Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 554

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:17:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên, nếu giữa chừng chỗ nào chệch hướng, Ôn Niên Niên chắc chắn sẽ khoanh tay . bà tin Tuế Tuế sẽ như . Con bé từ nhỏ kén chọn, xung quanh ưu tú, thể lọt mắt xanh đám "tầm thường" bên ngoài .

Quả nhiên, khi Tuế Tuế nhắc đến chuyện “chồng nuôi từ bé”, Ôn Niên Niên cảm giác như bụi trần định, chút xót xa kiểu “bắp cải nhỏ nhà cuối cùng cũng lợn ủi mất ”.

Tuế Tuế chẳng hiểu nổi nỗi lòng của . Lúc cô đang hớn hở đắm trong đại dương tình yêu, giường lăn qua lăn , bắt đầu hồi tưởng từ lúc đến Thủ đô cho tới bây giờ.

Ôn Hiến quả thực luôn ở bên cạnh cô. Ngay cả hai năm cô ở nước ngoài, năm nào Ôn Hiến cũng sang thăm. Lúc đó Tuế Tuế chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, quan hệ giữa họ quá vững chắc, lớn lên bên từ nhỏ, thiết chẳng kém gì em ruột, đúng chất thanh mai trúc mã.

Thanh mai trúc mã cơ đấy!

là lòng xuân chớm nở, nhưng Tuế Tuế vốn là một cô gái dè dặt, bảo cô chủ động hành động là chuyện thể nào. Cô kiểu vồ vập.

Cô chỉ là... lâu gặp cô Hoàng Mẫn Mẫn, nên đến thăm cô giáo thôi mà, chuyện bình thường quá còn gì.

Tuế Tuế xuống xe từ chối sự giúp đỡ của tài xế, tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, hăng hái leo lên tầng hai. Vừa lên tới nơi, cô liền đặt đồ xuống đất dứt khoát gọi điện bảo xuống đón.

Leo nổi, leo nổi.

Người máy là Ôn Thụ. Nhiều năm trôi qua, Ôn Thụ giờ là học sinh cấp ba, một trai cao lớn. Để xách đồ hộ, Tuế Tuế chẳng thấy c.ắ.n rứt chút nào.

tại chỗ, xoa xoa lòng bàn tay quai túi hằn đỏ. Đống túi lớn túi nhỏ thực sự nhẹ chút nào, thế cứ để mang lên tận nơi cho .

Ôn Hiến sải bước xuống, đập mắt là cảnh cô gái nhỏ đang tội nghiệp đó xoa tay, rõ ràng là nặng quá.

"Sao thế? Đau tay ?" Ôn Hiến nắm lấy tay Tuế Tuế xem xét. Lòng bàn tay trắng trẻo mềm mại xuất hiện một vết hằn đỏ, nhíu mày: "Sao em tự xách lên? Cứ đợi là mà."

"Em thử xem , vốn dĩ cũng cao lắm, ai ngờ nó nặng thế." Tuế Tuế bĩu môi, xoa xoa tay, hỏi: "Sao xuống, Ôn Thụ ? Em cứ tưởng chứ."

Điện thoại rõ ràng là Ôn Thụ mà.

"Dạo cũng việc gì gấp, thỉnh thoảng qua xem một chút là , đợi qua năm mới hãy tính." Ôn Hiến xách hết đống đồ của Tuế Tuế lên: "Sau cứ trực tiếp qua thôi, đừng mang theo mấy thứ . Em đến là vui lắm , hai năm nay bà cứ nhắc em suốt đấy."

Tuế Tuế chút chột . Từ khi về nước đến giờ, đây đúng là đầu tiên cô qua đây.

"Em bận quá mà, chẳng xong việc là em qua ngay đây ?" Dù qua cũng chút ý đồ cho lắm.

"Anh trách em, chỉ là mấy thứ cần thiết ." Ôn Hiến bất lực lắc đầu: "Lát nữa chắc chắn sẽ mắng em cho xem."

Nào là nhân sâm, nào là hộp quà bồi bổ quý giá, qua là cô "tiện tay" lấy từ nhà sang, những thứ đắt tiền, bằng mấy năm tiền lương của cô Hoàng Mẫn Mẫn .

Quả nhiên, cô Hoàng Mẫn Mẫn thấy Tuế Tuế đến thì mừng rỡ, nhưng thấy đống đồ thì bắt đầu trách cô khách sáo, bảo lát nữa mang về hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-554.html.]

Tuế Tuế mặc kệ cô mắng, ngoan ngoãn một bên vờ như , nhưng đôi mắt cứ láo liên xoay tròn, đang giả bộ.

"Cái con bé ." Cô Hoàng gõ nhẹ đầu Tuế Tuế, ánh mắt tràn đầy niềm vui.

Với tư cách là học sinh cô dìu dắt hai năm, là bạn của con trai , đồng thời là học sinh của chồng , Tuế Tuế trong mắt cô Hoàng Mẫn Mẫn là cực kỳ vị thế.

"Cuối cùng cũng cao lên , ngoài đường chắc cô chẳng dám nhận mất. Thế nào, ở nước ngoài thoải mái ? Về thì dự định gì ..."

Cô Hoàng Mẫn Mẫn kéo Tuế Tuế luyên thuyên hỏi han đủ điều. Đại loại vẫn là mấy câu hỏi đó, Tuế Tuế về nước hỏi nhiều nên giờ trả lời trôi chảy. Tình thầy trò giữa họ quá quen thuộc, chỉ riêng việc kể chuyện hai năm qua thôi cũng dứt .

Thấy hai trò chuyện rôm rả, Ôn Hiến một bên rửa hoa quả lấy thêm ít hạt khô cho họ, đó xem đồng hồ.

"Hai cứ chuyện nhé, con với Tiểu Thụ mua thức ăn , lát nữa cả nhà ăn cơm."

"A Hiến, nhớ mua hai con cá vược, loại đó ít xương, Tuế Tuế thích ăn." Cô Hoàng dặn dò: "Tiện thể xem sườn , nhà cũng hết xì dầu , mua một chai về nhé."

"Vâng ạ."

Ôn Hiến dáng một " đàn ông của gia đình", xách giỏ mua thức ăn. Anh mặc bộ đồ chỉnh tề, lưng thẳng tắp như thể họp, giữa chợ rau chắc chắn sẽ nổi bật.

Tuế Tuế theo, thấy gì đó sai sai.

"Hôm nay Ôn Hiến ạ?" Tuế Tuế sang hỏi cô Hoàng.

"Đâu , nó vốn định đấy chứ, chắc thấy em đến mới nữa." Cô Hoàng trêu chọc: "Thằng bé bình thường dù bận đều , ngày xưa chắc chắn là chiến sĩ thi đua , dạo gần đây mới nghỉ ngơi đôi chút đấy."

Lý do vì thì cũng rõ.

"Vậy ạ." Tuế Tuế thầm mừng thầm, chút đắc ý : "Xem em cũng giá trị gớm nhỉ."

"Chứ còn gì nữa, lát nữa cô sẽ gọi điện cho thầy Ôn nhà em, nếu em tới, chắc chắn ông cũng chẳng thiết khỏi cửa." Cô Hoàng Tuế Tuế với ánh mắt đầy yêu thương.

Đứa nhỏ nó lớn lên từ lúc bé xíu, giờ trưởng thành thế , học giỏi, ngoan ngoãn, đậu đại học danh giá còn du học về, lòng cô giáo như cô cảm thấy tự hào vô cùng.

Cô là giáo viên tiểu học còn đỡ, chứ thầy Ôn dạy cấp ba mới là tự hào nhất. Khóa của Tuế Tuế chắc chắn là khóa học sinh xuất sắc nhất trong sự nghiệp dạy học của ông. Cả lớp đều đậu đại học, Thanh Hoa và Bắc Đại cộng tận sáu đứa, hãnh diện để cho hết.

Nên hồi đó các em thi là lúc kỳ thi đại học mới khôi phục mấy năm, chỉ tiêu ít, giống như hai năm nay mở rộng tuyển sinh, suất đại học cũng nhiều hơn.

 

 

Loading...