ phát hiện bên trong giống như tưởng tượng, Tuế Tuế liền giở quẻ ăn vạ luôn:
“ là đưa em đến, để chị em là tiêu đời chắc.” Tuế Tuế lý sự cùn.
Ôn Hiến: “...”
Anh đúng là oan quá mà, kiểu gì cũng lòng cô .
“Vậy em thế nào?” Ôn Hiến thở dài, chân thành : “Anh sai , xin , đền cho em nhé.”
“Nể tình thành ý như , em miễn cưỡng tha cho đấy. mà...” Tuế Tuế đoạn xoay chuyển tông giọng, hai tay khoanh n.g.ự.c, đôi mắt đen láy đảo qua đảo , bảo: “Lúc nãy nhắc đến tiệm điện t.ử, là qua đó xem thử .”
Ôn Hiến: “...”
Lúc nãy nhiều cái gì .
“Bên đó thực chẳng gì vui , em thích nổi .” Ôn Hiến cố gắng vớt vát.
Dù so với vũ trường thì tiệm điện t.ử đỡ hơn nhiều, nhưng cũng thể đó là nơi gì. Bản trò chơi vấn đề, chính là dân máy tính, chương trình nên đương nhiên thấy trò chơi vấn đề gì, nhưng...
Trò chơi , là ở chơi. Bất kể là nơi nào, suy cho cùng vấn đề vẫn ở con . Những nơi công cộng thế cá rồng lẫn lộn, hạng nào cũng .
Bản Ôn Hiến từng với bạn bè, bạn học, nhưng còn Tuế Tuế , vẫn là câu đó: b.úp bê sứ trong tủ kính nên xuất hiện những con phố ồn ào.
“Anh dẫn em thì em tự đấy nhé.” Tuế Tuế hừ nhẹ một tiếng đe dọa: “Lúc đó hỏi em sẽ bảo là vì nhắc đến nên em mới .”
Thế thì đúng là c.h.ế.t chắc, còn đường lui.
Đương nhiên đó chỉ là chuyện nhỏ, chuyện lớn là nếu cô tự một thật, với nhan sắc thì khả năng xảy chuyện là quá lớn. Những nơi đó phù hợp cho phụ nữ trẻ một .
Không là định kiến, nhưng ở đó vốn dĩ nhiều thanh niên lêu lổng, nhất là hạng chuyên môn chọn hiền lành để bắt nạt. Tuế Tuế trông đúng kiểu tiểu thư gia đình nuông chiều, dễ chú ý.
“... Đi, đưa em ? lén lút đấy nhé, tuyệt đối ngoài, ?” Ôn Hiến đành bất lực đồng ý. “Còn nữa, tuyệt đối một chạy đến những nơi như thế.”
“Vậy lát nữa còn dẫn em qua tiệm bi-a xem nữa, em chơi mấy cái bao giờ.” Tuế Tuế đằng chân lân đằng đầu, tiếp tục đưa yêu cầu.