Tuế Tuế cũng mắng .
cô và đám bạn cũng chẳng cơ hội mà mắng, vì hai họ gia đình mắng cho một trận nhớ đời . Nhị Cẩu T.ử còn phụ hai bên "tẩn" cho một trận trò, tóm là khá thê t.h.ả.m. Đám bạn cũng nỡ dẫm thêm một chân vũng bùn nữa.
Đám cưới của họ tổ chức đơn giản, chỉ là đăng ký kết hôn hai gia đình cùng ăn bữa cơm, ngay cả tiệc rượu cũng tổ chức, cứ âm thầm lặng lẽ mà . Dù Nhị Niêu cũng là nổi tiếng, lúc cứ kín đáo là nhất, kẻo bàn tán .
Cũng vì chuyện mà bố hai bên – những suốt bao năm qua chịu buông lời – đều ý định dọn về ở gần đây.
Còn nhân vật chính là Nhị Niêu, lĩnh chứng xong, ăn cơm xong là đoàn phim ngay.
Cơ thể cô từ nhỏ , m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn ăn ngon ngủ kỹ, chạy nhảy rầm rầm. Cộng thêm bộ phim cảnh hành động nên cô cứ thế kiếm tiền mua sữa cho con thôi.
Làm cho Tuế Tuế – dì tương lai – còn lo lắng hơn cả chính chủ. Hết chuẩn đồ đạc tìm chuyên môn đến chăm sóc, ngoài chắc còn tưởng đó là con của cô chừng.
"Thì đúng là thế mà, em sinh con, con của họ cũng là con của em, còn cậy nhờ chúng nó dưỡng già nữa, chẳng nên chăm chút một chút ."
Nhắc đến vấn đề , Tuế Tuế bắt đầu lải nhải. Cô nắm lấy tay Ôn Hiến đang ở bên cạnh, đôi mắt to tròn đầy vẻ nghiêm túc.
"Anh suy nghĩ cho kỹ đấy nhé, em sẽ sinh con . Bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy."
Tuế Tuế còn hết câu Ôn Hiến bế thốc lên, đặt lên đùi . Hai đối mặt , sắc mặt nghiêm nghị, ngay cả giọng cũng trầm xuống hơn hẳn ngày thường.
"Nói năng cho hẳn hoi, mấy lời đừng lung tung."
"Em thật lòng mà." Tuế Tuế lầm bầm: "Cơ thể em từ nhỏ , bây giờ khá hơn một chút nhưng ai thế nào. Tóm là chắc chắn em sẽ sinh con , chẳng nên nghĩ cho kỹ , yêu đương và kết hôn khác lắm đấy."
Cũng là sinh , cô chỉ đơn giản là sinh thôi.
Sinh con vốn dĩ hại sức khỏe dễ gặp rủi ro, cô dám cược, gia đình cô cũng dám cược.
Bản cô mới là quan trọng nhất.
"Chẳng gì khác cả. Đợi vài năm nữa chúng sẽ kết hôn, cũng chẳng ai quy định kết hôn là nhất định con. Chúng cứ sống với là ."
Ôn Hiến đặt hai tay lên vai Tuế Tuế, cô đầy chân thành, ôm cô lòng, cằm tì lên vai cô, giọng trầm uất:
"Sau đừng những lời như nữa. Chúng quen bao nhiêu năm , là thế nào em còn rõ ?"
Tuế Tuế thấy chột , đưa tay ôm lấy , nhỏ nhẹ mở lời:
"Em chẳng là vì cho , để hối hận thì kịp nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-567.html.]
"Sẽ . Ngay cả khi em thì cũng từng nghĩ đến việc để em sinh con. Tuế Tuế nhà mỏng manh thế , chịu nổi cái khổ đó ? Sau nếu thật sự nuôi trẻ con, cứ đón con của bọn họ về trông vài ngày, đảm bảo là em hết ngay."
Giọng Ôn Hiến nghẹn .
"Làm gì ai thích chăm trẻ con chứ? Thằng bé Tiểu Thụ là do một tay chăm lớn, hồi nhỏ nó ngoan lắm , thấy đứa trẻ nào ngoan hơn nó, mà vẫn mệt c.h.ế.t. Chỉ cần hai chúng là đủ , nuôi con chẳng gì thú vị cả."
"Đợi hai năm nữa sẽ nước ngoài đặt lịch phẫu thuật thắt ống dẫn tinh..."
Tuế Tuế vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Ôn Hiến, ôm c.h.ặ.t lấy , hiếm khi lải nhải, cảm nhận sự trầm mặc hiếm thấy của , lòng cô chột xót xa.
Mặc dù những năm qua Ôn Hiến sống , nhưng một cách thẳng thắn thì, dù hiện tại hạnh phúc đến , bóng ma của những năm tháng sống kiếp trẻ mồ côi vẫn là vết sẹo khó phai mờ trong đời .
"Em sai , đừng giận ?" Tuế Tuế bắt đầu dỗ dành bằng giọng mềm mỏng.
Cô thoát khỏi vòng tay Ôn Hiến, đôi mắt đỏ lên, mất vẻ kiên cường thường ngày của mà lòng đau xót khôn nguôi.
"Được , hôn một cái, hôn một cái , giận nữa nhé." Tuế Tuế ghé sát hôn "chụt chụt" hai cái, ôm cổ cọ tới cọ lui như một chú mèo nhỏ lông xù.
Làn da cô trắng mịn màng, ghé sát cũng thấy lỗ chân lông, hàng mi khẽ rung rinh, đôi mắt đen láy hơn thường mang theo một cảm giác bí ẩn khó tả.
Lúc dỗ dành , đôi môi cô khẽ bặm , cánh môi đỏ hồng, hàm răng trắng nõn thấp thoáng, giọng nũng nịu mềm mại, cả cũng mềm nhũn như bông.
Ôn Hiến rũ mắt dáng vẻ lấy lòng của Tuế Tuế, thấy cô ghé sát hôn thêm cái nữa lên môi , ánh mắt sâu thẳm hơn vài phần.
Cô đang lên đùi , hai sát rạt một kẽ hở, thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng cô, cộng thêm dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu , ai mà chịu cho nổi.
"Hôn cho hẳn hoi ." Giọng Ôn Hiến khàn đục.
Tuế Tuế mắt cong cong, ôm cổ dịch chuyển cơ thể một chút, ghé sát nhẹ nhàng l.i.ế.m lấy cánh môi . Lực đạo nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua, khiến tim Ôn Hiến ngứa ngáy, đôi tay đang vòng quanh eo Tuế Tuế từ từ siết c.h.ặ.t.
Như khích lệ, đầu lưỡi Tuế Tuế từng chút một thăm dò bên trong, khẽ chạm chiếc lưỡi nóng bỏng quấn quýt lấy . Đôi tay nhỏ bé cũng bắt đầu an phận, rời khỏi cổ , thò trong xoa nắn những khối cơ bụng săn chắc.
Cuối cùng chẳng ai là chủ động , tóm là cả hai lăn thành một đống giường.
Đến cuối cùng, lý trí của Ôn Hiến , dùng sức bế thốc cô lên , vùi đầu cổ Tuế Tuế thở dốc, những ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn vùng eo mịn màng, nhưng thêm hành động nào khác.
Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, mặt đỏ bừng, cũng dám cử động, cứ thế ôm lấy như ôm một chiếc gối ôm lớn.
Một lúc lâu , Ôn Hiến mới bình tĩnh , kéo cô hôn mạnh một cái, chút nghiến răng nghiến lợi: