Nói đoạn, Ôn Hiến đột nhiên bật . Trước ánh mắt thắc mắc của Tuế Tuế, giải thích:
“Anh chỉ nhớ tới hồi cấp ba, em còn nhớ dạo đó em bận rộn vì chuyện công ty ? Phải lo cái cái , nhưng bên cạnh em lúc nào cũng cùng.”
Cái thì Tuế Tuế đỏng đảnh, mà là ý của Du Niên Niên. Tóm là cô phép ngoài một , kể cả là vì chuyện công ty.
“Lúc đó bọn Nhị Cẩu còn tổ chức thi đấu xem trong một tháng em tìm ai nhiều nhất đấy.” Đó là lấy việc giúp đỡ nhiều nhất niềm tự hào, từ việc lớn như giúp chuyện công ty đến việc nhỏ như đưa mua đồ ăn vặt, ai nấy đều ghi chép cẩn thận.
“Ơ?” Tuế Tuế từng chuyện , nhưng cô thể hình dung dáng vẻ của mấy họ lúc đó, nhịn cũng nở nụ , đôi mắt cong cong: “Thế cuối cùng ai thắng ạ?”
“Là .” Ôn Hiến xong nụ mặt càng thêm rõ nét: “Mấy kỳ nghỉ hè, nghỉ đông đều về quê, thì khác, đa thời gian đều ở nhà.”
Còn Hà Song Hạ, dù cô cũng là con gái, Tuế Tuế vẫn thường tìm Ôn Hiến để mấy việc nặng nhọc hơn, thường còn thể mang theo Trang Hòa Dụ nữa, hời quá còn gì.
Tuế Tuế nheo mắt, nở nụ chân thành từ tận đáy lòng. Cô nghiêng đầu cứ thế Ôn Hiến, đột nhiên hỏi: “Nghĩ thì quen nhiều năm nhỉ.”
“Mười hai năm.” Ôn Hiến trả lời ngay cần suy nghĩ. “Đợi đến cuối tháng khai giảng là tròn trịa mười hai năm.”
Tuế Tuế ngẩn một lát, Ôn Hiến đang thần sắc nghiêm túc, đôi mắt cô cong , cũng bùi ngùi cảm thán: “Thật là lâu nhỉ, năm nay em mới 21 tuổi thôi đấy.” Thế mà cùng gần ba phần năm quãng đời .
“ .” Ôn Hiến luôn cảm thấy điều may mắn lớn nhất đời chính là gặp Tuế Tuế.
Hai trong xe bắt đầu kể những chuyện xưa. Tuy hai luôn chơi cùng , nhiều chuyện chung, nhưng thực sự kể chi tiết thì góc nam nữ và sở thích, sở trường khác nên những chuyện khác biệt cũng nhiều.
Những năm khi bố mất, Ôn Hiến sống quá vất vả nên đặc biệt cách . Nhìn thần sắc của Tuế Tuế, chỉ chọn những chuyện cô hứng thú để . Còn Tuế Tuế thì thuần túy là kể lể dông dài, nhưng giọng cô giỏi kể chuyện nên những chuyện bình thường cũng cô một cách sinh động lạ thường.
Ôn Hiến dùng ánh mắt nuông chiều Tuế Tuế, lúc thì cô tức hậm hực, lúc thì nhe răng, lúc thì đắc ý. Hai chuyện cũng để ý thời gian, cho đến khi chiếc điện thoại "cục gạch" của Tuế Tuế vang lên mới cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Ôi hỏng !” Tuế Tuế vỗ trán, chẳng cần nghĩ cũng chắc chắn là điện thoại nhà gọi. Cô thè lưỡi mở máy, bên trong truyền đến giọng lạnh lùng của Du Niên Niên: “Người ? Bị bán ?”
“Về đây về đây, con đang đường ạ.” Tuế Tuế lời lạnh nhạt của Du Niên Niên ở đầu dây bên , nháy mắt hiệu với Ôn Hiến bắt chước dáng vẻ của Du Niên Niên lúc , lời bà cô đều thể câu đoán câu .
Dáng vẻ lém lỉnh của cô nụ mặt Ôn Hiến giấu . Mãi đến khi cô cúp máy, mới khởi động xe.
“Lỗi tại , mải chuyện quá quên cả thời gian. Mình mau về thôi, là dì lo lắng đấy.” Lại còn ảnh hưởng đến ấn tượng đối với nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-552.html.]
“Haiz, con lớn ngần mà vẫn cứ trông con như trông trẻ .” Tuế Tuế bĩu môi phàn nàn.
“Em lớn đến thì trong mắt dì vẫn là trẻ con thôi. Với cha , con cái mãi mãi là trẻ con mà.” Nói đoạn, thần sắc Ôn Hiến bỗng khựng , nghĩ đến bố ruột mất sớm của . Họ chắc chắn là yêu , chỉ tiếc là họ thấy ngày hai em trưởng thành.
Vừa nghĩ thì điện thoại bên phía cũng vang lên. Anh đang lái xe nên Tuế Tuế giúp cầm điện thoại đưa sát tai .
“A Hiến , tối nay con về ?” Đầu dây bên truyền đến giọng quan tâm của Hoàng Mẫn Mẫn.
“Con về ạ, con đưa Tuế Tuế về nhà , cứ ăn cơm , cần chờ con .” Vẻ thẫn thờ mặt Ôn Hiến biến mất, đó là nụ rạng rỡ.
Cả hai nhà đều giục nên hai cũng lề mề nữa. Họ lái xe suốt từ lúc trời còn sáng đến khi hoàng hôn buông xuống, lúc về đến nhà thì trời tối hẳn . là thể gọi là sớm .
Cô nàng Tuế Tuế mới phàn nàn nho nhỏ xe giờ thè lưỡi, cầm lấy đồ đạc chuẩn xuống xe. Nhìn Ôn Hiến cũng định xuống theo, cô khổ sở : “Cô Hoàng gọi điện giục , mau về , giờ mà là em hung dữ lắm đấy.”
“Không chậm trễ chút thời gian , chào dì một tiếng .” Ôn Hiến chấp nhận lời khuyên chân thành của Tuế Tuế. Anh thể chuyện thiếu tin cậy như , bởi lẽ chỉ bạn của Tuế Tuế, ấn tượng của phụ vẫn là quan trọng nhất.
“Được thôi, lát nữa em sẽ giúp gánh bớt một chút.” Tuế Tuế vỗ n.g.ự.c một cách nghĩa khí.
Quả nhiên hai cửa nhận ngay cái lườm cháy mặt từ Du Niên Niên.
“Ồ? Vẫn còn đường về ? Thật đáng tiếc, cứ tưởng sắp trải nghiệm cuộc sống con gái nổi loạn chứ.”
“Làm gì ạ, con là hạng nào còn ? Không tin con thì cũng tin Ôn Hiến chứ ạ.” Tuế Tuế dép lê xong là lạch bạch chạy tới cạnh Du Niên Niên, ôm lấy tay bà bắt đầu nũng nịu.
“Tất cả tại đấy, bắt Ôn Hiến đưa con vũ trường. Có bà nào bắt con vũ trường chơi chứ?”
“Mẹ bảo đưa con xem cho thôi, chứ bảo con ở đó luôn.” Mắt Du Niên Niên nheo , lạnh: “Ở đó vui lắm ? Chơi lâu thế mà, kể xem chơi những gì nào?”
“Cũng... cũng gì ạ, bọn con là ngay, trong đó nôn mửa bẩn kinh khủng.”
“Rồi nữa?”
“Thì... thì tiệm điện t.ử với tiệm bi-a ạ.” Tuế Tuế đoạn cũng thấy chột . Dù so với vũ trường thì hai cái chẳng là gì, nhưng vũ trường là báo cáo , còn mấy cái là tự ý .