Cô tuy thích ngoài, nhưng chuyện gì mới lạ cũng ngăn cô hóng hớt. Từ nhỏ cô là ham vui , chỉ là những năm qua kìm kẹp quá thôi.
“Được.” Ôn Hiến thở dài thườn thượt, : “Dẫn em xem hết ? em cũng đừng kỳ vọng quá, bên đó so với chỗ cũng chẳng khá hơn là bao .”
Nghe , Tuế Tuế trợn tròn mắt, lông mày nhíu , vẻ mặt đầy vẻ do dự. dáng vẻ điềm tĩnh của Ôn Hiến, cô vẫn khẳng định: “Thế thì em cũng .”
“... Vậy em chuẩn tâm lý .” Thấy cô kiên trì, Ôn Hiến khẽ nhún vai : “Đến lúc đó đừng nhảy lên lưng đấy.”
“Không bao giờ, em hạng nhát gan thế, tại chỗ bẩn quá thôi.” Tuế Tuế lý sự: “Tiệm điện t.ử chứ quán bar , chắc chắn sẽ ai nôn mửa .”
Lại càng chuyện một đống chen chúc với đủ loại mùi hỗn tạp. Tuế Tuế nghĩ như .
thực tế thì... chỉ thể là kẻ tám lạng nửa cân.
Vừa còn hùng hồn tuyên bố, kỳ vọng tràn trề, mà tới nơi, mặt Tuế Tuế héo queo như quả mướp đắng. Cô nhăn nhó mặt mày, đôi mắt đen láy quanh quất, vô cùng nghi ngờ nhầm chỗ .
“Sao mà đông thế ?” Tuế Tuế hiểu nổi: “Họ ?” Bây giờ cuối tuần.
“Giờ đến ít, cách ăn mặc cũng phân biệt mà. Còn đa là học sinh, với ... những việc .”
Ôn Hiến cạnh Tuế Tuế, đám đông đang điên cuồng chơi điện t.ử, miệng ngớt c.h.ử.i thề ồn ào. Xuyên qua đám đông thể thấy thị trường phía .
Hai năm qua máy điện t.ử thùng phố ngày càng nhiều, chơi một ván chỉ mất vài hào, ai cũng thể tùy tay móc túi . Thế nên đến chơi hạng nào cũng , đông nhất vẫn là mấy thành phần nghề nghiệp cũng chẳng học, vất vưởng bên ngoài và khả năng tự chủ.
Chỗ mở cửa hai mươi bốn hai mươi bốn, những ban ngày thấy họ ở đây, sáng sớm hôm vẫn thấy đó. Cá rồng lẫn lộn, đa là đàn ông, ngậm t.h.u.ố.c lá cũng ít, thực sự thể gọi là môi trường .
“Còn nữa ?” Ôn Hiến hỏi.
“Vào!” Tuế Tuế nghiến răng, nhưng tay vô thức nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ôn Hiến.
Cô ít khi tiếp xúc với những cảnh tượng thế . Tuy hồi ở đại đội mấy chú mấy trông cũng chẳng tươm tất hiền lành gì cho cam, nhưng đó là quen cả. Còn ở đây là lạ.
Tuế Tuế chẳng gan gì cho cam, nhưng đến thì cũng giống như ở vũ trường, vẫn xem một chút mới cam lòng.
so với vũ trường, Tuế Tuế ở đây còn thấy thoải mái hơn. Vũ trường dù cũng nam nữ, môi trường tuy ồn ào nhưng đa cũng chỉ lo nhảy nhót đàng hoàng. Còn cái tiệm điện t.ử , chẳng thấy bóng dáng phụ nữ nào, thi thoảng vài xuất hiện thì thú thật một cái là ngay dân chị xã hội. Tuế Tuế nhát cáy, tay nắm Ôn Hiến càng lúc càng c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-549.html.]
Cũng chẳng trách Tuế Tuế nhát, trong đa là theo băng nhóm, vây quanh xem chơi đổi . Tuế Tuế thì trắng trẻo phát sáng, dáng cao ráo, vì sợ lạnh nên xõa tóc, diện mạo cực kỳ nổi bật. Người dòm ngó thực sự ít, chẳng qua e dè Ôn Hiến đó nên ai dám động thủ, nhưng ánh mắt qua thì thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
Ôn Hiến khẽ nhíu mày, mấy tên lêu lổng quá lộ liễu với ánh mắt cảnh cáo, cúi đầu Tuế Tuế hỏi: “Xem cũng xem , về ?”
Tuế Tuế đang định gật đầu thì ngẩng lên thấy vài bóng dáng quen thuộc ở góc đằng . Cô lập tức lắc đầu, chỉ tay về phía mấy đó, vẻ mặt càng thêm vẻ kỳ quặc: “Là Mao Đản và Trang Hòa Dụ kìa .”
Ôn Hiến theo, quả nhiên là Trang Hòa Dụ và Hà Song Hạ, bên cạnh còn mấy trông quen mắt khác, chắc là bạn của Hà Song Hạ.
“Vậy qua đó xem thử nhé?”
“Lén lút thôi , em xem họ chơi cái gì.” Thấy quen ở đây, Tuế Tuế cũng bớt gò bó hơn, cô kéo bước nhỏ về phía bọn Hà Song Hạ.
“Nhanh nhanh nhanh! Lùi ! Á á á, quá điểm , quá !”
Vừa tới gần là Tuế Tuế thấy tiếng la hét om sòm của đám , ai nấy đều vô cùng phấn khích. Đi tới lưng Hà Song Hạ, phía chen chúc một đống , Tuế Tuế rõ, thế là nhảy tót lên lưng Ôn Hiến. Từ độ cao xuống quả nhiên thấy rõ mồn một.
Tuế Tuế vô cùng thỏa mãn, chống cằm lên đầu , sót một chi tiết nào.
Ôn Hiến: “...”
Hà Song Hạ vốn hứng thú lắm với trò chơi điện t.ử, dù đời trò gì mà chẳng , lúc cô thì mấy trò thực tế ảo đơn giản cũng đời . Mấy trò điện t.ử sơ khai so thì quá yếu. kiếp cô chơi mấy cái , kiếp chơi bù một chút cũng chẳng đúng ?
Còn việc gặp Trang Hòa Dụ ở đây, hừ, đàn ông, nhổ ! Kiếp kẻ nào đó còn là thích mấy thứ đồ chơi trẻ con nhụt chí , xây dựng hình tượng một chững chạc cơ đấy. Giờ xem là diễn sâu cả.
Hà Song Hạ thầm mắng trong lòng bấm phím lạch cạch, coi kẻ địch trong trò chơi là Trang Hòa Dụ mà đ.á.n.h, thế là phá kỷ lục luôn. Tiếng hò reo vang dội, ồn ào náo nhiệt, ở trong chẳng gì là lạ. Hà Song Hạ cũng nở nụ môi. Đây mới là tuổi trẻ chứ, khá.
“Các chơi .” Hà Song Hạ chơi xong là dừng ngay, nhường chỗ cho khác.
Hà Song Hạ lùi , Trang Hòa Dụ lập tức chen . Lúc chen tránh khỏi việc quẹt qua cánh tay Hà Song Hạ, chiếc ghế bên vẫn còn ấm, thấy tự nhiên, nhất là khi mấy xung quanh còn đang hùa trêu chọc.
Mấy năm nay theo đuổi Hà Song Hạ tuy là rầm rộ nhưng cũng chẳng giấu giếm, xung quanh đều . Có điều thái độ của Hà Song Hạ chẳng đổi tẹo nào, vẫn cứ ngứa mắt như xưa, phiền muộn uất ức suốt mười mấy năm trời mà vẫn hiểu nổi tại .
Hiểu mới là lạ, Hà Song Hạ cũng chẳng thể với chuyện trọng sinh . Chuyện mà, chẳng thể cho ai , đến lúc c.h.ế.t cũng chỉ cô thôi. À, hình như cũng hẳn thế, cũng , hình như Tuế Tuế cũng chút ít.